Một buổi chiều thứ bảy. Trường Bảo hộ đương ở trong cảnh nhộn nhịp. Tiếng giày, tiếng guốc qua sân rất là huyên náo.
Trong phòng khách nhà trường, cha mẹ học trò ngồi đợi lượt vào phòng ông phó đốc để xin phép cho con ra. Tiếng nói chuyện ồn ào, nào ông hỏi thăm về việc học của con, nào bà mắng con vì bị phạt phải ở lại trong trường. Rồi từng bọn hoặc hai ba, hoặc bốn năm người cùng nhau ra cổng trường gọi xe tay, hay chờ xe điện về phố.
Đứng vơ vẩn bên hàng giậu găng, một cô thiếu nữ vào trạc mười bảy mười tám, chít khăn ngang, vận áo trắng sổ gấu, chân đi guốc, ngơ ngác nhìn sân trường, như muốn vào, nhưng còn dùng dằng lo sợ. Nước da cô trắng xanh, quầng mắt đen sâu hoắm càng làm tăng vẻ rực rỡ long lanh của hia con người sáng dịu trong cái mặt trái xoan, má hơi hóp, môi khô khan, chỉ có hai con mắt là có vẻ hoạt động khác nào như hai ngôi sao lấp lánh sau làn mây mỏng. Thoáng trông cô, cũng biết cô có điều tư lự.
Khái Hưng tên thật là Trần Khánh Giư, sinh năm 1896, tại Cổ Am, Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Ông là con trai của tuần phủ Trần Thế Mỹ. Khái Hưng được học chữ nho từ thuở nhỏ, sau này theo Tây học ở trường Albert Sarraut. Sau khi đậu tú tài Pháp, ban triết, Khái Hưng dậy ở tư thục Thăng Long, ở đây ông gặp Nhất Linh (bởi vậy mới có bút danh Nhị Linh). Khái Hưng kết hôn với bà Lê Thị Hoà (con tổng đốc Lê Văn Đính) bút hiệu Nhã Khanh. Gia đình Khái Hưng không có con, Nhất Linh cho con trai là Nguyễn Tường Triệu làm con nuôi từ nhỏ. Khái Hưng viết cho Phong hoá, từ khi tờ báo còn do Phạm Hữu Ninh hiệu trưởng Thăng Long chủ trương. Năm 1932, Nhất Linh mua lại Phong hoá. 1933, thành lập Tự Lực văn đoàn. 1933, xuất bản Hồn bướm mơ tiên. 1936, Phong Hoá bị đóng cửa. Ngày Nay, đã ra từ trước, tiếp tục. Giống như các tiểu thuyết Tự Lực Văn Đoàn khác, tác phẩm của Khái Hưng thường đề cao tình yêu tự do, chống lại các lễ giáo phong kiến, ít nhiều mang tính cải cách xã hội. Khái Hưng cũng có viết một số vở kịch, thường chỉ một hồi, nhưng ít được công diễn. Trong những năm 1935 đến 1940, Khái Hưng là nhà văn được nhiều thanh niên thành thị ưa chuộng. Khái Hưng cũng là một dịch giả. Trong thời gian xảy ra chiến tranh thế giới thứ hai, giống như Nhất Linh, Khái Hưng cũng tham gia hoạt động chính trị. Do tham gia Đại Việt dân chính Đảng thân Nhật nên Khái Hưng từng bị chính quyền thực dân Pháp bắt giam. Sau Cách mạng tháng Tám, Khái Hưng có viết một loạt bài báo, truyện ngắn, kịch ngắn trên các báo của Việt Nam Quốc dân Đảng. Khái Hưng mất năm 1947. Có thông tin cho rằng Khái Hưng bị Đảng cộng sản thủ tiêu tại bến đò Cựa Gà, Xuân Trường, Nam Định.
Các nhân vật dường như đều mắc chứng bipolar: vừa sung sướng nói cười đã có thể quay ra rươm rướm nước mắt ngay được. Nữ như vậy đã đành. Nhưng mà nam cũng không vừa, nước mắt tong tỏng như mưa rào và có lẽ không quan tâm lắm đến thể diện nam nhi (khóc trước mặt con gái).
Nữ chính (quên tên rồi) không ủy mị lắm, biết thân biết phận, tuy vậy vẫn giữ gìn phẩm giá - thực ra nói là giữ gìn nhưng chẳng gặp trở ngại thực sự nên không có tính thuyết phục. Lần nào gặp nạn cũng đầy người giúp, mà toàn nam nhân phong độ hào hoa ai cũng đòi lấy làm vợ. Tất nhiên đều bị nữ chính đoan trang đoạn tuyệt. Nam chính (Lộc) là mẫu hình đẹp người đẹp nết nhưng bị sa ngã bởi chính tính cách của mình, anh ta bị xâu xé giữa 2 dòng hành động: chống phá và xuôi theo tư tưởng phong kiến - nói chung tinh thần và cả ý chí đều không mạnh mẽ. Tóm lại 2 nv chính không để lại ấn tượng gì hay ho.
