Jump to ratings and reviews
Rate this book

Hố thẳm của tư tưởng

Rate this book
“Hố thẳm của tư tưởng” là Uyên tư. Tư tưởng hôm nay và tư tưởng ngày mai phải là tư tưởng về Hố thẳm. Con đường đi đến Hố thẳm là con đường của Thể và Tính; tính thể của thể tính là thể dụng; thể dụng là triết, tượng, ái, thơ và hoạ, phương trời của thể dụng là Hố thẳm, vì tư tưởng phải hủy tư tưởng, thể dụng phải phá hủy thể dụng để đi về thể tính của Hố thẳm, tức là uyên mặc, có nghĩa là niềm im lặng của Hố thẳm; đó cũng là con đường của tư tưởng Việt Nam mà Tính mệnh đã bừng sáng từ thời Lý qua những thiền sư Việt Nam cho đến Nguyễn Bỉnh Khiêm, Nguyễn Du và Trần Cao Vân; nhất là đến bây giờ, tính mệnh ấy đã hực sáng một cách bi tráng với máu lửa ngút trời của quê hương, mở phương trời cam go đi đến Hố thẳm, Hố thẳm của triều dương hay tịch dương: một câu hỏi đã được đặt ra và tất cả câu trả lời đã nằm trong niềm im lặng mênh mang của Tính mệnh.

236 pages, Paperback

First published January 1, 1966

5 people are currently reading
43 people want to read

About the author

Phạm Công Thiện

24 books91 followers
Phạm Công Thiện là một nhà văn, triết gia, học giả, thi sĩ và cư sĩ Phật Giáo với pháp danh Thích Nguyên Tánh( thời trẻ có bút hiệu Hoàng Thu Uyên dùng cho các tác phẩm dịch thuật). Tuy nhận mình là nhà thơ và phủ nhận nghề triết gia, ông vẫn được coi là một triết gia thần đồng, một hiện tượng dị thường của Sài Gòn thập niên 60 và của Việt Nam với những tư tưởng ít người hiểu và được bộc phát từ hồi còn rất trẻ.
Ông đến với văn chương từ rất sớm. Từ năm 13 tới 16 tuổi, ông là cộng tác viên của tạp chí Bách Khoa. Năm 15 tuổi, ông đã đọc thông viết thạo năm ngoại ngữ Anh, Pháp, Nhật, Hoa, Tây Ban Nha, ngoài ra còn biết tếng Sancrit và tiếng La Tinh.
Năm 1957, 16 tuổi, ông xuất bản cuốn tự điển Anh Ngữ Tinh Âm, nhưng từ vài năm trước đó cho đến khi rời Việt Nam vào năm 1970, ông đã cộng tác với các báo Bông Lúa, Phổ Thông, Bách Khoa, Văn, Giữ Thơm Quê Mẹ. Từ những năm cuối thập niên 1950 ông đi dạy Anh ngữ tại một số trường tại Sài Gòn.
Năm 1960, ông khởi sự viết cuốn "Ý thức mới trong văn nghệ và triết học" khi chưa được 19 tuổi. Thời kỳ này ông viết nhiều sách về Phật Giáo, dù ông theo đạo cơ đốc.
Năm 18 tuổi, giữ chức giảng viên môn Triết học của Viện Đại học Vạn Hạnh. Về sau ông còn là giáo sư của nhiều trường đại học khác nữa dù chưa bao giờ đi thi tú tài, cũng chưa học một trường đại học nào.
Năm 23 tuổi, ông cho ra đời cuốn sách Tiểu luận về Bồ Đề Đạt Ma, tổ sư Thiền Tông, mà sau đó đã trở nên nổi tiếng. Đến năm 26 tuổi, ông đã có hàng chục cuốn sách triết học, tiểu luận và thơ. Ông cũng khởi xướng và tham gia tranh luận nhiều về đề tài Phật giáo trên các báo Sài Gòn.
Đầu năm 1964, ông chuyển ra Nha Trang sống để an dưỡng sau một cuộc "khủng hoảng tinh thần". Tại đây ông quy y ở chùa Hải Đức, lấy pháp danh Nguyên Tánh. Một thời gian sau ông lại về Sài Gòn.
Từ năm 1966 - 1968, ông là Giám đốc soạn thảo tất cả chương trình giảng dạy cho tất cả phân khoa viện Đại học Vạn Hạnh. Từ năm 1968 - 1970, giữ chức trưởng khoa Văn học và Khoa học Nhân văn của viện. Tại đây ông cũng là sáng lập viên và chủ trương biên tập của tạp chí Tư Tưởng.
Ông rời Việt Nam từ năm 1970, chuyển sang sống ở Israel, Đức, rồi sống lâu dài tại Pháp.
Năm 1983, ông sang Hoa Kỳ, định cư ở Los Angeles, giữ chức giáo sư Phật Giáo viện College of Buddhist Studies.
Từ đó về sau, ông ở Mỹ và tiếp tục viết sách - phần lớn là nghiên cứu về đạo Phật.
Ngày 8/3/2011, ông qua đời tại thành phố Houston, Texas, Hoa Kỳ, hưởng thọ 71 tuổi.

