Jump to ratings and reviews
Rate this book

T mất tích

Rate this book
Câu chuyện bắt đầu ngay bằng sự vắng mặt của T. Tôi, một người đàn ông Pháp một chiều bỗng không thấy người vợ Việt Nam (T) trở về nhà. Sau khi báo cảnh sát, tìm kiếm ở một người quen biết, và tin rằng vợ mình không về nước, cũng chẳng có người thân nào để đến, ông quyết định: T mất tích.

Cuộc sống biến động với sự kiện đó. Đã bao năm, một cuộc sống lặng lẽ trôi đi và họ chưa hề có một lần nào nhìn bản chất thực của nó. Cả hai người đều có rất ít người quen, sống giữa chốn đô thị mà không khác gì nơi hoang đảo. Họ không còn liên lạc nào với cha mẹ, họ hàng. Đều đặn ngày nào cũng như ngày nào, đến nơi làm việc, về nhà vào tối mịt, đón con rồi ăn tối, ngủ trên hai chiếc giường đơn trong phòng ngủ, chung hay riêng tùy lúc. T đi đâu, phải chăng sự ra đi đó là để dứt khỏi cái nhịp điệu buồn tẻ kia. Hay đó là sự lạc lõng của một bản thể, đi vào cõi hư ảo, tìm sự giải thoát cho kiếp sống ngột ngạt?
Vào vai một nhân vật đàn ông khá nhuyễn, nhà văn Thuận mang đến T mất tích như một món ăn tinh thần lý thú mà văn đàn Việt Nam bấy nay chưa có.

257 pages, Paperback

First published January 1, 2007

3 people are currently reading
184 people want to read

About the author

Thuận

17 books140 followers
Nhà văn Thuận tên thật là Đoàn Ánh Thuận, sinh 1967 tại Hà Nội, hiện sống tại Paris, Pháp. Học đại học ở Nga, cao học ở Pháp. Con dâu của nhà thơ Trần Dần, chồng là họa sĩ Trần Trọng Vũ.

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
14 (14%)
4 stars
49 (50%)
3 stars
29 (29%)
2 stars
3 (3%)
1 star
2 (2%)
Displaying 1 - 15 of 15 reviews
Profile Image for Nguyên Trang.
612 reviews705 followers
September 5, 2018
3,5*
3* cho nửa đầu, cái nửa đọc như ăn cơm quán gần nhà vì cũng tàm tạm và tiện. 4* bắt đầu từ đoạn chán cực độ định bỏ sách đi ngủ ("hợp lý" của mẹ kế) nhưng sách chị Thuận y như tình yêu chị viết, tức là lúc xuống tới tận cùng cũng là lúc bắt đầu thăng tiến và chị đã kết thúc sách rất khôn ngoan, trong 1 cao trào.
Ban đầu nghe mùi Modiano rồi Camus. Nhưng sau thì chị Thuận thông minh, hóm hỉnh và cá tính (nam tính).
Cái đoạn cuối in nghiêng là sao nhỉ? Đọc thật và buồn quá.
"Người ta có thể mãi dằn vặt vì một điều rất vẩn vơ hoặc đến cuối đời vẫn ngơ ngẩn vì một chuyện chưa bao giờ xảy ra. Và luôn luôn với từng ấy đam mê." An ủi ghê ;))
Cả chị Thuận yêu quý nhắc tới "Hành trình tới tận cùng đêm tối" mà chả dịch xuất bản cho anh em nhờ hiu hiu. Cuốn í mình săn mấy năm nay rồi
Profile Image for An Lý.
23 reviews57 followers
May 21, 2021
Sau chục năm đọc lại vẫn thấy meh như xưa :'(
Tuy nhiên có nhiều cảnh hay theo lối Kundera, hoặc chỉ là do bias của tôi.
Profile Image for Thanh Do.
45 reviews2 followers
March 2, 2024
Nói hơi văn chương, “T mất tích” là một diễn ngôn của những tâm hồn tự do.