Nhân vật yêu thích trong truyện của mình là 2 vai phụ: Diên (gái làng chơi / gái giang hồ) và bà Án (mẹ nam chính). Chị Diên là vai nửa phản diện nửa chính diện, được xây dựng theo mô hình nhân vật làm ăn không lương thiện nhưng có động cơ và tâm hồn lương thiện, nghe rất sến nhưng ít ra cũng dễ lọt tai hơn motif xấu như mực, đẹp như tuyết. Nhưng cao điểm ở đây là bà Án, đóng vai ác từ đầu chí cuối nhưng thực sự động cơ làm việc ác của bà này được giải thích rất logic, một cách hiện thực chủ nghĩa phù hợp với địa vị xã hội cao và chức vụ làm mẹ, làm bà của bà Án. Thậm chí động cơ của bà còn thuyết phục hơn động cơ của chị Diên là vì người đọc không cảm thấy có cái gì gò bó gượng ép trong mạch suy nghĩ của bà.
Hồi cuốn này xuất bản năm 30s chắc cũng bom tấn cỡ Nấc thang lên thiên đường nhỉ. Thời giờ đọc cốt truyện yêu-nhau-nhưng-bị-chia-cắt-do-mẹ-chồng-cay-nghiệt như này có hơi Eh... Về xây dựng tâm lý nhân vật, nhiều lúc mình cảm thấy bị xoay mòng mòng. Tất cả các nhân vật chính thay đổi tâm sinh lý xoành xoạch. Cô Mai nữ chính mới đầu truyện còn xuất hiện ngây thơ chất phác e thẹn, tưởng là nữ chính ngôn tình não tàn, nhưng 1 năm sau yêu anh Lộc đã được mô tả như một người cực kỳ sắc sảo hiểu chuyện, lúc cương lúc nhu đến mẹ chồng cay nghiệt cũng phải dè chừng. Cô cười rồi giây sau đã khóc, đang khóc rỉ rích thì đứng phắt dậy hét lớn. Đọc mà sợ các nhân vật bị vỡ tim vì rối loạn cảm xúc.
Việc em trai cô Mai bị ốm đau, dẫn đến bác sĩ đến chữa, sau đó anh bác sĩ tán luôn cô Mai, cô Mai từ chối, và sau đó anh bác sĩ biến mất dạng thì có đóng góp được gì cho cái kết đâu nhi? Để chứng tỏ cái thủ tiết của cô Mai, sau khi đã cho cỡ 3-4 nhân vật nam phụ khác lát đường cho danh tiết của cô? Tôi thì tôi thấy hơi thừa, cụ Hưng ạ...
Giọng văn đọc ổn, đỡ sến hơn cụ Nhất Linh. Cảm ơn cụ đã đóng góp vào phong trào Âu hoá tự do yêu đương, để con cháu bây giờ quá tự do luôn rồi.
Một câu chuyện đầy tính thời đại về sự xung đột của Khổng giáo và tư tưởng hiện đại phương tây, giữa sự kìm kẹp lề thói theo truyền thống và chủ nghĩa giải phóng cá nhân, nhưng không hề phủ định lẫn nhau. Những con người đó, có thể họ quyết tâm giải phóng bản thân khỏi những lề thói cũ, để được sống tự do, nhưng không hề phạm phải luân thường đạo lý. Và tất cả đã thể hiện ở cái kết của hai nhân vật chính, ấm tình người nhưng không hề cliche. Mai và Lộc, có thể không trọn vẹn như ngôn tình ngày nay, và những gì họ đã chọn lựa chẳng thể đổi thay, nhưng trong giới hạn mà cuộc đời cho phép, họ đã tìm được lời giải để đạt được hạnh phúc cho cá nhân mình.
Thực sự khâm phục những triết lý đi trước thời đại của Khái Hưng cũng như Tự Lực Văn Đoàn, cách mà họ diễn đạt chủ nghĩa cá nhân đặt trong bối cảnh xã hội giao thoa, và cách mà họ định nghĩa hạnh phúc. Trong những cuốn mình đã đọc, mình sẽ recommend Đoạn tuyệt, Nửa chừng xuân, Hồn bướm mơ tiên. Còn 3 cuốn nữa trong wishlist là Bướm trắng, Đôi bạn và Đời mưa gió, mình sẽ tiếp tục trải nghiệm trong thời gian tới.
Một câu chuyện cảm động, miêu tả tâm lý sâu sắc. Có mấy đoạn mình vô tình tưởng tượng mình là nhân vật chính trong cái cảm xúc đó, xong đau khổ rùi khóc theo lun (lần đầu tiên tự nhập vai như thế :'p). Nhưng cốt truyện còn đơn giản quá, hơi drama, lại thêm cái kết viển vông lý tưởng hơi phi logic.
