This book presents an awards-laden adventure of heroism, friendship and survival - with a powerful ecological message - set in a captivating miniature world. Toby Lolness is just one and a half millimetres tall, and he's the most wanted person in his world, the great oak Tree. When Toby's father makes a ground-breaking discovery, tapping into the very heart of the Tree's energy, he also realises that exploiting it could do permanent damage to their world. Refusing to reveal the secret of his invention to an enraged community, the family is exiled. But one man is determined to get hold of the forbidden knowledge...and his plan is to destroy the Tree. Now Toby's parents have been imprisoned and sentenced to death. Only Toby has managed to escape, but for how long?
As a child... Timothee de Fombelle was born in the heart of Paris in 1973, but often accompanied his architect father on his travels to Africa. Each summer his family left for the countryside (the west of France), where the five brothers and sisters lived like wild horses, making huts in the trees, playing in the river and losing themselves in the woods. In the evening they performed plays for their parents and devoured the books in the library. Childhood remains for him the lost paradise which he re-discovers through writing.
As an adult... After becoming a literature teacher, Timothee taught in Paris and Vietnam before choosing the bohemian life of the theatre. Author of a dozen plays, he writes, designs, builds sets and directs the actress he admires the most, his wife Laetitia. They have a young daughter, Jeanne Elisha, who already loves climbing trees. Toby Alone is his first novel and has already been translated into 22 languages.
As an artist... Passionate about books and theatre, Timothee has been writing since he was young. The stage has been his testing ground but it is life, with its joys and trials, which inspires his real work. A great traveller, Timothee recognises that the writing of Toby Alone has been his best journey so far.
I consider this a literary masterpiece.De Fombelle not only creates a new world,he creates a while we category.Imagine the world as the 'Tree' and the 'Grass'.The possibilities are endless;lichen forests,tamed insects,bark caves e.t.c.This is the dystopian story of Toby Lolness,where his life is turned upside down,with the whole tree against him and his family for crimes they did not commit and a secret that could change the very tree forever.One by one his links to life snap,Leo blue his best friend is now one of those leading the manhunt against him,the betrayal of the Olmech family,the death of his parents and Elisha.........,his last link,the last thread,his saviour and friend time and again........SNAP!Now toby lost in grief and fed up of treachery seeks to end his life........but little does he know that a new life awaits on the horizon.De Fombelle and Adrizzone convey their messages with such emotion and such brilliance that the reader in a way becomes Toby.There are many different messages in the book e.g the the destruction of the enviornment and even the dangers of global warming,the horrors of dictatorship and many more.The people of 'The Tree' see a new threat on the horizon but wait what are they in reality,friend or foe?This is revealed to Toby as he observes and then later lives the fragile life of the 'Grass'.But even as Toby begins a new life and leaves the tree and his grief behind something Elisha had said naggs at him:You have only one life Toby.And this is true for one day a old man from the tree and pnce again Toby is plunged into his old lif and must become "The Eternal Fugitive" again.I have never come across such a vivid,imaginable world nor so much detail,really De Fombelle and Adrizzone have outdone themselves.
Quelle belle histoire! En plus de l’aventure de Tobie, on fait face à une foule de réflexions pertinentes sur l’environnement, le pouvoir, la famille, l’amitié... ce roman touche à tout, tout en restant simple et non moralisateur. Et comme j’ai aimé voir la vie dans les yeux d’une communauté plus petite que les insectes!
Đây thực sự là một cuốn sách hoàn hảo cho ngày cuối tuần hoặc giản đơn hơn nó dành cho những ngày oi bức, khi bạn chỉ muốn ngước nhìn lên những vòm cây xanh mát mà cầu mưa.
Tobie Lolness là một cuốn tiểu thuyết đúng chất thiếu nhi, dẫu cho tác giả đã lồng ghép khá khéo léo những vấn đề nan giải của người lớn. Hay đúng hơn, mình thích nhìn nhận nó dưới góc nhìn của một đứa trẻ hơn là một thằng nhóc 22 tuổi.
