"Chỉ cần có chàng theo cùng"
Ngay từ những chương mở đầu của Vân Trung Ca, trong lòng đã nổi lên một dự cảm không lành. Cô gái nhỏ luôn mặc đồ màu xanh lục, tự do tự tại cưỡi lạc đà ngao du sơn thuỷ kia, lớn lên ắt hẳn sẽ không được hạnh phúc trọn vẹn.
Lý do ư? Đơn giản thôi, dù đã hết sức đề phòng, nhưng nàng vẫn bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực ở thành Trường An. Có lẽ bản thân đến giờ vẫn chỉ là một dân thường, nên không rõ mùi vị quyền lực ra sao? Khi đứng trên cao nhìn xuống mà thâu tóm được tất thảy trong hai bàn tay mình, cảm giác đó như thế nào? Tự cổ chí kim, quyền lực quả thật là hoa anh túc, đẹp đến chết người. Khiến vợ chồng nghi kỵ lẫn nhau, anh em trở mặt thành thù, bạn bè nhắm mắt quay lưng, đến tình phụ tử cũng chẳng khác gì ao nước lã khi người cha nhẫn tâm diệt trừ tất cả gia đình của đứa con cả, chỉ vì nghe lời vu cáo con mưu phản.
Lưu Phất Lăng.
Một đứa trẻ như Lưu Phất Lăng, mới bốn tuổi đã được xưng tụng thần đồng, thông minh kiệt xuất. Bảy tuổi đã đăng cơ, ngai vàng lạnh lẽo kia được đổi bằng tính mạng của mẫu thân, khi người cha vốn hay nghi kỵ đã ép mẹ chàng phải chết, vì sợ mẹ chàng sẽ trở thành thái hậu buông rèm nhiếp chính mà thao túng triều đình. Tất cả những bi phẫn dồn cả lên vai, khiến cho chàng trưởng thành trước tuổi, bất luận thế nào cũng vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh.
Cuộc gặp gỡ với Vân Ca ở đại mạc chính là điểm sáng duy nhất trong quãng đời ngắn ngủi của Lưu Phất Lăng.
"Được, ta ở Trường An chờ cô.”
“Ngoắc tay, thắt chặt, một trăm năm không được thay đổi!”
“Cô có biết nữ tử tặng giày cho nam tử là có ý gì không?”
“Tôi nhận. Vân Ca, cô nhất định phải nhớ kỹ!”
“Lấy ngôi sao làm chứng, tuyệt không hối hận.”
Chỉ vì một lời ước hẹn con trẻ bằng chiếc giày thêu, chàng đã hai mươi mốt tuổi mà hậu cung vẫn trống không. Chín năm trời, chàng vẫn luôn chờ một người con gái cầm sợi dây đã tặng đến thành Trường An tìm mình. Đêm đêm không ngủ được, chàng sẽ bước lên đài Thần Minh mà nhìn về phía Tây, nơi lần đầu gặp gỡ, quê hương của nàng. Chàng thích màu lục, chàng thích ngắm sao. Khi thổi tiêu, cũng chỉ lặp đi lặp lại một khúc. Vân Ca chính là tất cả ấm áp, yêu thương của Lưu Phất Lăng.
Khi nghe thấy tiếng hát trong khe núi, chàng vừa vui mừng đuổi theo vì ngỡ là nàng rồi lại hoảng hốt vì tìm không thấy, trong lúc vô tình đã đổi từ danh xưng “Trẫm” cô độc thành “Ta” vô cùng bình thường, đầy chân tình.
Tìm được nàng rồi, biết nàng đau lòng vì người đàn ông khác, lại bao dung, kiên nhẫn chờ đợi nàng mở lòng với mình. Lúc nàng biết rõ thân phận của chàng, một lòng muốn rời đi, lần đầu tiên chàng quyết định chủ động đưa ra lời ấn định một năm, vì chàng hiểu rằng, hạnh phúc sẽ không chờ đợi ai, nếu người đó không biết nắm bắt lấy nó.
“Vân Ca, ta chính là ta, quá khứ, hiện tại, tương lai, ta đều là Lăng ca ca của nàng.”