Một chuyện tình chỉ vài phút ngắn ngủi gặp nhau...rồi ôm thương nhớ, ôm miền đau suốt trọn một đời...Nhưng ở đó vẫn có chút hy vọng của mùa xuân... Chàng sẽ đem hết cái tâm tình lý tưởng ra để làm việc Nàng cũng sẽ đem hết cái tâm tình lý tưởng ra để yêu chàng
Nửa chừng xuân... là chuyện tình dang dở, là mảnh đời dang dở, nhưng vẫn có chút hy vọng của một xuân, mùa của sự đổi mới, mùa của sự tươi mới thoát khỏi đêm đông của gọng kìm, của hệ tư tưởng cũ rích dày vò con người
Vì tác phẩm này được phát hành vào những năm 30s nên cách nói chuyện và hành động của các nhân vật thời đó làm mình bị sốc một chút nhưng vẫn rất dễ đọc và dễ ngấm. Khái Hưng đã đem nhiều tư tưởng tiến bộ, văn minh và Tây hóa, "làm cho người ta biết rằng đạo Khổng không hợp thời nữa." Về nội dung thì mình không bàn nhiều ngoài việc Mai là người phụ nữ rất thông minh, giàu tự trọng và dù khá buồn nhưng cái kết rất đẹp.
NỬA CHỪNG XUÂN - Giấc mộng tình yêu hão huyền giữa cơn trở dạ giằng xé của thời thế
BÀI DÀI! (còn tiếp ở phần Comment) SPOIL WARNING!
1.Khái Hưng và nguồn nguồn cảm hứng từ những chuyện tình sầu
Tôi biết đến Khái Hưng qua những trang sách cổ từ thời Pháp thuộc mà ông nội sưu tầm. Với tôi, Khái Hưng là người dẫn dắt vào những bài học tiếng việt việt đầu tiên và cũng là những kí ức ấn tượng đầu tiên của tôi đối với văn chương Việt Nam. Khái Hưng viết dễ hiểu, gần gũi, ông thích dùng những từ ngữ bay bổng trữ tình, đặc biệt là những từ rất xưa, rất cũ của các bậc tiền bối. Lần nào đọc văn của Khái Hưng cũng đượm một cảm giác man mác buồn, dịu nhẹ mà sâu lắng, khiến người ta muốn chạy trốn vào thế giới văn chương mộng mị không muốn tỉnh cơn mê nữa. những trang truyện võ hiệp bi tráng đong đầy nỗi cảm hoài trong Tiêu Sơn Tráng Sĩ, qua cái tình e ấp mờ ảo dưới bóng chiều tà nơi cửa Phật (Hồn bướm mơ tiên), qua mối duyên tình kết thúc nửa chừng hòa tan trong cảnh thiên nhiên u sầu trữ tình của “Trống Mái”...
Hồi học cấp 3, tôi và đám bạn mê văn chương hay gọi ví von Khái Hưng là “Ông hoàng của những mối lụy tình” hay “Kẻ từ chối chối ái tình” vì trong những truyện của ông thường kết thúc bằng 3 từ: tình sầu, tình khổ, tình đau. Đối lập với Nhất Linh, người bạn chí cốt thường viết về những mối duyên tình đẹp đẽ, lãng mạn bay bổng trong “Nắng thu”, “Lạnh lùng”, … Khái Hưng lại bày tỏ nỗi ác cảm và thù ghét đối với ái tình lãng mạn. Thế giới quan của ông coi thứ tình cảm nam nữ đơn thuần như một liều thuốc phiện, đã đắm vào cơn phê pha là cả sẽ bị vĩnh viễn giam trong cái lồng ảo mộng, chỉ cần bỏ 1 ngày thôi là đã vô cùng khổ sở, ngứa ngáy. Với thuốc thì đó là cơn thèm nghiện, còn với tình trường đó là sự lệ thuộc, là sự ủy mị yếu đuối không đáng, vì thuốc người ta có thể làm mọi thứ để được hít được phê pha bất chấp đạo đức và trong ái tình cũng có lắm kẻ không suy nghĩ cứ đâm đầu vào mà làm chuyện ngu ngốc.
Nói chung, ái tình chính là căn bệnh gây khổ đau của mọi kiếp. Nhưng, có lẽ xuất phát từ tuổi ấu thơ không mấy hạnh phúc với phận là con dì ghẻ và cả một đời gian truân bươn chải nhiều nghề trước khi thành văn sỹ, vậy nên tuy rằng đọc Khái Hưng rất sầu não nhưng bù lại chất văn ông đời hơn, trần trụi hơn, đến nỗi người đọc cũng tỏ ý đồng tình với sự chia cắt tình cảm đó. Người ta nhìn thấy ở “Trống Mái” là một chàng Vọi không đủ bản lĩnh, không đủ chí khí để cất lời yêu để rồi mãi mãi lìa xa tình đầu, hay Lan trong “Hồn bướm mơ tiên” đã từ bỏ sự cuộc tình được sắp đặt để đến với cõi Phật, để thoát khỏi bụi đời trần tục, và “Nửa chừng Xuân” cũng có đôi bạn trẻ dám yêu nhưng chưa thiếu đầu óc, thiếu cả chí khí để đối kháng với định kiến xã hội để rồi mỗi người phải sống 1 đời dằn vặt lầm lỡ. Còn “Tiêu Sơn tráng sỹ”, đỉnh cao của sự lụy tình, kể chuyện một đấng nam nhi lại từ chuyện thiên hạ chỉ để thỏa mình trong cơn lạc thú tình ái, bỏ quên đại nghiệp, bỏ quên đồng bạn chí cốt của đời mình. Mỗi câu chuyện tình của Khái Hưng đều lý giải sâu sắc về những mối tình lỡ dở, đó là những sai lầm, những ý định dang dở chần chừ, những hành động thiếu suy nghĩ thời trẻ khiến chính họ và người trong cuộc phải chịu những nỗi đau về sau.