“T mất tích” mở đầu bằng một tình huống phi lý khi nhân vật chính phát hiện T (vợ mình) bỏ đi, và kết thúc bằng việc anh nhận ra có lẽ T đang đi tìm tự do cho riêng mình.

Giọng văn của nhà văn Thuận và nhịp độ trong “T mất tích” gợi cho tôi về Haruki Murakami (H.K). Các nhân vật của H.K và Thuận đều lạc lõng trong chính thành phố của họ, và cuối cùng họ đều tìm được cho mình hy vọng hoặc sự giải thoát (theo nhiều cách). Nhịp độ các tiểu thuyết của 2 nhà văn đều chậm và xã hội thu nhỏ được dựng lên chỉ với vài ba nhân vật (còn lại đều là những con người không tên, không danh tính). Cả hai đều để lại những nuối tiếc man mác cho người đọc.

Như một sự ngẫu nhiên thú vị, “T mất tích” kết thúc và “Rừng Na uy” của H.Murakami bắt đầu bằng dòng suy tưởng quá khứ của nhân vật trên máy bay. Có lẽ, một thực tại mới thường sẽ mang tới những suy ngẫm và góc nhìn mới. Và du lịch/di trú là cách con người chúng ta thoát khỏi thực tại, tìm tới tự do (tạm thời hoặc lâu dài).
Profile Image for Càfê Sữa.
81 reviews54 followers
June 22, 2013

T mất tích. Còn tôi thì không thể phân biệt được giọng đọc là nam hay nữ. Kể cả cái kiểu tẩm ngẩm tầm ngầm của y nữa, thật chẳng ra nam mà cũng chẳng phải nữ.

T mất tích. Đến ngày thứ ba thì tôi phát ngán. Mọi chuyện cứ xoay vòng xoay vòng chẳng đâu vào đâu, nhất là cái kiểu trinh thám cà rỡn hay đùa mà đùa nhát nào cũng bén ngọt ấy. Của đáng phải tội, cái kiểu đùa sắc sảo ấy chỉ có thể là đàn bà, mà nhất thiết phải là đàn bà đẹp.

T mất tích. Cái con bé con ấy, Hannah ấy, tôi thích nó vô cùng. Trong một phút bốc đồng, tôi nghĩ đây chính là phiên bản chưa sửa lỗi của cô Scott. Cái phần lỗi chưa sửa ấy là do thiếu mất người anh trai, và một phần là sự vắng mặt của biểu hiện: mọi chuyện cứ như biên kịch đi dây trong đầu; chỉ trong đầu thôi. Rồi cái cách con bé nói nó nhớ "bà", cái cách nó lặng lẽ uống sữa thay cho bữa tối, cái cách nó tự động đeo dây an toàn làm tôi có cảm giác thừa thải: tôi cảm thấy tay chân thừa thải trong khi có gì đó như là một nhát cứa đang chực ngập sâu vào tim mình. Tôi chẳng làm gì được.

T mất tích. Hay là tâm thế của cuộc đời bên lề luôn cưỡng lại tình cảnh bị hút về phía trung tâm nhưng đồng thời chẳng hề thuộc về đó? Hay là những bó buộc khiến họ không thể rời đi?

T mất tích. Tôi nghĩ đây là lỗi của mình. Hoàn toàn không có tích cách giới gì trong giọng đọc cả. Nghiễm nhiên tất cả chỉ là do tôi tưởng tượng; mọi thứ diễn ra như cách tôi muốn nó diễn ra, hay ít ra là diễn ra theo cách thức tôi muốn hướng đến. Vô thức đã hoạt động rất tốt hay những mẫu hình vốn sẵn trong tôi đã lèo lái hình ảnh của nhân vật một cách âm thầm, có khi là đầy cưỡng bức. Nhưng tôi nghĩ điều này là quan trọng: cái được trước hết và cốt yếu nhất của việc đọc tiểu thuyết đó là có được những đối thoại với chính mình thông qua những đi dây được cài cắm trong văn bản. Đúng sai là thứ yếu, kể cả việc nhận ra chính sự đúng-sai/nhầm lẫn ấy nữa.

