Aku sekarang menyandang status baru. Lee Seo Jung, seorang jurnalis majalah fesyen terkenal di Korea Selatan. Karier impianku benar-benar tercapai. Tetapi kenyataannya, ingin rasanya kuajukan permohonan resign setiap mendengar Kepala Editor, Park Gi Ja, menyuruhku ini-itu dengan kearogansiannya.
Semua jadi makin runyam ketika pekerjaan ini menuntutku bertemu dengan Park Woo Jin. Sosok pria menyebalkan yang meninggalkanku 7 tahun lalu. Sang kolumnis “Doktor Restoran” yang sok misterius.
Seharusnya ini bisa menjadi saatku untuk balas dendam. Tetapi lagi-lagi dia justru makin menyebalkan dengan mempersulit pekerjaan pentingku. Ah ... semoga aku segera terbebas dari neraka ini.
Style - Kinh tụng thời trang Tác giả: Baek Young Ok Rate: 3.9/5 Đã cố gắng nhưng đoạn cuối failed quá. :)) --- Bị cúm nằm nhà đọc nốt ba chương cuối. Mọi sự có vẻ đang diễn ra quá nhanh so với sự tiếp thu của một tâm hồn đang ốm yếu bệnh tật như tôi bây giờ. Trái ngược với một cái giọng dửng dưng ngoài cuộc ban đầu, mấy chương cuối đang nhấn quá mạnh vào sự lãng mạn. Điều mà tôi không hề đánh giá cao trong cuốn sách này. Có một điểm đáng khen là cách thức mở nút của cô tác giả rất tuyệt, gỡ nhiều nút vậy mà không bị xao nhãng mạch truyện. Có điều cô ấy hơi tham, nhồi hơi nhiều chi tiết ở phần tai nạn, đoạn quá khứ đã bị cái chị nữ chính - tên là Seo Jeong(?) gần như phong ấn hoàn toàn. Đoạn lãng mạn kiểu anh yêu em bao nhiêu năm nhưng em đách nhớ anh là ai quả thật không khiến tôi thấy hứng thú cho lắm. Mấy người có thể kể chuyện gì khác hơn không? Những đoạn về quá khứ được kể theo một cách thức đặc biệt, tách biệt hẳn với các phần khác. Cực kỳ mơ hồ làm não tôi cũng mờ mịt luôn. Như tôi đã nói là khi hé mở bí mật này tác giả hơi tham, cho nên đoạn này đọc rối quắn não luôn, vài chi tiết cũng chả hiểu cho vào để làm gì. Ý tôi là vai trò của nó không tới cái mức ấn tượng mà tác giả đang hướng đến. Tôi thích cái cách chị tác giả viết về vấn đề nhận thức số đông hay mấy vấn đề thời trang và cuộc sống hơn là cốt truyện chị tạo ra. Cũng do trong quá trình kể, khả năng tung dấu hiệu của chị không được tốt nên đoạn cuối mới bị quá tải và khó hiểu như vậy (nhưng cũng may cốt truyện không bị loãng). Tôi xin dành một lời khen nữa cho vấn đề cách dẫn dắt, hành văn. Ưng không tả được. Nó không phải là kiểu đọc hun hút như Bảy năm bóng tối hay Lưỡi, cũng không phải kiểu phải nhấm nháp từng câu chữ như Tôi có quyền huỷ hoại bản thân. Cuốn này đọc nửa thú vị bì quan điểm cá nhân, nửa còn lại là thoải mái. Chắc phải khen cả dịch giả nữa, vì đã làm tôi thích cuốn sách như vậy. Lại nói chuyện làm phim. Mấy bác làm phim không biết đã phê cần tới mức nào mà biến đổi gần như hoàn toàn câu chuyện đã diễn ra ở nguyên tác. Đưa một nhân vật gần như nắm rõ mấu chốt câu truyện trở thành một nhân vật không có giá trị gì cả, trong khi đó lại đưa một nhân vậy không có vai trò quá lớn lên làm nhân vật chính. Tôi xin nói lại là đưa lên làm nhân vật chính nha, vượt qua cả vai diễn của cái cô Seo Jeong này luôn. Thực ra còn một vấn đề nữa khiến tôi trừ điểm. Đó là không để lại cho tôi suy nghĩ gì sau khi đọc xong. Còn nghĩ được cái gì nữa trong khi mọi chuyện viên mãn quá đáng như thế? Viên mãn là điều tốt, có điều đây không phải là việc tôi đang mong đợi thôi. Mà cái tên sách đặt hay nhỉ. Tôi thích vãi. :))