Tuy Khái Hưng tỏ rõ là một người phản đối chuyện ái tình lãng mạn và ở phía ngược lại, ông ủng hộ những tình cảm của người trưởng thành, biết suy nghĩ hơn, biết chia sẻ những suy nghĩ chung lớn lao cho tương lai, thời cuộc đất nước (thể hiện qua “Gia đình”,...). Thứ tình cảm nam nữ lý tưởng của Khái Hưng chính là tình yêu mà 2 bên cùng chung chí hướng, chung 1 mục đích cao cả và hướng thiện cho xã hội, cho con người Việt Nam. Đó là tinh thần cách mạng tân thời, sự hòa hợp thế hệ, chống lễ giáo phong kiến cổ hủ, hay tình yêu tự do lành mạnh.
2. Một mối tình còn bỏ ngỏ giữa tuổi xuân phơi phới
“Nửa chừng xuân” là một tiểu thuyết tiêu biểu cho cái tinh thần văn chương trữ tình buồn và nặng niềm đau như vậy. Câu chuyện của nó chỉ đơn giản xoay quanh một cuộc tình dở dang, nhưng bao trọn trong đó là cả một bầu trời hoài niệm về thời thanh xuân với những những dự định còn vương vấn, những lý tưởng nửa vời được thực hiện bởi những con người ngây thơ, thiếu chín chắn trước tình yêu và lý tưởng của đời mình, để rồi phải chia ly nhau mãi mãi.
Tiểu thuyết mở đầu bằng cảnh chiều thu lá bay với nắng chiếu vàng ươm những cánh đồng của 1 làng ngoại ô Hà Nội dân dã mộc mạc những thập niên đầu của thế kỉ trước. Khung cảnh thôn quê Bắc Bộ yên bình giản dị đó là tiền đề cho mối tình đẹp đẽ giữa Mai và Lộc, 2 con người với 2 cái tên ấm áp sắc xuân, tràn đầy nhựa sống. Chàng là trí thức chốn thành thị văn minh, nàng là thôn nữ dân quê truyền thống nho nhã, 2 con người tưởng chừng trái ngược và cách biệt đó đã đến với nhau bằng c��i duyên nợ có trả của một đời, và qua những giao cảm dung dị đời thường của những cuộc chạm mặt lần đầu còn bỡ ngỡ:
“- Thế nào, tôi hỏi cô đã có chồng chưa, sao cô lại không đáp? - Thưa ông, em nghèo thế thì ai lấy. - Thế sao tôi không nghèo mà cũng chưa ai thèm lấy tôi?”
“Hai bên đường, lá ngô trước gió rung động lao xao. Cô cũng thấy người cô rung động. Cái rung động, cái cảm giác của sự sung sướng hồn nhiên, của tuổi thanh niên chứa chan hy vọng như cái khí lực bồng bột chứa trong cây, phát ra các búp non trên cành tơ mơn mởn.”
Nhưng mơ và thực là 2 thứ rất xa vời, mối tình thanh xuân đó quả thực rất đẹp, rất lý tưởng, nhưng tuổi trẻ nào đâu đủ chín chắn trong tình yêu, đủ bản lĩnh để phá bỏ bức rào bủa vây của định kiến và lễ giáo lạc hậu đương thời để tiến tới hạnh phúc trọn kiếp? Một đám cưới giả, một phút hoan lạc xác thịt thoáng chốc theo lời thì thầm mật ngọt của ái tình, đã đẩy đôi bạn trẻ rơi vào chuỗi sai lầm và khó khăn trắc trở của một xã hội đầy định kiến, dẫn đến một cuộc ly biệt đầy day dứt. Vậy là, mối tình lý tưởng đó sớm rơi vào bi kịch chia ly, từ yêu hóa bi, để lại một nỗi day dứt dằn vặt mãi mãi tựa ngàn mũi kim thấu tim.