À mà đúng hơn, đọc Tobie, bạn sẽ cảm thấy đầy ly kì, chẳng kém gì một cuốn phim trinh thám hình sự của Mỹ. Chỉ khác là ở đây, nhân vật chính chỉ là một cậu bé cao 1.5mm và thế giới của cậu là một cây Đại Thụ xanh rì. Tobie nói với ta điều gì qua cái thế giới mà cậu hết mực bảo vệ đấy? Phải chăng đó là gia đình, bạn bè, và người cậu thương quý. Mình nghĩ là, Tobie đã đấu tranh để giành lại những thứ từng thuộc về tay cậu một cách hoàn toàn trẻ con. Từ cách lên kế hoạch hành động đến việc thực hiện. Đọc Tobie, người đọc dễ lạc vào một mê cung do chính mình dựng xây, chằng chịt bởi chính hình ảnh của người-đọc-hùi-nhỏ. Để rồi từ đó, Tobie trở nên gần gũi đến lạ kì.
Thế giới của Tobie đang sống là hình ảnh thu nhỏ của thế giới loài người. Ở đó tồn tại bất công, ngu dốt, xấu xa, ti tiện. Nhưng hãy còn đó lòng chung thủy, tình bạn, tình yêu thiên nhiên. Tobie đứng giữa ranh giới giữa thiện và ác, bị vây hãm bởi sự phản bộ nhưng cũng được kéo lên bởi lòng chung thủy, cậu rời xa gia đình, nhưng lại được tình bằng hữu thắp sáng. Suy cho cùng, cuộc chiến của Tobie còn là một cuộc chiến rất đỗi quen thuộc. Cuộc chiến giữa những giá trị của con người.
Cuốn sách này chứa đựng sự phiêu lưu, lòng dũng cảm, khéo léo và tháo vát của một chàng trai từ thuở lên 7 đã phải chạy trốn đồng loại. Nó cũng đầy lôi cuốn hấp dẫn trên những tán cây xanh rì vẫn rung rinh trước gió kia. Đại Thụ đã chứng kiến và viết tiếp cuộc phiêu lưu của Tobie. Cuộc phiêu lưu mà mỗi chúng ta đã để lại khi bước chân vào ngưỡng cửa người lớn.
Ce premier volet de l'histoire m'a d'emblée fait penser aux romans jeunesse de Roald Dahl, mais avec davantage de profondeur et de "sérieux". L'écriture est belle et poétique, la création de cet arbre-univers est bien pensée et le récit très riche de ce point de vue. J'ai beaucoup aimé ce début d'histoire, les réflexions sous-jacentes, les différents thèmes abordés, l'humour, le rythme. Un excellent premier tome qui donne envie de se plonger dans la suite.
A fascinating fantasy world about tree people with nice allegories to earth. When you first meet Toby, he is on the run--from his former friends, life, everything. He doesn't even know where his parents are. As the story unravels, you learn that Toby lives in the Tree but his family was forced out of the Upper Branches to the bleak Lower Branches because his dad was a scientist who refused to reveal a secret that could destroy the lives of them all. An evil and greedy man has become dictator and turned the Tree into a desolate wasteland, caring only about making money. Toby might be the only one to stop him. Overall, a fast-paced book that keeps you reading, the evil characters seemed a little bit too evil to me and I didn't realize the book was set-up for a sequel! Another one of these annoying books where more questions are raised than resolved at the end.
3.5 ⭐️ / 5 quelle belle aventure qu’est celle de Tobie. j’ai perçu une belle ressemblance avec La rivière à l’envers et j’ai bien aimé — c’est un univers dans lequel on est plongé, en espérant le mieux pour Tobie et ses parents 📖
Mała ja i „dorosła” ja jesteśmy urzeczone tą książką z wielu różnych powodów. Mała ja zakochała się w tym świecie, malutkich postaciach na drzewie, w niezłomności i odwadze głównego bohatera i w jego relacji z bliskimi. Dorosła ja podziwia przesłanie, splot różnych wątków, wartości przekazywane przez autora oraz język - niby prosty, a przekazujący dużo, dużo więcej. To doprawdy epicka opowieść o namiętnościach ludzkiego życia skierowana do młodego czytelnika - napisana delikatnie i wdzięcznie, a jednocześnie ostro i mocno. Dużo tutaj prawdy o nas samych i naszych działaniach. Działaniach, które powinny skupić się na walce o prawdę i miłość.