Sâu thẳm trong lòng Lưu Phất Lăng, chàng đâu có bận tâm tới quyền lực? Chàng chỉ muốn làm một người đàn ông bình thường, có thể yêu thương, chăm sóc, kề cận với người mình yêu.
“Chuyện vui sướng nhất chính là cưới được thê tử tốt.”
“Chuyện muốn làm nhất chính là có thể ở cùng nàng ngày lại ngày cho tới bạc đầu.”
Nhưng trọng trách đã dồn cả trên vai, một ngày còn tại vị, ngày đó chàng vẫn là minh quân, vẫn lo cho thần dân của mình. Lại thêm bàn tay của số phận trêu đùa, khiến cho chàng dù đã tận lực ngăn cản sinh ly, muốn nhường lại hoàng vị để cả đời này cùng nàng dạo chơi khắp thế gian, bình lặng sống bên nhau đến bạc đầu, nhưng rốt cuộc vẫn không tránh khỏi tử biệt.
“Vân Ca, nàng sẽ quên ta chứ?”
“Ừ, thiếp sẽ quên chàng.”
Chàng bắt Vân Ca hứa, rằng sau khi chàng ra đi, nàng phải quên. Nàng phải kiên trì đi hết quãng đường gập ghềnh để leo đến đỉnh núi, dù có mệt đến đâu vẫn phải tiến về phía trước, vì chỉ cần vượt qua chính mình, nhất định sẽ thấy mặt trời mọc, và một ngày mới lại đến.
Trong thâm tâm chàng hiểu rõ, Vân Ca sẽ không thể nào quên. Chẳng phải chính chàng, qua chừng ấy năm chờ đợi, đối với nàng cũng đã “đức âm không quên” đó sao?
Cuộc đời của Lưu Phất Lăng quá ngắn ngủi, như một ngôi sao băng vụt loé sáng trong bầu trời đêm, rồi lại vụt tắt. Nước mắt đã rơi không ngừng khi đọc đến giây phút cuối cùng, lúc Vân Ca lặng người áp tai vào lồng ngực của Phất Lăng, mà nghe tiếng tim chàng đập chậm dần rồi dừng lại hẳn. Ký ức của chàng sẽ mãi dừng lại ở những ngày ôm nàng thưởng tuyết trên đỉnh Ly Sơn, an ổn cách xa khỏi chốn cung đình đầy tranh đoạt hiểm ác. Vậy nên chàng mới có thể ra đi bình yên như thế, khoé môi vẫn khẽ cười.
Mạnh Giác.
“Mạnh trong Mạnh Tử. Giác trong Ngọc trung chi vương.”
Tình yêu của Mạnh Giác đối với Vân Ca, không thể nói là kém hơn Lưu Phất Lăng chút nào. Chỉ vì tình cờ gặp gỡ, lại cũng nhận được một chiếc giày thêu, mà bóng dáng chú chim sơn ca líu lo ấy bất giác đã in đậm trong tim hắn. Hắn đi tìm tung tích của nàng khắp nơi, tạo mọi điều kiện để “gặp lại” nàng ở Trường An.
“Tặng cho muội. Muội tặng cho ta sao trên mặt đất. Ta tặng cho muội tuyết trên tay.”
Tim tớ đã run lên khi đọc được những dòng này. Tình yêu ấy đâu phải ngày một ngày hai? Lưu Phất Lăng chờ đợi chín năm trời, hắn cũng chờ đợi chín năm trời. Chẳng phải nàng cũng đã động lòng với hắn hay sao? Đêm ấy bên cầu vồng ở khe núi, chẳng phải chính nàng đã hẹn ước cùng hắn hay sao? Búi tóc đồng tâm kết kia là thật. Hắn cõng nàng đi dạo trong khe núi, nghe nàng khe khẽ hát bên tai, hai má ửng hồng vì xấu hổ, đêm đó cũng là thật.
“Mệt không?”
“Không mệt.”
“Huynh còn có thể cõng muội bao lâu?”
“Rất lâu.”
“Rất lâu là bao lâu?”
“Rất lâu chính là rất lâu.”