Vậy nên Xuân Diệu đã nói về tuổi trẻ “Xuân còn xanh là xuân chưa chín” quả không sai, cả câu chuyện là những mảnh đời dang dở, là những lý tưởng, những quyết định ngây thơ chưa dứt khoát, chưa trưởng thành của tuổi trẻ, của một thế hệ xã hội mới. Đó là một Lộc nửa mùa trong tư tưởng, nửa mùa trong tình yêu, một người luôn mạnh miệng chống phong kiến cổ hủ nhưng bên trong chỉ là kẻ nhu nhược, thiếu chính kiến, bị chính bức rào ngăn đó đè nặng đến ngạt thở. Đó là một Mai nhẹ dạ, thiếu chín chắn, luôn mộng tưởng về một mối tình cổ tích lý tưởng mà sẵn sàng vượt rào, bỏ qua hậu họa để rồi đánh mất danh dự và cả cuộc đời phía sau. Nửa chừng xuân… Đó là nửa chừng hạnh phúc, nửa chừng đời người…. Và ở đó cả những dự định nửa vời, những quyết định thiếu sáng suốt khiến đôi ta phải bỏ ngỏ cả một đời dài đằng đẵng
3. Hình ảnh về một cuộc cách mạng tư tưởng mới nhú, một thế hệ tân thời non trẻ thiếu chín chắn trước cuộc đời
Chen giữa cuộc tình bỏ đi đó là bà Án, mẹ của Lộc, đại diện của chế độ phong kiến lạc hậu, cũng chính là bức rào tư tưởng đã cản bước, đã đầu độc tâm hồn đứa con trai yêu quý và gián tiếp vùi dập một kiếp người khác bằng những thủ đoạn tàn nhẫn khắc nghiệt của chế độ giáo lý đạo Khổng. Mà nguyên do cũng chỉ vì sự nghèo, vì những định kiến giàu nghèo khắc nghiệt của chế độ cũ. Nhưng thực ra, chính hành động đi quá giới hạn của đôi bạn trẻ chính là giọt nước tràn ly khắc sâu định kiến giai cấp trong bà, buộc bà phải thực hiện những giải pháp tàn nhẫn để cứu vãn danh dự gia đình, danh dự cho chính bà và và con trai của mình.
“À, mày giở văn minh ra với tao à? Tự do kết hôn à? Mày không bằng lòng nhưng tao bằng lòng. Mày phải biết lấy vợ gả chồng phải tìm chỗ môn đăng hộ đối, chớ mày định bắt tao thông gia với bọn nhà quê à? Với bọn cùng đinh à! Mày làm mất thể diện tao, mất danh giá tổ tiên, mày là một thằng con bất hiếu. Nghe chưa?”
Tại sao bà lại quyết định như vậy? Điều đó xuất phát từ ác cảm của thế hệ cũ đối với những tác hại của tư tưởng tự do tân thời. Cũng giống nhiều bậc tiền bối khác, bà ý thức được những làn sóng tư tưởng tiến bộ của cuộc u Hóa đang ào ào ập đến như vũ bão, thế nhưng đó vẫn chỉ là những gợn sóng nhỏ, yếu ớt, chưa vững vàng, chỉ mới chớm nở giữa vòng vây của ý thức hệ lỗi thời. Nó chưa đủ chín và chưa đủ mạnh để trở thành lý tưởng cách mạng xã hội toàn diện. Thế nhưng thanh niên ở thời đại nào cũng vậy cả, đâu đâu cũng có lắm kẻ hùa theo, thích học đòi cái mới lạ, cái kích thích mới mẻ. Chúng nghĩ rằng chỉ đơn giản bập bẹ vài từ tiếng Tây, sắm lên người 1 bộ u phục lịch lãm hay công khai tình yêu đôi lứa trước mặt đấng sinh thành "cổ hủ lạc hậu" là đã đủ để khoe với thiên hạ rằng ta đây đã trở thành người đóng góp chung cho "cuộc cách mạng văn minh tiến bộ ở xứ An Nam". Mà chính bởi vì niềm tin “thượng đẳng” đấy, chúng coi cha mẹ, ông bà, tiền bối của chúng là “bọn hủ Nho”, “tàn dư phong kiến”, sinh ra thích đối đầu cha mẹ chúng, sinh ra thói thích "sống thử", thích "làm thử" mà chả thèm mảy may suy nghĩ thấu đáo hậu họa ra sao. Hỡi ôi, một cuộc cách mạng tinh thần xã hội lớn lao như vậy bỗng dưng lại bị "tiểu thuyết hóa", bị "lãng mạn hóa" bởi bọn thanh niên học đòi đương thời, vậy nên mới nói cái chuyện cải cách xã hội của chúng chỉ giống câu chuyện “Văn cộng minh thành VĂN MINH” của tay nhà báo họ Vũ mà thôi.