* „Elisza potrzebowała całego dnia i całej nocy, żeby wreszcie do niej dotarło, że Tobi się nie cofnie. Jeżeli nie spróbuje zrobić czegoś dla rodziców, cała reszta jego życia straci swą wartość. Jego życie będzie jak ozdobny przedmiot położony na kominku. Kwestią zasadniczą nie było to, czy mu się powiedzie. Chodziło o to, czy zaryzykuje dla nich życie.
Głupcy nazywają to „honorem”. Tobi nazywał to inaczej. Może „miłością”, choć nigdy nie użyłby tego nadzwyczajnego słowa.”
* „Wtedy zobaczyła sklepienie i mieniące się kolorami ściany. W jednej chwili odkryła całe dzieło Tobiego. Olbrzymi fresk w czerwieni i czerni rozciągał się na całej powierzchni groty. Elisza nie mogła oderwać od niego oczu. Pomyślała, że oto znalazła się w płomiennym sercu Tobiego. […] zaczął tłumaczyć:
Musiałem się czymś zająć. Są ludzie, którzy malują groby, żeby się w nich położyć. Ja malowałem okna, by zobaczyć życie, tam na zewnątrz.”
Ik vakaru pa nodaļai meitai priekšā lasīšanas projektts noslēdzies. Teikšu, ka grāmata domāta gan bērniem, gan pieaugušajiem. Grāmatā interesantas un aizraujošas lietas atradīs dažādu paaudžu lasītājs. Bērnus aizraus stāsts par mazajiem cilvēciņiem, kuri dzīvo kokā , un pilnīgi loģisks jautājums no meitas puses bija: Tēti, vai tādi cilvēciņi patiešām ir. Autoram izdevies radīt pietiekoši lielu ticamības momentu. Arī pieaugušajam cilvēkam būs atrodami dašādi domu graudi un globālu pasaules problemu aktualizācija. Nedaudz traucēja nehronoloģiskais saraustītais stāstījums. Notikumu apraksts nav hronoloģisks, līdz ar to lasītājam pašam precīzais stāsts jāsaliek pašam galvā. Stāstā vieglāk iejusties ļauj burvīgās ilustrācijas. Ja nākamā vakarā meita ar nepacietību pieprasīja nākamo daļu. Nu ko , turpinājums sekos...
Citāti: ... pasaules augstākais žogs, ko sauc par kaunu.
Kad mēs raudam par kādu, mēs raudam arī par to, ko šis cilvēks mums nav sniedzis.
Arī ar eņģeļa spalvu, ja to paņem rokā otrādi, var izdurt kādam aci.
Anyone who’s ever experienced firsthand some of the more unfortunate human characteristics…you know the ones—betrayal…bandwagoning…slander…and of course frightening levels of hatred—will find a sort of raw solace reading about a poor thirteen-year boy having to cope with all of that on his own. I’m starting to think there’s simply something really special about children’s literature that’s been translated into English. A freshness. A vivacity. A joy of storytelling. Startling depth. I don’t know if it’s just the natural benefits of a change of pace, but when I think of the incredible translated children’s literature…Astrid Lindgren’s Ronja, Tonke Dragt’s the Letter for the King, and Timothée de Fombelle’s Toby Alone…it doesn’t seem like a coincidence.
The storytelling in Toby Alone is unique. The narrative flashes back and forth confidently from Toby’s very hunted present to little vignette’s from his past, and that of other character’s, that are pertinent to the story at hand. Some books participate in frequent, sudden scene-changes for the purpose of cliffhangers, or simply because they are written by inexperienced authors. But in Toby Alone, the narrative hopping always furthers the story. When the readers are returned to the present they are glad to have left it for a while because now they can return more informed and prepared then when they left it. This is very much Part 1—on to “Toby and the Secrets of the Tree.” Book 2 has been given high praise so I expect it to be as good or better than it’s predecessor.