T03/2017 Phương Hoàng
Ps: chs ngồi tận trên tầng bốn mà từ chiều giờ toàn ngửi thấy mùi thức ăn. Đầu tiên là tôm, mắm tép và bây giờ là nhộng rang. Moá, ai đó đang làm đồ ăn dự trữ đấy à? =)))
Cuốn này nhiều chỗ làm mình có cảm giác như kiểu đang đọc phiên bản chuyển thể của series First Class của Erika Sawajiri Một lít nước mắt, cũng kiểu nói về những người trong ngành tạp chí thời trang, cũng kiểu nhiều khó khăn khắc nghiệt, cũng có chủ biên siêu khó tính và phó chủ biên có vẻ hơi "gian", mấy chi tiết nho nhỏ khá là giống này. Kể ra cũng thú vị vì một bên là Hàn một bên là Nhật, chắc hẳn là chuyện không chỉ là ở một nơi. Khoảng một phần ba về sau thì đổi sang thể loại ngôn tình Hàn quốc mà đọc vẫn thích vì nữ chính không phải thể loại gầy nhom mà mập mạp nên sướng lắm đồng cảnh ngộ mà. Một cuốn sách tuy nhiều chỗ cảm giác cảm xúc chưa đến nhưng nhìn chung là cũng dễ đọc, vui vui.
Pernah baca novel dengan tema Korea? Tapi bukan novel Indonesia yang sok Korea. Novel asli dari penulis Korea. Novel dari penulis best seller Korea, Baek Young-Ok ini berjudul Style dan menceritakan kisah seorang penulis majalah fashion serta dilematis hidupnya saat di usia 30an. Style sendiri sebenarnya bagi saya cukup membingungkan karena, Style by Baek Young-Ok ini rada-rada nggak jelas mau jadi novel roman atau semacam Devil Wears Prada.
Sinopsis Style menceritakan tokoh utama yang saya nggak bisa inget namanya, mendapatkan tugas untuk meliput seorang misterius bernama Doktot Restoran. Sepanjang mendapatkan tugas kita bakal disuguhi glimps gimana hidup di dalam majalah fashion dan situasi saat berusia 30 tahun masih single plus belum mapan. Sang tokoh utama yang sudah terbiasa mewawancarai orang, tiba-tiba mendapatkan kejutan saat bertugas menguak Doktor Restoran. Ia bertemu dengan Park Woo Jin. Seorang teman kencan yang meninggalkannya di cafe sekitar 7 tahun lalu. Dari sini si tokoh utama kembali berurusan dengan cowok yang pergi begitu saja saat mereka berkencan, belum lagi tugas untuk menguak misteri tentang Doktor Restoran, membuatnya harus bertemu banyak dengan Park Woo Jin. Dalam perjalanan meliput Doktor restoran, satu demi satu misteri mengenai kenapa Park Woo Jin tujuh tahun lalu meninggalkannya serta siapa Doktor Restoran mulai terkuak.
Resensi Novel Style dari Baek Young-Ok ini benar-benar membuat bingung plotingan dan alur cerita nggak pernah konsisten. Di awal kita bakal disuguhi alur maju mundur yakni, ketika tokoh utama menghadapi sebuah masalah, kita bakal disuguhi flash back perihal penyebab masalah tersebut namun, di tengah dan sampai akhir alurnya menjadi linear.
Nama-nama Korea yang nggak familiar juga jadi masalah buat saya karena nggak bisa inget dengan semua nama-nama tokohnya. Sulit bagi otak saya untuk ingat semua nama Korea dan jadinya sering lost ini siapa dan itu siapa.