Và hành động "vượt rào" khi chỉ mới gặp gỡ thoáng chốc vài bận của hai cô cậu đây chính là minh chứng. Không thể ngây thơ nghĩ rằng một mối tình vượt khoảng cách giai cấp có thể thành hiện thực nếu chưa trải qua sóng gió, cũng như không thể tin rằng tình tình yêu 1 đời lại được được xây dựng chỉ bằng mấy lời mật ngọt thoáng chốc. Với bà Án, người hiểu rõ nhân tình thế thái thấu đáo, cũng phải thở dài ngán ngẩm cho hành động đôi bạn trẻ quý hóa này. Ôi chao, tuổi trẻ biết làm nhưng không biết nghĩ, tuổi trẻ ngây thơ và ngu ngốc quá chừng, chúng chỉ biết sướng cái đê mê ái tình, sướng cái ảo tưởng xa vời mà thôi, còn lại danh dự bản thân, gia đình, rồi khó khăn trước mắt, hậu quả chúng quăng sạch, vứt hết. Cuối cùng hậu họa bao nhiêu thì người chịu nhiều nhất vẫn là gia đình, là mặt mũi cái gia tộc này. Những câu chuyện tình thiếu chín chắn như vậy chẳng khác lắm so với những chuyện của giới trẻ thời nay là bao.
“- Quái, anh ạ, sao chúng ta không mấy khi nghĩ đến ý nghĩa vợ chồng nhỉ, chúng ta chỉ biết chúng ta yêu nhau.”
Nhưng bà Án là một người sõi đời và vô cùng sắc sảo vô cùng, bà hiểu rõ chúng như lòng bàn tay, hiểu rõ sự mong manh dễ vỡ của chúng. Hãy xem cái cách mà bà đạp đổ ảo mộng của đứa con trai đang chìm đắm trong ái tình, luôn miệng đả đảo phong kiến cổ hủ như thế nào: chỉ cần vài lời nói khiêu khích cùng cái quyền uy của một bà chủ gia tộc là đủ để thằng con phải im thin thít, phải ngậm cứng họng không dám chống lại mẹ nó. Vả lại rắc thêm vào đó chút xảo kế tinh vi để dễ dàng khơi dậy sự ghen tuông mù quáng của 1 thằng đàn ông thiếu chính kiến được nuôi dạy dưới chế độ gia trưởng, khiến nó quay lưng với mối tình lý tưởng chỉ trong nháy mắt.
Và ở thế ngược lại Lộc và Mai đối diện như thế nào với bà Án, với tình yêu của mình? Đầu tiên là Lộc, anh ta luôn miệng nói về tình yêu đôi lứa tự do, về văn minh buổi tân thời, nhưng sâu trong anh lại là tên thỏ đế răm rắp nghe theo lời dạy của bà mẹ cổ hủ. Anh dám đứng lên tổ chức 1 đám cưới cùng người mình yêu dù biết đó chỉ là một hôn sự giả, một sự lừa dối trắng trợn, . Anh dám sống và làm những chuyện tình cảm vợ chồng nhưng lại sợ hãi "kết quả của ái tình", sợ rằng mọi sự bại lộ rằng anh ta chỉ muốn chơi đùa ở 2 chữ "ái tình" thôi chứ không hề nghiêm túc nghĩ đến một hôn sự hạnh phúc trọn đời bao giờ. Và nực cười thay, Khái Hưng đã miêu tả dáng vẻ của một người đàn ông tai to mặt lớn bàn chuyện hôn sự, khẳng định quyết định trăm năm với tình yêu đích thực trước mặt mẹ mình bằng cái giọng điệu và những từ ngữ rất ư là nửa vời, yếu đuối theo quy trình tăng tiến, bắt đầu từ "hai má đỏ bừng, cặp mắt sáng quắc” đến “cất giọng run run” và cuối cùng là “cúi đầu ngẫm nghĩ, lo sợ vẩn vơ”. Tồi tệ hơn nữa, khi đứng trước những cạm bẫy thử thách lòng đa nghi của mình, anh lại chọn cách ngoảnh mặt đi và chẳng thèm mảy may suy nghĩ phân tích kín kẽ, anh đã để cái tôi cực lớn lấp đầy trí óc minh mẫn! Và còn Mai thì sao? Từ ban đầu, cô đã biết được sự lừa dối của anh, biết rằng đám cưới đó chỉ là giả, là ảo tưởng, thế nhưng cô vẫn vờ như không biết, vẫn đâm đầu vào, vì chỉ muốn hưởng chút mật ngọt ảo giác của 2 tiếng “vợ chồng”, vì muốn thỏa mãn niềm say đắm nhất thời với ái tình. Có lẽ, cô cũng không hiểu mấy từ “vợ chồng”, “hôn nhân” là gì, mà chỉ coi đó là 1 trò chơi của ái tình. Ôi một cái hôn sự dối trá, lừa đảo, một cái ảo mộng nguy hiểm của tuổi trẻ. Một tình yêu được vun đắp bởi những sự lừa lọc sao có thể vững bền?
"Anh xin thú thực: Khi bắt đầu yêu em, thì anh cứ tưởng tới hạnh phúc của ái tình. Chứ không bao giờ anh nghĩ về gia đình và con cái. Anh thực là một thằng ích kỷ như trăm nghìn người khác. Anh chỉ muốn ái tình đối với anh mãi mãi và hoàn toàn là ái tình, là ái tình không san sẻ. Anh có ngờ đâu đến kết quả của ái tình."
