"... Cuộc sống của tôi quá khác biệt so với người dân trong vùng nên làm họ rất hiếu kỳ, thậm chí là có cả ý thù địch: một người Hán xa lạ dẫn theo một con chó nhỏ, chẳng hiểu sao lại mò đến đây, dựng lên một căn nhà quái dị, sống kiểu quái dị, tách biệt với thế giới bên ngoài, hoàn toàn không có điểm gì tương đồng với cách sống của họ hết. Thái độ thù địch đó cứ tăng dần, tăng dần, cho đến khi xảy ra một chuyện.
Một đêm, tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì đột nhiên có người gõ cửa. Ra mở, thì ra là một đôi vợ chồng người Tạng. Trên tay người vợ ôm một đứa bé đang bị sốt, không tìm được xe, họ nghe nói tôi có một chiếc xe hơi, muốn nhờ đưa đứa bé lên huyện cấp cứu. Tôi vội vàng lái xe đưa họ đến bệnh viện. Lúc đi, cả hai vợ chồng đều không kịp mang tiền, tôi bèn ứng ra trả trước, còn nằm trên ghế dài bên ngoài bệnh viện, đợi họ truyền nước cho đứa trẻ xong thì đưa cả ba trở về.
Hai vợ chồng này vì thế mà rất biết ơn tôi, thường đến chơi, mang cho tôi một ít đặc sản trong vùng. Tôi cũng tặng lại họ xì gà. Vậy là gặp ai họ cũng nói: - Anh chàng người Hán mới đến đó hay lắm.
Có lúc hai vợ chồng còn dẫn cả mấy người bạn đến chỗ tôi, mỗi lần thế tôi lại lấy xì gà, whisky ra chiêu đãi họ, mời họ nghe The Beatles, xem vô số các đĩa phim mà tôi thu thập được. Họ có vẻ rất thích, cứ rỗi là đến chơi, về sau thì thành nghiện, có việc hay không có việc cũng đều đến hết. Sau rồi nhà tôi như biến luôn thành một quán rượu nhỏ. Cứ đến chập tối là mấy anh chàng người Tạng lại rủ nhau: "Đến chỗ Quản Ngai uống rượu tây, hút thuốc lá tây, xem đàn bà tây", có người đến chỉ để hút xì gà, uống Whisky, có người thì nghe những thứ âm nhạc kỳ lạ và đầy mới mẻ với họ, có người chỉ thích nằm dài xem đĩa, thậm chí còn có người chơi giutar với tôi nữa. Mọi người đến nhiều lần, cuối cùng cũng thấy ngại, bèn theo giá mà trả tiền. Tôi nghĩ cũng được, bằng không sớm muộn gì mình cũng phá sản.
Trên quãng đường từ Lệ Giang đến Hương Cách Lý La, không có cái khách sạn nào ra hồn, càng không cần nói đến quán bar. Căn nhà gỗ của tôi cách mặt đường không xa lắm, khách tưởng là khách sạn bèn đi vào. Tôi sống ở đây nên cũng chịu ảnh hưởng của người dân ở đây, ai ai cũng được tiếp đãi rất nhiệt tình, lúc nào phòng khách trên tầng hai cũng chuẩn bị sẵn sàng. Có lẽ là căn nhà đậm chất quán bar miền Tây này và những người dân Tạng ăn mặc kiểu truyền thống, không khí hoàn toàn thoải mái đã khiến họ cảm thấy vừa mới mẻ vừa cảm động, dường như đã tìm được một nơi để tâm hồn mệt mỏi của họ được nghỉ ngờ.
Tôi chỉ tiếp đãi họ như khách chứ không thu bất cứ khoản phí nào. Về sau người càng lúc càng nhiều, ăn uống đều do tôi bao hết, mọi người thấy ngại, đều chủ động trả tiền. Tôi không nhận, họ liền nhét vào cái túi trên áo của Nivola. Chỉ cần có người trả tiền, là lại nghe tiếng gọi Nivola ra.
Một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhiều khách du lịch ba lô thích kể lại hành trình của mình lên mạng, nên chỗ của tôi mỗi lúc một nổi tiếng. Mới đầu thì chỉ có người thuận đường ghé qua ngồi chơi, về sau thì chỉ cần đi Hương Cách Lý La là họ đều rẽ qua chỗ tôi. Cuối cùng thì cho dù không đi Hương Cách Lý La họ cũng tìm tới chỗ tôi. Rất nhiều đoàn làm phim tới đây xin quay ngoại cảnh, nhưng tôi đều từ chối, ngoại trừ hai lần có hai đoàn làm phim độc lập tới quay những bộ phim có chất lượng cao tương tự như phim Himalaya thì tôi đồng ý...."
Có người bảo mình nên đọc cuốn này vì có chút gì đó giống mình.
Nhưng nếu đọc nó cách đây khoảng 6 - 7 năm, hẳn mình phải rất thích. Nhưng giờ đọc nó, thấy nhiều chỗ khiên cưỡng, nhiều chỗ bị làm quá. Nhưng tựu trung lại, một câu chuyện đẹp, dễ đọc, đọc để giết thời gian. Biết thêm một vài bài hát hay ho, hay một vài bộ phim đáng xem chẳng hạn (nhất là các bạn trẻ đấy)
Nhưng đừng yêu như vậy, cũng đừng sống như vậy. Nó ảo quá.
Có một câu rất hay trong tryện mà mình rất thích: Đó là chúng ta không thể yêu 1 người nào đó 100% thời gian của cuộc đời mà chỉ có thể dành 0.1% thời gian của mình để yêu ai đó 100% thôi. Cho nên, hãy yêu bằng cả con tim khi còn có thể.
Nó không đáng 2 sao, nó gần 3 sao. Nhưng mà, mình quả thật đã già để đọc những thứ như thế này rồi.
một câu chuyện được kể với lối dẫn dắt mang hơi hướm ảnh hưởng từ Haruki có lẽ tôi đọc quyển này ở đoạn giữa tuổi trẻ, nên cũng đã bớt đi cái sự thích thủ bởi những suy tưởng về đời sống, bởi những thú vui, những tác phẩm nghệ thuật âm nhạc được lồng ghép vào (điều mà Quản Ngai có vẻ hơi lạm dụng, vô tình làm giảm hiệu ứng của cách thêm thắt này) quyển này trở nên đáng đọc, với tôi, câu chuyện của nó là một phần lý do, nhân vật có chút phớt đời, cuồng loạn, nông nổi và tự tư - hệt như tôi những năm tháng đại học phần còn lại, là bởi "em" một cô gái, có lẽ do duyên mà gặp được, người mà tôi cảm thấy mớ lý thuyết suông, sự ái kỷ tôi ôm ấp bao năm bỗng dưng trở nên vô vị và nhạt toẹt tôi nghĩ em chân thành, và lạc quan bỗng dưng thích ở gần, được tán gẫu, đôi khi là kể lể thở than hoặc trời nhẹ lên cao hai đứa đi rượu chè bù khú, tôi cũng sẵn lòng giống như Lông Mi của anh chàng trong truyện vậy. Những ai đang hừng hực tuổi trẻ, hay đang lạc lối, hãy 1 lần đọc thử chắc hẳn bạn sẽ tìm được 1 phần bản thân trong này, và biết đâu bạn sẽ tích cực hơn trong những tháng ngày tới của cuộc đời. Try it. Feel free. Be strong.