“Cho bí mật của phòng 406”: câu đề từ của Vu khống đưa chúng ta thẳng vào bầu không khí kề cận, thậm chí là ở bên trong, của sự điên. Nhân vật người điên là một kẻ da vàng, một tên Chà Chệt lần lượt mang biệt danh “Mặt-Khỉ”, rồi “Chệt-Khùng”, hắn lẩn quất trong các thư viện với một tham vọng điên khùng: trở thành “gã Chà Chệt viết văn bằng tiếng Pháp”. Nhưng quá khứ đã đuổi kịp hắn dưới hình thức một bức thư, và căn phòng bí mật của hắn bị xâm nhập, bị thu hẹp diện tích bởi một thứ khiến hắn có cảm giác kinh tởm xen lẫn trông chờ thầm kín: sự quan tâm. Đứa cháu gái của hắn (cũng viết văn bằng tiếng Pháp) làm thế giới tưởng chừng đã hoàn toàn đông kín của hắn bỗng có những cơn chao đảo không ngờ, dù mong muốn duy nhất của hắn chỉ giản đơn: “tôi với đống sách sẽ là một”.
Thêm lần nữa một nhà văn, tiếp sau Anton Tchékhov của Phòng số 6 và Jean-Paul Sartre của Buồn nôn, dùng văn chương để đi vào cái thế giới đặc biệt ấy. Và thêm lần nữa thế giới người điên lại có thêm cho mình một tác phẩm văn chương bậc thầy, ký tên Linda Lê.
Đọc cuốn thứ hai của Linda Lê xong thấy hỗn loạn quá =))) Có thể chắc 1 điều ở Linda Lê mà mình quá thích là bà này viết không có hội thoại. Hội thoại thường làm mình rất mệt và chán. Còn lại thì tình cảm hỗn mang. Có chút nghiện Linda Lê, cái kiểu gào thét, cay nghiệt không khoan nhượng của bà. Lại có chút thấy giả giả sến sến. Nhưng lại một điều chắc nữa là mình sẽ tiếp tục đọc Linda Lê. Đọc đến cạn bà này thì thôi. Con người đáng sợ này hấp dẫn mình. Kinh thật nếu tất cả đều là tự truyện. Cảm giác Linda Lê như con nhện ngồi một chỗ, ăn sạch cả gia đình mình và mọi con mồi lởn vởn xuất hiện.
Tháng 5/2020: đọc lại vì mê giọng văn ma mị của Linda Lê, nó có gì đó ngông cuồng nhưng cũng cô đơn, trúc trắc nhưng cũng êm dịu mà cuốn này là cuốn đầu tiên mình đọc của Linda Lê và thích luôn từ đó.
một lá thư khiến vết thương đã kéo da non trở nên nứt toác, khi có một người đang tò mò về quá khứ chôn sâu của mình, nơi sự bình thường của mình trở thành bất thường với họ, khiến mình bị đẩy ra bên lề cuộc đời với cô độc và đoạ đày.
Hỗn độn. Mê hoặc. Cái chất văn đặc sệt “Linda” đọc không lẫn vào đâu được hết. Đọc xong như cứ thấy như bước vào một mê cung, cứ phải ngó nghiêng xung quanh. Lại cảm thấy như những con thiêu thân mãi đi tìm đáp án cho câu hỏi mình là ai.
La qualité graphique des livres édités chez Christian Bourgois me semble enviable et ce volume le confirmer. La couverture est un détail de « La jeune fille et le cœur » par Edvard Munch, eau-forte de 1896 qui donne le ton. Elle est verte devant ce cœur rouge qui saigne à sec. Comme l'écriture de Linda Lê. Auto-ironie que je perçois dès les premières pages, cette incantation du « J'ai fait le fou pour ne pas devenir fou » que nous portons un peu tous en nous. Les livres de Linda Lê ne se racontent pas, ils se lisent tout bonnement, et ne me faites pas dire ensuite : « L'alibi culturel ne suffit pas à balayer son inquiétude. » (p. 27)
Đọc xong mà Tài vẫn chưa hình dung ra tại sao tên cuốn sách là "Vu khống" dù có một vài đoạn tác giả cũng cố gắng diễn đạt, với những câu chuyện của một vài nhân vật quá là khó hiểu, cũng có thể do tác giả viết dưới con mắt của một người điên. Cách tiếp cận theo hướng này cùng với lối văn lôi cuốn không kém làm nội dung sách nhìn chung khá thú vị.
Read this book for "women writers in french speaking countries" in college. It was a harder read for me - or maybe I was just tired. I learned that it's ok to be crazy because everyone else is anyhow.
mm..ko phải chỗ để thư giãn.. đọc 1 hồi sợ lắm mình cũng bị điên như Mặt Khỉ qué! trong lúc đời, ko cần phải bóp méo chổng ngược, cũng đủ điên để hiểu thế nào là điên... Hoặc là mình quá tầm thường quá điên, theo ý của Linda Lê, để nhận ra cái tĩnh và cái tỉnh của truyện vậy! :))
"Đêm sau, ông nghĩ ông đã bị bỏ rơi, đã đến lúc chết cho rồi. Ông đứng lên, sờ soạng tìm chiếc va li đựng thuốc độc có mùi hoa cam." Cuốn sách cô độc lắm, từng nhân vật đều cô đơn, nhưng họ chọn cô đơn để sống, họ đã tự tách mình ra chốn con người.
Combattre la pécore, sur l'original CALOMNIES : La qualité graphique des livres édités chez Christian Bourgois me semble enviable et ce volume ne fait que le confirmer. La couverture est un détail de « La jeune fille et le cœur » par Edvard Munch, eau-forte de 1896 qui donne le ton. Elle est verte devant ce cœur rouge qui saigne à sec. Comme l'écriture de Linda Lê. Auto-ironie que je perçois dès les premières pages, cette incantation du « J’ai fait le fou pour ne pas devenir fou » que nous portons un peu tous en nous. Les livres de Linda Lê ne se racontent pas, ils se lisent tout bonnement, et ne me faites pas dire ensuite : « L'alibi culturel ne suffit pas à balayer [mon] inquiétude. »(p. 27)
Cho 3 sao thôi chứ cho nhiều quá các anh Ăn Rình Mạng ảnh để ý, mấy ảnh lại Vu cho mình bị nhiễm bệnh lây qua đường tiểu thuyết và cần điều trị tư tưởng trong nhà thương điên như nhân vật "tôi".
The first 5 pages and the last 5 pages are angry in a good way. The rest is a little too "mythical." Conceptually it's probably groundbreaking, but with my zero knowledge of French Vietnamese literary history there is "conceptually" for me.