J’ai beaucoup aimé l’histoire de Tobie, malgré que j’ai mis du temps à le lire. Je me perdais parfois dans les longues descriptions, dans les sauts de l’histoire et dans les nombreux personnages. Toutefois, je me suis vraiment attachée à Tobie et je souhaitais sincèrement qu’il réussisse sa quête. J’ai finalement beaucoup apprécié que la narration ne soit pas linéaire et qu’on en apprenne davantage juste aux bons moments. Je suis triste de la fin, je vais sincèrement devoir me plonger dans la suite. Un beau roman que je proposerai à mes lecteurs plus avancés.
Úžasně poutavý fantasy příběh, který vytváří "krásnou" paralelu s dnešním světem a vnímáním naší Země. Doporučuji opravdu každému od 0-140 let. Takový dobrodružnější Malý Princ:)
mình xin review một tí cảm nhận cá nhân về cuốn sách mình đang đọc dở mấy ngày gần đây. mình tính đọc hết rồi review một lượt nhưng mà hông hiểu sao mình sợ, mình sợ đến khi đọc hết rồi mình sẽ quên những điều mình đang nghĩ ở đây.
cuốn sách cũng khá dày, mỗi trang chi chít chữ xịn ơi là xịn. truyện là một cuộc phiêu lưu để tìm đến tự do và công lý của cậu nhóc nhà Lolness-cậu tên là Tobie. khi cậu 13 tuổi, thì gia đình cậu rơi vào một chuyện khiến cho cả tộc người trong thế giới Đại Thụ chống đối lại và từ đó cha mẹ cậu bị bắt giam và kết án chung thân, riêng cậu đã được trốn thoát nhờ sự mưu trí của vị giáo sư tài ba là cha cậu. đối với mình, truyện hết sức ly kỳ, bởi một cậu bé chỉ mới 13 tuổi đã bị thế giới chống lại, cậu phải trải qua cuộc hành trình hết sức hiểm nguy và gian nan để đi đến đích cuối cùng.
ban đầu sách cũng chưa thu hút mình lắm, cho nên những đoạn đầu mình cố đọc thật thật chậm để nắm chặt những tình tiết, cách xử lý trong cuộc phiêu lưu ở thế giới cây cỏ của nhóc Tobie. kiểu, khi đọc sách mình cảm thấy như mình đang đi phía sau cậu nhóc-một milimet rưỡi này ý, đứng ở phía sau xem cách cậu vận hành và xoay xở tình thế ngay ở đó. từ những thước truyện đầu đơn giản, bối cảnh mộc mạc nhưng càng về sau truyện càng thu hút mình hơn bằng việc mình chỉ muốn có nhiều thời gian của một ngày để mà ngốn hết từng ngần ấy chữ, ngay cả trên xe bus, khi đi làm về, hay cả những khi mắt mình lim dim hết cùng lực nhưng mình vẫn cố đọc nốt thêm vài chương nhỏ để cốt coi cậu nhóc sẽ làm gì tiếp theo.
mình nghĩ nếu lỡ ai có đang đọc truyện sẽ nhìn những cây xanh, câu cổ thụ ở thế giới thực ngoài kia một cách khác hơn hẳn, rằng là mỗi một cái cây sẽ là một thế giới của những tộc người bé li ti, cùng nhau sinh sống, cùng nhau mưu cầu hạnh phúc, có cả những toan tính lộc lừa, cả những giai tầng trong xã hội, cả những bài học đạo đức hay cả những tệ nạn ở đó. truyện đã thuần hoá mình ở chỗ, từ trước đến giờ mình luôn khẳng định rằng trong thể loại ly kỳ truyện như này thì chỉ có Harry Potter là tuyệt đối với mình, nhưng giờ thì mình sẽ không bảo thủ ý kiến đó nữa, bộ truyện này sẽ vào danh sách những truyện mà mình để tâm nhứt.
mình biết đến truyện cũng rất giản dị, từ một cậu nhóc đáng mến ở chỗ làm đã cho mình mượn (cảm ơn nhóc), nếu các bạn có thời gian thì hãy tranh thủ đọc thử vì nó sẽ đem đến cho các bạn một thế giới phiêu lưu mới lạ, và mình tin sự cảm nhận thế giới quan riêng của từng người sẽ tuyệt vời lắm.