T mất tích. Tôi liên tục lặp lại cái điệp ngữ này, như một sự triển hạn không dứt âm hưởng của cái kết: như một tiếng nén bị kiềm nén không thoát nổi ra khỏi lồng ngực: T mất tích.


P/s: Rốt cuộc thì tôi mừng vì T đã mất tích. Hay ít ra phần tuổi trẻ trong tôi vẫn đang gào thét mừng vui.



143 reviews35 followers
January 24, 2022
Hồi trước, đọc "Chinatown" và "Chỉ còn 4 ngày nữa là hết tháng Tư" của chị Thuận, thích lắm nhưng bảo sao lại thích thì chắc chỉ vì một chữ "ngầu". Cá tính, góc cạnh, Thuận sẵn sàng khiến người đọc mắt tròn mắt dẹt bằng những cú siết ngôn từ rất gắt. Nhưng ngược lại, nội dung là một thứ lờ mờ đến vật vã vì cái kiểu thời gian phi tuyến tính thổi bay não người đọc. Khó nắm bắt cực kỳ, nếu có, cũng chỉ là những ý niệm khá rời rạc, đặc biệt là quyển Chỉ còn 4 ngày nữa... Vì lẽ đó, khi cằm "T mất tích" trên tay, lòng sợ chính bản thân sẽ mất tích còn hơn T nhưng rốt cuộc thì chẳng có ai mất tích cả =)))

T là vợ của một anh chàng kế toán quèn. Một ngày nọ, T mất tích hay nói đúng hơn là anh chồng không còn thấy T hiện diện, rồi cảnh sát vào cuộc, điều tra và chờ đợi. T mất tích, tưởng như sẽ tạo nên một vụ nổ cho người ở lại, nhưng kỳ thực nó chỉ như một cú hất kích hoạt việc rơi xuống của hàng loạt những chiếc mặt nạ. T mất tích, không chiếm spotlight của câu truyện mà nó chỉ làm nền cho phát hiện của anh chồng về 2 bức tranh gia đình bi hài lẫn lộn. Một cuộc hôn nhân "chiếu dưới" của ông sếp Brunel béo ị, ăn nguyên cặp sừng ngon ơ từ thằng con nuôi. Một cuộc đoàn tụ với gia đình riêng của người cha gần chết và các toan tính tài chính thiệt hơn của người ở lại. T mất tích, nhưng anh chồng đã tìm thấy chân lý tưởng chừng như phi lý, rằng sự rời bỏ đôi khi chỉ để giải thoát bản thân.

Đọc xong "T mất tích", thấy rõ một sự đổi thay ở chị Thuận. Chị viết "T mất tích" sau bộ 3 "Made in Vietnam", "Chinatown", "Paris 11 tháng 8" về sự tha hương bơ vơ. Đọc văn của chị Thuận lần này mới thấy một Thuận khác biệt: đỡ nhây, đỡ ảo, đỡ sốc hơn. "T mất tích" có cốt truyện tuyến tính dễ theo dõi hơn, từng bức tranh gia đình xuất hiện là những vấn đề xã hội được đưa lên mổ xẻ. Nó chậm hơn, cho người đọc không gian để ngẫm nghĩ về các giá trị đạo đức xã hội đang bị mục rã ở Pháp và Tây Âu trên bình diện rộng hơn. Gia đình thời đại mới hơn, mưu toan hơn và ai cũng phải bơ đi nhiều thứ hay thậm chí phải thoả hiệp với sự sống để được thuận theo ý định của bản thân.