Giải pháp của bà Án rất ác nghiệt, nhưng âu đó cũng chỉ là việc buộc phải làm, là cách cuối cùng để cứu vãn danh dự gia đình, để đưa đứa con trai thoát khỏi ảo tưởng tai họa do một phút bốc đồng của tuổi trẻ mang lại. Thực vậy, chính những định kiến xã hội cổ hủ là nhân tố chính chia cắt cuộc tình này, nhưng không phải sự hồ đồ của đôi bạn trẻ cũng góp phần đẩy nó đến bi kịch trước và sau hay sao? Hơn thế nữa, hành động đó cũng chính một phép thử cho tình yêu giữa hai con người. Nhưng nghiệt ngã thay, "phép thử" đó đã cho ra 1 phản ứng đau lòng, nó đã chứng minh một sự thật rằng không phải bất cứ chuyện tình yêu vượt ranh giới nào cũng sẽ lý tưởng giống Romeo & Juliet, và rằng một cuộc cách mạng tinh thần cho cả một giống nòi không thể được lãnh đạo bởi những khối óc nửa vời ba phải, mà phải bằng những người có cái đầu lạnh cùng trái tim nóng.
Tập tiểu thuyết viết về cuộc đời của cô gái trẻ tên Mai, vốn đẹp người, đẹp nết, thông minh, đại diện cho thế hệ trẻ, hiện đại, được giáo dục, thoáng, có chính kiến, không chấp nhận những lề lối xưa cũ vốn không còn hợp thời, mà theo nàng là vô lý, và không ngần ngại chống đối nó.
Trong cuộc tình với Lộc, người mà dành trọn tình cảm, kiên quyết giữ vững tình cảm của mình, mà không hề bị lay chuyển hay cám dỗ từ những người đã giúp đỡ Mai trên cuộc đời đầy gian truân, vất vả, mà có những lúc tưởng chừng như cùng kiệt của bi thương.
Khi mọi khúc mắc, đậy che đều bị phơi bày bởi thời gian, Mai và chồng của mình đã ngồi lại để nói chuyện, nàng dẫu còn yêu, song đã phân tích tỏ tường cho chàng hiểu tại sao nên để nàng yên, để nàng sống một mình, không có một cuộc tái hợp nào cả. Và với những lập luận sắc bén vậy, Lộc chỉ còn biết ngậm ngùi tiếp thu, đón nhận.
2025/ Tìm các tác phẩm ảnh hưởng bởi Chủ nghĩa Lãng mạn nên đụng trúng cuốn này. Chủ yếu nghe qua audiobook của Trạm Sách Radio, giọng nhập vai bà Án (nhân vật phụ phản diện) hay ghê haha.
🚨 Spoiler alert: Bối cảnh Hà Nội - Bắc Kỳ những năm 1930, Việt Nam thời kỳ xung đột giao thoa tư tưởng Nho giáo vs phương Tây. Lộc con nhà quan yêu cô gái nghèo xinh đẹp tốt bụng đoan chính Mai nhưng bị mẹ chồng (bà Án) phản đối. Lộc bị bà Án phản đối thì thuê người giả làm mẹ để hỏi cưới Mai (?). Không lâu sau Mai biết chuyện nhưng vẫn giữ im lặng vì điều ấy có hề gì chỉ cần Lộc yêu Mai (?). Bà Án tìm cách chia cắt Lộc và Mai để cưới vợ khác môn đăng hộ đối cho Lộc. Mai bỏ nhà ra đi, làm mẹ đơn thân, sống khổ sở bao năm. Vẫn yêu Lộc và quyết không tái giá với các nam phụ xuất hiện. 5-6 năm sau Lộc hối hận tìm Mai, Mai còn yêu Lộc nhưng chọn không quay về, với tư tưởng “yêu nhau ở ngoài sum họp”, không ở bên nhau mà nghĩ đến nhau là được, m��i người sống tiếp cuộc đời riêng của mình. Và mấy câu rất sến và ba chấm nữa.
Các nhân vật có những đoạn cư xử rất chấm hỏi nên với mình trải nghiệm đọc cuốn này chỉ 1-2⭐️, tò mò đọc tiểu thuyết xưa chứ ko thấy hay.
Nhưng đặt trong bối cảnh 1930s, lựa chọn của Mai: không thực dụng vì tiền thuận lấy nhà giàu cho xong chuyện, không bán thân (cho bà Án và các nam phụ), không quyên sinh khi bị ức hiếp, không chịu làm vợ lẽ, dũng cảm chấp nhận và lựa chọn làm mẹ đơn thân, cái kết chấm hỏi đã là “cách mạng” chống lại Nho giáo và lễ giáo phong kiến cũ, góp phần phê phán những cái hủ lậu và dọn đường cho con cháu được đi con đường mới là tự do yêu đương như bây giờ thì 3⭐️ vậy.