Premis Style pun ambigu banget, jadi mau roman atau Devil Wears Prada? Tujuan Style benar-benar nggak jelas. Apakah mau menceritakan si tokoh utama dengan hidup yang menyedihkan? Umur 30 masih single dan nyaris gendut plus masih bekerja sebagai penulis majalah atau mau menyelesaikan urusan cinta tujuh tahun lalu? Ending yang menguak siapa Doktor Restoran dan si tokoh utama yang naik jabatan, benar-benar nggak memorable. Plotnya menurut saya datar dan membingungkan, sama sekali nggak ada emosi. Memang banyak orang yang komplain bahwa ini gegara terjemahan yang gagal tapi entahlah, buat saya novel Style dari Baek Young-Ok ini susah untuk dinikmati.
Đoạn đầu ổn, nhưng càng về sau càng giống kịch bản đa phần của các bộ melodrama của Hàn. Các nhân vật được xây dựng khá một chiều và dễ đoán dù tác giả cứ nhảy hết plot twist này đến plot twist kia, và để cho phần kết HE quá mức nhanh chóng.
Duh, terjemahan bahasa Indonesianya bikin bingung. Hasilnya ga enak dibaca. Padahal premis ceritanya lumayan menarik buat saya. Harusnya diterbitin ulang sih dengan penerjemah yang berbeda.
Tươi mới và rất "đời", một cuốn sách mở ra "hậu trường" của ngành thời trang đầy hào nhoáng bên ngoài và cuộc sống của những con người đứng sau sự hào nhoáng đó, là những phóng viên phải lăn lội hàng tháng trời mới xin được buổi phỏng vấn, là những câu chuyện nhỏ to về người nọ, người kia, là nỗi ám ảnh cân nặng để mặc được các thiết kế thời trang cao cấp, là những khó khăn đến nghẹt người. Và cuốn sách này không thể thiếu dư vị ngọt ngào của một chuyện tình đầy thực tế, của những mơ mộng giấu kín về căn bếp trong mơ của người phụ nữ. Nếu bạn yêu thích thời trang và những bộ phim hàn quốc, hãy một lần đọc nó.
aku gak ngerti kenapa banyak yang kasih rating jelek pada novel ini. bukan terjemahannya yang gak enak dibaca, tapi alur yang digunakan memang dibuat untuk membingungkan yang baca. sepertiga bukunya jujur saja aku masih mencari-cari mana yang opini sang tokoh utama, mana percakapan tokoh dan mana yang masa lalu sang tokoh. tapi begitu mengerti polanya, buku ini enak di baca.
pergulatan tokoh utama dengan pekerjaannya yang tampak keren tapi sebenarnya lebih tepat sebagai ajang penyiksaan diri. kecantikan yang harus diperlihatkan dengan penampilan dan bahkan BB yang harusnya standar aja merasa 'salah' karena trend fashion.
mungkin kalau ada hal yang bisa diprotes, maka menjelang ending, editingnya benar-benar tidak rapi. seperti naskah mentah terjemahan yang belum di edit. dan ternyata buku ini benar-benar berbeda dengan dramanya
Napas buku-buku terjemahan adalah pada penerjemahnya. Dan penerjemah novel Style ini kurang bisa menyampaikan ceritanya dengan baik. Kalimat-kalimatnya seperti diterjemahkan mentah-mentah. Hal ini sangat disayangkan, mengingat saya bisa menangkap alur ceritanya yang sangat metropop dan menarik untuk dibaca.
Terus terang kurang bisa menikmati sepertiga awal novel ini. Entah karena yang saya baca adalah novel terjemahan yang kemungkinan diterjemahkan dengan kurang baik atau memang alurnya kurang enak dibaca. Sementara di dua per tiga sisanya, cerita sudah mulai bisa dinikmati. Kisah romance nya bergulir juga misteri yang mulai tersingkap satu per satu.
The story is more focused on the MC's life as a fashion magazine reporter and big-city girl, than on her love life, which is great. There's a little twist at the end that I, being a gullible reader, didn't see coming.
Duh. Ngga banget ni novel. Ringkasan hal. Blkngnya aja yg ok. Dalemnya jelek. Kalaupun terjemahannya bagus pun ceritanya ttp ga bagus. Terlalu banyak personal opinionnya. Konflik antar 2 tokoh utamanya NoL. Katanya penulis best-seller?
Một cuốn sách nói về những vấn đề trong ngành thời trang Hàn Quốc. Khá hay, cốt truyện thú vị, hấp dẫn, dễ đọc. Và nữ chính cũng không thuộc dạng quá bánh bèo. Ổn