How to develop high performance in any organization using the principles that drive success in sports coaching.
In many respects business organisations reflect team sports. They both require people to operate in complex and highly competitive environments. Both environments require people not only to be the best they can be individually, but to cooperate closely over time to secure long term winning performance. In sport coaches are intimately involved in developing athletes, squads and teams and bring an impressive array of technology and wide ranging expertise to bear on all aspects of high performance development. There is much that business, especially leaders, can learn from coaches and sport. Leading High Performance takes those elements of sports coaching that are relevant to business and shows how the principles of coaching, sports science, training and even psychology offer tremendous opportunities for achieving high performance in all organisations. It looks at ways in which high performance is achieved in sport and describes, using examples, how this approach develops individuals, encouraging them towards high performance. It then analyses the most relevant ideas and techniques, converting them into easily applicable business models and tools.
Murray Eldridge is a businessman with 40 years' experience of international industry where he has run a variety of international companies in the shipping, oil&gas, water and telecoms industries. He also lectures on Leadership and Strategy and related subjects. Murray is a member of several professional bodies, a Chartered Director of the Institute of Directors and holds an MBA. He is a qualified, practising rowing coach and a keen sailor.
Hiệu suất đỉnh cao – Một cách tiếp cận thú vị với chủ đề tưởng như đã cũ
Trên thị trường hiện nay đã có quá nhiều sách viết về lãnh đạo hiệu suất, nhưng “Hiệu suất đỉnh cao” là một cuốn khá đặc biệt. Tác giả Murray Eldridge không những là một lãnh đạo doanh nghiệp (CEO của The Institute of Directors), đồng thời còn là huấn luyện viên thể thao cho đội tuyển chèo thuyền Vương Quốc Anh. Bởi vậy ông đã tiếp cận chủ đề từ cả 2 góc độ: Một nhà lãnh đạo và một huấn luyện viên.
Các bạn lưu ý: Huấn luyện viên (Coach) trong cuốn sách này là huấn luyện viên thể thao, để tránh nhầm với khái niệm Coach – Khai vấn viên (giống như Tùng) nhé!
Ngay từ phần mở đầu, tác giả đã chỉ ra những khác biệt giữa huấn luyện viên và lãnh đạo: - Lãnh đạo doanh nghiệp rất giỏi ngụy tạo che đậy sự yếu kém của mình bằng nhiều lý do bất khả kháng, trong khi huấn luyện viên thể thao không thể che giấu hay biện minh cho một kết quả thi đấu tồi. - Nhân viên thường e ngại lãnh đạo, sợ bị “sếp trù” trong khi vận động viên có thể tạo áp lực, thậm chí đề nghị thay đổi huấn luyện viên nếu năng lực của ông ấy không ra gì. - Lãnh đạo yếu kém vẫn được khen thưởng, còn huấn luyện viên yếu kém bị sa thải ngay lập tức! …
Chà, mới vào đề mà đã rất thẳng, rất phũ rồi, tôi e rằng nhiều vị lãnh đạo doanh nghiệp sẽ thấy tự ái khi đọc cuốn sách này đấy! Nhưng biết thế nào được, thực tế đúng là có hiện tượng như vậy ở một bộ phận không nhỏ doanh nghiệp hiện nay. Và tất nhiên Murray Eldridge không rảnh đến mức viết hẳn một cuốn sách hơn 200 trang chỉ để phê bình những vấn đề tồn đọng trong giới lãnh đạo và tôn vinh hay đòi quyền lợi cho các huấn luyện viên thể thao. Mục tiêu của tác giả rất rõ ràng: Làm thế nào ứng dụng các nguyên tắc trong huấn luyện thể thao vào nghệ thuật lãnh đạo để khắc phục các vấn đề tồn tại nêu trên và xây dựng môi trường làm việc hiệu suất cao cho doanh nghiệp.
Murray Eldridge đã đưa ra mô hình Tam Giác Hiệu Suất (Performance Triangle) – linh hồn của cuốn sách, đồng thời là mô hình do chính ông phát triển và áp dụng khi huấn luyện đội tuyển đua thuyền của mình. Tam Giác Hiệu Suất được xây dựng trên bốn yếu tố cốt lõi: đặc tính, thể chất/kỹ năng, năng lực và thái độ, tác giả cho rằng việc phát triển đồng bộ bốn yếu tố này sẽ giúp nâng cao hiệu suất cho doanh nghiệp. Lấy Tam Giác Hiệu Suất làm tiền đề, tác giả dành hầu như toàn bộ dung lượng cuốn sách để phân tích và hướng dẫn người đọc các phương pháp phát triển đội ngũ, nâng cao hiệu suất như: tạo môi trường vươn tới hiệu suất cao, giữ chân nhân sự giỏi, phát triển nhân tài hiệu suất cao, đo lường hiệu suất nội bộ và hiệu suất bên ngoài,…
Cách tiếp cận, kinh nghiệm, dẫn chứng, ví dụ,… của Murray Eldridge đều rất thú vị và hấp dẫn, nhưng tôi thấy tác giả hơi sa đà vào chia sẻ kiến thức mà chưa đi vào giải quyết từng vấn đề cụ thể, điều đó khiến cuốn sách trở nên lý thuyết và làm người đọc cụt hứng. Chẳng hạn ở Chương 5: Tâm lý học trong thể thao và kinh doanh, khi nói về yếu tố tập trung, tác giả phê bình việc các huấn luyện viên đứng ngoài hô hào vận động viên của mình phải tập trung thi đấu bởi ông cho rằng hành động này là vô giá trị nếu huấn luyện viên không dạy vận động viên làm thế nào để tập trung. Ok, vậy phải dạy họ cách tập trung như nào? Tôi chờ mong một vài gợi ý của tác giả, nhưng kết quả là tác giả dừng ở đó và chuyển qua nội dung khác luôn!