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
5 (41%)
4 stars
3 (25%)
3 stars
3 (25%)
2 stars
1 (8%)
1 star
0 (0%)
Displaying 1 - 2 of 2 reviews
Profile Image for vượt đi.
71 reviews6 followers
January 14, 2025
lâu lắm mới đọc quyển sách “gãi vào chỗ ngứa”. Phạm Công Thiện “thẳng mặt” không chừa ai, chắc còn cả nể Heidegger chút và xem Henry Miller như người đã cứu sống và đẩy ông xuống hố thẳm.

nếu ai có thích Dos, Kafka, Nietzsche, Carl Jung, Sartre Chắc cảm thấy bị đụng chạm vì Phạm Công Thiện không ngại nói thẳng. Ở VN thì Trần Đức Thảo viết mấy quyển tổng hợp đọc khá ổn, nhất là quyển Triết học Kant tôi đang đọc, Phạm Công Thiện vẫn nhắc tên chắc “vì chả hiểu quái gì về Kant” giống như Nguyễn Văn Trung hiểu biết nghèo nàn về Triết và Phật học.

XX có 3 nhà triết học quan trọng Heidegger, Wittgenstein, Derrida mà “tế” hết hai người.. Mà rất mê, đáng để đọc tiếp

Profile Image for Kitty Bùi.
1 review1 follower
November 20, 2025
Tôi không biết Phạm Công Thiện là người thật sự thế nào, nhưng tôi đọc và tôi KHÔNG HỀ nghĩ ông là người dễ tính.

Phạm Công Thiện không thích — không, xin lỗi, KHINH MIỆT và PHỈ NHỔ cách người ta (ít nhất là những con người đương thời, đặc biệt là những tác gia đồng trang lứa) hành xử trong thế giới văn hoá. Quá nhiều sự gán ghép và áp đặt kết nối về ý nghĩa không cần thiết. Quá nhiều sự lãng mạn hoá. Quá nhiều “biểu tượng”. Sự đánh giá hạn hẹp về vạn vật vạn sự tồn tại trong đời sống của loài người. Chúng ta đi đường tắt về tư tưởng trước tiên. Dùng những từ cố định để miêu tả sự nọ. Rồi chúng ta đi đường tắt ở mọi thứ còn lại, từ tâm ra đến vật. Tất cả hình thái vật lý của sự đó chỉ còn được đại diện bằng một vài nét tối giản, sơ sài. Cả thế giới, theo ông, là như vậy. Những nhà thơ nhà văn viết như thể để câu cảm xúc ăn xổi rẻ tiền. Những triết gia với những tư tưởng chỉ có nghĩa dưới một vài nguyên lý tư tưởng nhất định, nhưng vô nghĩa khi bị thử thách tính nhất quán ở mặt khác. Nhìn chung, ông phê bình nhiều gương mặt trong giới tri thức Việt Nam và cả phương Tây về cách họ tối giản mọi thứ cho dễ hiểu nhanh hiểu. Và đó là một hiểm hoạ gốc rễ, nhiều hậu quả thảm khốc, ví như trên mặt trận chính trị với cuộc nội chiến bấy giờ. Ý tôi là cái-gì-cơ-thế-á(?) nhưng mà tôi cũng chưa đủ hiểu biết để nhận xét gì về chuyện này.

Một cuốn sách dày đặc những tham khảo và trích dẫn đa mảng kiến thức. Nhiều kiến thức, nhiều chương, nhiều phân mục, nhiều đề mục, tất cả cũng chỉ để chứng minh rằng ông đã bực mình với sự nông cạn, giới hạn và lười biếng của sự biểu tượng hoá. Nó thu hẹp, đơn giản hoá và thao túng định hướng trải nghiệm văn hoá tinh thần của loài người (ông chia ra làm 5 khía cạnh bao gồm triết, tượng, ái, thơ và hoạ), thứ mà sẵn không có từ ngữ sự vật hình ảnh gì có thể thay thế trọn vẹn được rồi, thì đừng cố gắng gán ghép cho nó một giá trị tối giản khác chỉ vì nó dễ nắm bắt hơn!

Ông có nói hơi lan man không? Có... Đôi khi… hơi xấu tính và nặng lời. Thì… ông là một tác gia nghệ thuật. Hiện thực trần trụi là chủ đề bao trùm của Phạm Công Thiện. Khốn nạn cũng là thành thực. Nên tôi không màng chuyện đó. Vẫn rất cuốn hút.

Nhìn chung là vậy.

Mộ trải nghiệm đọc thú vị.
Displaying 1 - 2 of 2 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.