Très belle histoire dans un monde original. Tobie Lolness est un petit garçon qui vit sur un arbre que tous appelle simplement : "l'Arbre".
Quand je dis "petit garçon", on frise l'euphémisme, Tobie mesurant la bagatelle de 1 millimètre et demi. En fait, son peuple de caractérise par sa très petite taille (de 1 à 2 millimètres en gros). On nous présente donc dans ce livre toute une sociéte arboricole qui vit de sa symbiose avec l'Arbre. Le monde se limite à l'arbre, ses habitants niant jusqu'çà l'existence d'un ailleurs.
Le thème écologique est au centre de l'histoire, le père de Tobie ayant découvert un moyen de mouvoir des objets de manière autonome (on pense au pétrole). Ayant refusé de livrer sa découverte à ses concitoyens, il se retrouve au ban de la société et exilé avec sa famille dans les contrées sauvages. Le début d'une nouvelle vie pour Tobie.
Comme souvent dans les romans jeunesse, la construction de l'individu est au coeur des débats, et Tobie va au fil des pages s'endurcir, se définir en tant qu'homme, mais aussi en tant que citoyen de l'Arbre.
Un beau récit, dont les derniers chapitres sont même un cran au-dessus du reste du livre je trouve. Tout est très bien pensé dans ce roman, de la description du monde, aux différents personnages. Un bon livre.
Let's be upfront. I read to page 77 of 384 of Toby Alone. And I only made it that far because I thought it best to give it the benefit of the doubt. I have a very hard time believing the kids will believe this story. Fantasy is a well-loved genre, but only when readers can believe in the world they're reading. Our story characters are only over a millimeter tall, living in the bark of a tree but blissfully unaware that they live on a living organism. They speak of rumored "Grassies", people who live in the wild grasses below the tree. They raise grub worms for food (really?! this would be like humans raising sperm whales for food). Despite living ON A TREE and having NEVER had contact with human beings, they somehow have metal and glass and an entire culture and way of like identical to ours... including habits, hobbies, instruments, tools, etc. found in our world. Can we just admit that this is a plea for us to recognize how we're hurting our own Mother Earth and get over it already?!
On page 112 and can't go any further, especially knowing there's a cliff hanger and two more books to go. Like others who commented, I can't get into a story that arbitrarily chooses what technology these tiny people have. How can they claim not to know about how the tree lives but know about neurons? And how can people 1.5 mm tall (2 mm max, this is highly emphasized) domesticate beetles that are at least an inch taller? Every time he mentions their height I get distracted. Reminds me of the visual oddity of using body doubles for hobbits and dwarfs in LOTR movies, especially in The Hobbit because aren't dwarfs supposed to be shorter than hobbits but they look about the same in closeup shot but not in wide shot? Yes, it is even distracting me from writing this review. It gets preachy real fast sans subtlety. I also feel no sympathy for any character, making hard not to root for their demise.
un beau roman d'aventures et d'amitié avec un très bel univers et de beaux graphismes malheureusement je pense que j'aurais dû lire ce livre étant plus jeune pour vraiment l'apprécier, c'est dommage mais bon c'est comme ça
Wow! J’ai été captivée par ce roman merveilleux, à la fois drôle et tragique. J’ai adoré les analogies entre la vie sur l’arbre et notre monde! Chapeau!
The point of the book is the world is an evil place, and people, people you are close to, will betray you. They’ll hate you and lie about you and hunt you down. Protect the few good people who matter to you. And let the people that matter to you be all the good people. Whoever they are. So basically…to sum it up…it’s life in a nutshell. Or should I say…a tree.