Tuy nhiên, "T mất tích" dù có thể khác nhưng lối kể chuyện và cách dùng ngôn từ sáng tạo của chị Thuận vẫn còn đó. Vẫn là cái kiểu câu văn "đúc kết" hay gặp ở chị Thuận nhưng ngôn từ trong đó không còn quá phô trương đến mức ép buộc theo kiểu trong "Chỉ còn 4 ngày nữa là hết tháng Tư", giờ đây, đọc câu văn thoải mái hơn hẳn. "Ảnh chân dung được sử dụng để nhận diện một con người, còn phiếu trả lương lại được sử dụng để nhận định giá trị của người ấy". Thuận dắt người đọc vào một mớ lớp lang nhiều vấn đề hẳn hoi, nhưng đi từ từ và đều có ý đồ, đọc khúc sau sẽ lại phải thốt lên "à, thì ra đã được cài cắm ở đoạn trước". Kiểu này dễ chịu và thích thú hơn hẳn so với cái kiểu bay vèo vèo giữa quá khứ - hiện tại.

T có mất tích hay không, điều đó không quá quan trọng với anh chồng mà nó chỉ là nền tảng để anh nhìn ra cuộc đời tả pín lù. Người đọc có mất tích sau khi đọc hay không, điều này chắc cũng không quá quan trọng với một nhà văn Thuận luôn muốn đẩy xa, tiến dài đến tận cùng của ngòi bút sáng tạo.
1 review
Read
December 31, 2022
Đây là tác phẩm đầu tiên của cô Thuận mà tôi đọc. Do đã biết từ trước về danh tiếng của tác giả, tôi không mấy ngạc nhiên bởi cảm giác dồn dập và mãnh liệt mà bút lực của cô mang đến.
Có nhiều đoạn cô viết rất hay, nhất là những đoạn mà cô nói về cái cảm giác bất chợt một ngày muốn biến mất khỏi thế gian này bởi tôi đồng điệu và cảm thông với nó. Nhưng tôi sẽ không dành comment này chỉ để khen vì tôi dám chắc rằng nhiều người khác đã làm rồi.
Khi đọc, tôi vẫn không thể thoát khỏi cảm giác (một cảm giác mà tôi cũng gặp ở một vài tác giả khác) rằng tác giả đang "nói hộ" nhân vật chính. Tức là nhân vật chính (và thậm chí các nhân vật khác) chỉ là công cụ để thông qua đó tác giả trút bầu tâm sự của mình. Điều này cũng không xấu và nó tùy thuộc hoàn toàn vào cách lựa chọn thủ pháp thể hiện của tác giả. Nhưng một mặt nào đó, tôi cảm luôn cảm thấy một sự "bất công" nhất định đối với các nhân vật: quá khứ của họ được xây dựng một cách (khá) sơ sài, và có phần "siêu thực" (hyperreal - tức là một cố-gắng để "thực hơn cả thực"). Và chính vì cảm giác đó (lặp đi lặp lại) mà tôi cảm thấy việc đọc đôi khi khá nhàm chán và sáo rỗng (phải kiên nhẫn cốđọc cho hết hoặc đọc lướt những đoạn siêu thực đó).
Tuy nhiên, tôi lại khá thích thú với phần chữ nghiêng ở cuối truyện, mặc dù cái "siêu thực" ở phần này nó lại được xếp vào hạng tưởng tượng hay "không có thực" (unreal). Tôi khá thích thú khi đọc phần này (là một phần phụ lục bổ sung, có vẻ là khá tự phát??) bởi những nhân vật ở đây cho tôi một cảm giác họ rất "thực" và sống động. Tôi cảm giác rằng họ vốn đã có sẵn một quá khứ rất chân thật chứ không phải một quá khứ được dàn dựng (sơ sài) và mỗi lời nói, hành động của họ thể hiện một thứ công cụ bị "giật dây". Do đó, có lẽ rằng tôi sẽ còn thích thú tìm hiểu về các nhân vật trong phần chữ nghiêng nhiều hơn cả các nhân vật của phần truyện chính (nếu như sau này tôi khám phá ra tác phẩm nào của cô viết về những nhân vật đó ^_^)
This entire review has been hidden because of spoilers.
116 reviews20 followers
July 9, 2018
Cuốn thứ 2 đọc Thuận. Đủ cuốn hút để đọc liên tục. Nhưng mình thích Tháng Tư hơn.
Đoạn cuối viết rất ổn. Và cũng đúng tâm trạng nhàm chán của mình nữa. Sự lặp đi lặp lại của cuộc sống.
(Dù làm thế nào cũng không thoát. Có đi du lịch, có thay đổi thói quen, nhưng vẫn là một sự lặp lại lòng vòng. Nhưng dù sao cũng vẫn cần lừa mình. Dù là bớt nhàm chán trong ngắn hạn đi chăng nữa)