Một điểm hạn chế khác của cuốn sách, không biết do nguyên tác hay khâu chuyển ngữ mà một số định nghĩa, khái niệm trong sách khá nhập nhằng, ví dụ ngay trong mô hình Tam Giác Hiệu Suất, các khái niệm đặc tính, năng lực, kỹ năng cũng không được cắt nghĩa rõ ràng, rất dễ khiến người đọc cảm thấy rối rắm, nhầm lẫn. Đặc biệt phần đông lãnh đạo và người làm công tác nhân sự trước giờ đã quen với mô hình năng lực ASK, theo đó kỹ năng (skill) là một phần của năng lực (competence), hai thành phần còn lại là kiến thức (knowledge) và thái độ (attitude, cũng là một trong bốn yếu tố của Tam Giác Hiệu Suất).
Tất nhiên, nhìn ở góc độ tổng thể thì Saigon Books đã dịch khá tốt cuốn sách, một tác phẩm khó dịch với rất nhiều khái niệm, thuật ngữ chuyên môn trong cả thể thao và quản trị doanh nghiệp.
Để khép lại bài review này, tôi xin trích dẫn đoạn kết của cuốn sách, cũng là đoạn tôi tâm đắc nhất: “Hiệu suất cao nhất chủ yếu nằm ở lòng tin của nhân viên và lòng tin của họ được tìm thấy ở những điều sau của doanh nghiệp: - Niềm tin vào tầm nhìn - Niềm tin vào các đặc tính và giá trị - Niềm tin vào nhà lãnh đạo - Niềm tin vào bản thân Và quan trọng hơn cả: Niềm tin rằng họ đang được tin tưởng để thực hiện một sứ mệnh nào đó.”
THỂ THAO & HIỆU SUẤT CÔNG VIỆC —— Tôi học gì từ chạy bộ? Tôi nhận khá nhiều câu hỏi cũng như lời khuyên từ người thân và bạn bè. Nào là: + Mom said: chạy chi dữ vậy con? Con gái không nên chạy nhiều đâu, đi bộ được rồi con ... + Chị Sếp said: ủa chạy có gì mà em với Anh Q mê dữ vậy? + Bạn bè said: ủa chạy mệt hok Mixu? Chạy ốm dữ vậy à ^^ Bla bla ...
Thật ra với mỗi người sẽ có sở thích, hoạt động dành riêng cho mình và cả ý nghĩa của nó đem lại. Tôi cố gắng vận động nhiều nhất có thể, đặc biệt là chạy bộ. Với tôi chạy bộ nó ý nghĩa ghê gớm lắm: + Chạy bộ tập cho tôi tính kiên trì, quyết tâm hoàn thành mục tiêu. + Chạy bộ giúp thư giãn đầu óc, nó như F5 bản thân vậy. Hôm này mệt mỏi chạy xong về thấy phấn chấn hẳn ra. + Chạy bộ giúp sức khoẻ tốt hơn, dẻo dai hơn. Đấy! Sơ sơ vậy là đủ để tập luyện đều đặn rồi. Lâu lâu đi race để test năng lực bản thân thôi <3
Vốn là fans của thể thao, thêm tí tẹo máu kinh doanh thì tôi vô tình lụm được “bí kíp” mà Murray Eldridge đề cập trong quyển “Hiệu suất đỉnh cao”, đó là “Bí kíp áp dụng thành công trong huấn luyện thể thao để điều hành doanh nghiệp”. Không nhất thiết phải là CEO mà tôi nghĩ nó phù hợp cho cả những Team nhỏ.
Murray Eldridge đã đưa ra quan điểm kết hợp lãnh đạo doanh nghiệp với các nguyên tắc huấn luyện thể thao và khoa học thể thao hiện đại, Ông đã chỉ ra rằng năng lực làm việc hiệu quả không phải là một khái niệm cao siêu chỉ có ở những người tài giỏi. Mỗi người đều có thể đạt được hiệu suất cao nếu như các nhà lãnh đạo biết cách tạo ra môi trường thúc đẩy hiệu suất trong tổ chức của họ.
Đặc biệt Murray Eldridge còn cho thấy mối tương quan hiệu quả giữa nhà lãnh đạo và nhân viên, đào sâu những khía cạnh trong mối quan hệ giữa họ, những điều nhân viên mong muốn ở lãnh đạo cũng như những trách nhiệm cần có ở một nhân viên,... thông qua việc phân tích cụ thể cách thức quản lý trong đội tuyển thể thao và cách áp dụng những điều đó vào doanh nghiệp.
John Wooden có câu nói ”Đừng đánh giá bản thân qua những gì bạn đã đạt được, mà hãy đánh giá qua những gì bạn đáng lẽ nên đạt được với khả năng của mình”. Đúng vậy, bạn có thể đạt được hơn những gì bạn nghĩ, đừng để đến lúc nói “nếu như”. Chaizoooooo! And Let’s run ^^