“Nếu như là rất khó đi, rất khó đi, huynh cũng sẽ cõng muội sao? Nếu huynh rất mệt, mệt chết đi, còn có thể cõng muội sao?”
Và những giọt nước mắt của nàng, tiếng gào thấu tâm can của nàng khi nghe tin hắn rơi xuống vách núi kia, cũng là thật.
Nhưng hắn không buông xuống được, hai chữ “quyền lực”. Bao nhiêu năm nhẫn nhục ẩn mình, chỉ chờ cơ hội báo thù nhà không thể chỉ vì nàng mà vứt bỏ. Hắn không cho nàng được tương lai tự do khoáng đạt, vì chính hắn cũng không thể có tương lai như thế. Đời này kiếp này, chỉ có thể khiến nàng hận hắn. Và hắn cũng sẽ phải nhận quả báo. Một lần cuối, hắn muốn thật lòng mà nói với nàng, rằng mười năm, hai mươi năm cũng được, hắn nguyện ở bên nàng, xoa dịu nỗi hận trong lòng nàng, chậm rãi chờ nàng quên đi Lưu Phất Lăng. Ngờ đâu, khi nàng quyết định quên đi, lại là bắt đầu từ quên hắn. Trong ván cờ này với Lưu Phất Lăng, hắn đã thua ngay từ đầu rồi. Vì người nàng tin tưởng nhất là Lưu Phất Lăng, tin tưởng một cách vô điều kiện. Vì ký ức về người đã khuất bao giờ cũng rất đẹp. Hắn vĩnh viễn sẽ không bao giờ thắng.
Vân Ca.
Tất cả đã qua đi, chỉ còn lại mình Vân Ca.
Cho đến cùng, nàng không chọn giải pháp bạc nhược và đớn hèn, là chết đi cùng Lưu Phất Lăng, dù đã có lúc nàng mệt mỏi đến mức buông xuôi cả mạng sống của chính mình. Mang theo mình ngôi nhà lưu ly mà chàng chưa kịp tặng năm nào, nàng sẽ dắt tay chàng đi ngắm nhìn thế giới. Nàng sẽ sống, vì chỉ khi nàng sống, chàng sẽ vẫn được nhớ mãi không quên.
Không phải qua vài dòng mờ nhạt lưu trong sử sách.
Mà là trong trái tim nàng, ngày nào nó vẫn còn đập.
“Bầu trời đêm buông xuống
Ngàn sao cùng chiếu sáng theo
Trùng nhi bay lên, trùng nhi bay lên
Chàng đang nhớ tới ai
Bầu trời sao rơi lệ
Trên mặt đất Hoa nhi héo rũ
Gió lạnh thổi tới, gió lạnh thổi tới
Chỉ cần có chàng theo cùng
Trùng nhi bay, hoa nhi ngủ
Một đôi vừa tài vừa đẹp
Không sợ bầu trời tối đen, chỉ sợ tan nát cõi lòng
Bất kể có mệt hay không
Cũng không quản ngại Đông Nam Tây Bắc”
Đồng Hoa chính là minh chứng rõ nét nhất cho câu nói “Không có bi thảm nhất, chỉ có bi thảm hơn”. Bộ bộ kinh tâm đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của người đọc, nhưng tớ không khóc khi đọc nó. Tớ đánh giá cao Vân Trung Ca, vì truyện được viết dưới ngôi thứ ba, người đọc sẽ có cảm giác chân thực rằng mình chính là người đang quan sát thế sự, dưới một con mắt khách quan nhất. Nếu bạn đã yêu thích Bộ bộ kinh tâm, tớ tin rằng Vân Trung Ca sẽ không làm bạn thất vọng. Đồng Hoa, xét về thể loại bi kịch, chắc chắn đã vượt mặt Phỉ Ngã Tư Tồn. Phỉ Ngã Tư Tồn thường viết những ngoại truyện có kết thúc có hậu, nhằm níu kéo lại tâm trạng cho độc giả. Đồng Hoa “tàn nhẫn” hơn nhiều. Nhưng so với kết thúc có hậu, chẳng phải chính những câu chuyện kết thúc không có hậu mới khiến độc giả day dứt mãi không quên, do đó sống mãi trong lòng họ đó sao?