Thuận có thói quen lặp đi lặp lại một vài cụm từ. Trong cuốn này sự lặp lại này không hiểu sao khiến mình khó chịu. Một thủ pháp à, mình không thích các thủ pháp. Nhưng đột nhiên mình nghĩ, hay là những từ này đã khắc sâu trong đầu, nên phải lặp lại. Nghĩ vậy mình lại thấy ổn. Đều là một cách biểu hiện (quyển văn thì những dòng chữ chỉ có thế), mà để chấp nhận chỉ cần thay đổi suy nghĩ.
Cuộc đời không phải tiểu thuyết.
Dạo này mình review nhiều nhỉ?
Profile Image for HA.
48 reviews26 followers
September 3, 2017
Nội dung đơn giản, lối viết cuốn hút, không quá dài, và hương vị hơi là lạ, T mất tích là một cuốn sách thích hợp cho một kỳ nghỉ lười biếng nằm nhà đọc truyện. Để mất hút khỏi đời sống nhộn nhịp mà dõi theo câu chuyện của một người đàn ông mà vợ anh ta tự dưng biến mất cùng toàn bộ tư trang, chẳng nhắn nhủ lại điều gì. Chỉ là cuộc sống hàng ngày, những nhân vật lặp lại, vài ký ức về quá khứ, một ông bố qua đời, nói chung bình thường như cuộc đời của bất kỳ ai. Vậy mà đọc đến cuối có cảm giác như thời gian vừa ngưng lại cho mình nhìn lại vào cuộc đời của chính mình.
Profile Image for Kk Pham.
173 reviews8 followers
January 2, 2023
Nửa đầu câu chuyện có vẻ hơi chán vì chỉ độc mỗi chuyện T mất tích cứ xoay đi ngoảnh lại không đầu không đuôi. Nhưng phải chăng đó là dụng ý của chị Thuận để nửa sau câu chuyện bắt đầu mở ra theo chiều hướng khác biệt, mà chuyện T mất tích vốn dĩ là một khởi nguồn châm ngòi cho những số phận dám thay đổi.

“Thử nhìn xung quanh xem có ai dám thay đổi điều gì.” Không hiểu sao đọc xong lại thấy mừng vì T đã mất tích.
Profile Image for bunzieukua.
11 reviews
July 24, 2025
Vẫn luôn ấn tượng với cô Thuận vì ngôn từ của cô cứa vào lòng người đọc rồi mấy câu sau là nhai lá hoàn ngọc đắp vào cái vết thương sưng tấy ấy. Hồi đọc Chinatown mê mẩn cách cô đan câu dệt chữ, nhưng rối quá, vừa đọc vừa phải note lại dòng thời gian xem nhân vật chính đang ở chương nào của cuộc đời. Đọc "T mất tích" dòng thời gian tuyến tính hơn, rõ ràng hơn, nhưng bây giờ cái mờ ảo lại là nội dung :) Thoy thì vẫn xứng đáng 5 sao, đổi lại tôi sẽ gọi cô là mẹ :D
18 reviews6 followers
March 28, 2013
4.4
rất thích cách viết của tác giả. Cách suy nghĩ của nhân vật chính khá là độc đáo và gợi nhiều cảm hứng.
Profile Image for Minhmon.
7 reviews13 followers
June 3, 2014
Thú vị. Có một thời đọc một loạt tác phẩm của Thuận xong bị nhiễm luôn toàn nói giọng không chấm phẩy gì hết hehe
Displaying 1 - 15 of 15 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.