Tình chỉ đẹp khi tình dở dang
Cái buồn cái khổ cứ nhẹ nhàng, man mác trong truyện của cô Tư, và rồi để thương để nhớ trong lòng người đọc. Chẳng biết cô Tư đã giấu niềm vui đi đâu rồi, hay là những cái vui ở đây chớp nhoáng và nhạt nhoà quá mình chẳng thể bắt nó được. Nhưng, truyện buồn mới khiến mình day dứt, làm lay động những xúc cảm và giúp mình hiểu, thấu những cảnh ngộ của con người trôi nổi miền Tây sông nước.
Đọc 3 cuốn của cô rồi thì thấy những con người sống trôi nổi trên ghe miền sông nước và những cô đào gánh hát là nhân vật điển hình nhất. Sở dĩ cô sinh ra ở miền Tây nên câu chữ cũng đậm chất nơi đây, chất phác, chân quê, giản dị mà sâu sắc và đẹp vô cùng. Vẫn luôn rất thích văn cô viết và ước ao được đọc mấy cuốn này sớm hơn…
Tuy vậy những câu chuyện ở đây lại không mang quá nhiều điều khiến mình phải bất ngờ, đa phần đều có thể dễ dàng đoán được cốt truyện hay twist. Nhưng đâu đó vẫn để lại trong mình nhiều suy tư quá đỗi, bởi những sâu xa ý nghĩa, những thông điệp thấm đẫm tình người, tình yêu mà cô gửi gắm.
Trong “Giao thừa” có 4 truyện ngắn mà mình đã từng đọc (nhớ không nhầm thì ở “Cánh đồng bất tận”) là là “cái nhìn khắc khoải”, “cuối mùa nhan sắc”, “dòng nhớ” và “hiu hiu gió bấc”. Ấy thế nhưng mình không bỏ qua mà vẫn đọc lại, từng câu từng chữ, vì thích nó quá và nó cũng buồn quá. 17 mẩu truyện ngắn, ở đó có đủ những cảnh ngộ đau đớn, những kiếp người khổ đau, mình rơi nước mắt khi đọc lại “dòng nhớ”. Thương quá những cuộc tình tay ba đầy ngang trái, những ly biệt gia đình, những yêu thương mãi mãi chẳng thể tỏ bày, những số phận bị cái nghèo ăn sâu vào máu, muốn thoát cũng khó…
Bên cạnh những cái thích, cái mê, mình lại hơi thất vọng xíu xiu khi một số truyện ngắn bị in trùng lặp với cuốn đã từng đọc. Cũng chưa tìm hiểu rõ tác giả hay nhà xuất bản có dụng ý gì không. Tự an ủi lòng không sao vì mình vẫn rất enjoy nó (với mình mấy truyện lặp lại là mấy truyện hay và sâu sắc nhất…). Thêm cái nữa là mình vẫn thích những tập truyện ngắn nhưng phải có một sợi dây liên kết nào đó các mẩu truyện với nhau. Dù cùng chung chủ đề nhưng ở “Giao thừa” có phần hơi rời rạc nên khó để lôi cuốn người đọc.
Ngoài lề, rất ưng chất giấy của NXB Trẻ, cứ mịn, dày, thích thế nào ấy.