Cái mình thấy ấn tượng là bà Án đối xử với Mai tệ vậy nhưng khi gặp lại Mai và em trai vẫn nói chuyện xưng hô câu cú phải phép trên dưới, mời cơm các thứ, nói chung vẫn lễ nghĩa rất gì và này nọ chứ không phải kiểu thù hằn. Tức là cũng không bài trừ Nho giáo cực đoan quá. Nghe bảo cuốn này vẫn còn ôn hoà chán so với Đoạn Tuyệt của Nhất Linh. Cũng hơi tò mò mà đọc xong cuốn này ngán quá không muốn rớ.
Đọc Đoạn tuyệt thấy lời tựa nhắc đến Nửa chừng xuân, thôi để lỡ dở cũng không được, đành đọc luôn Nửa chừng xuân để rồi cảm thấy: À thì ra vẫn là Tự lực văn đoàn, nhưng Nhất Linh - Khái Hưng cũng khác nhau lắm lắm.
Nửa chừng xuân là câu chuyện kể về cô Mai - mà “đời cô Mai” sau này đã là tiền đề cho “đời cô Loan” trong Đoạn tuyệt. Vẫn hệt như tôn chỉ sáng tác của mình, đây vẫn là một tác phẩm theo hướng đấu tranh bài trừ những hủ lậu trong xã hội cũ, những tư tưởng Khổng Mạnh được xem như không còn hợp thời nhưng đã bén rễ sâu vào tâm trí người Việt (cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, trọng nam khinh nữ,..). Mai là một người phụ nữ mạnh mẽ, dám sống và dám chống lại những gì chèn ép cô, và thoát ly hoàn toàn khỏi cái cũ, chấp nhận làm mẹ đơn thân (hay tác giả gọi là “nửa chừng xuân”) mà mình cho là một suy nghĩ rất táo bạo đặt trong bối cảnh quyển tiểu thuyết này ra đời. Mặc dù so tổng thể mình vẫn thích Đoạn tuyệt hơn một chút, nhưng về chi tiết, mình cũng đồng ý rằng cách tiếp cận và đấu tranh để cái mới được lan toả của Khái Hưng có vẻ sẽ dễ dàng được đón nhận hơn so với sự bài trừ dường như hơi cực đoan của Nhất Linh trong Đoạn tuyệt. Khái Hưng đã cho thấy rằng dù Mai vẫn là con nhà gốc Nho giáo, không biết tiếng Tây nhưng suy nghĩ và hành động của cô thì hoàn toàn có thể nhận ra cô là một “gái mới” và đương nhiên không cần đi học cao theo Tây như Loan thì mới có cách sống tự do như vậy. Cốt truyện của Nửa chừng xuân thì cũng đơn giản thôi, nhưng cái kết của nó lại làm mình bất ngờ hơn Đoạn tuyệt và cũng phần nào tô đậm và khẳng định việc “nam tính hoá nữ tính” trong văn học Việt Nam thời kì này. Nói chung là hay, khác hoàn toàn với Vũ Trọng Phụng mỉa mai cái văn minh Âu hoá của tầng lớp tiểu tư sản, Tự lực văn đoàn đã cổ vũ cho những tư tưởng mới để phê phán xã hội cũ, và nêu bật lên những xung đột mới - cũ ấy để giải phóng con người, đúng như những gì Nhất Linh cũng đồng ý và ta đã thấy nó được thể hiện rõ nét trong Đoạn tuyệt.
Khi đọc nửa chừng xuân ở thời điểm hiện tại, người ta chỉ thấy một câu chuyện tình yêu bị ngăn cấm hết sức bình thường, không có gì đặc sắc, chẳng khác nào bao nhiêu chuyện tình vẫn được mô tả trong các phim tình cảm đã chiếu trên truyền hình hàng chục năm qua. Vậy là có thể hiểu được, những đấu tranh cho hạnh phúc cá nhân, quyền tự do yêu đương của Khái Hưng và những nhà văn cùng thời của ông đã thành công, đến mức mà hiện tại người ta đã không còn hiểu tại sao các nhân vật lại hành động như vậy. Nó khiến mình thấy giống như bây giờ, các nghệ sĩ cũng làm ra rất nhiều tác phẩm nghệ thuật để đấu tranh cho quyền nữ, quyền tự do bộc lộ tính dục, khao khát,... và mình hy vọng rằng 100 năm sau khi nhìn lại những tác phẩm này, con cháu chúng ta cũng lại thấy thật khó hiểu sao ở thời điểm đó nó mang tính cách mạng, vì khi ấy những sự đấu tranh của chúng ta đã thành công mỹ mãn đến mức những thứ ta chưa đạt được bây giờ đã trở nên bình thường - giống như cách người bây giờ nhìn nhận Nửa chừng xuân.
Khác với sự quyết liệt thay đổi cái cũ của Loan trong đoạn tuyệt, Mai của nửa chừng xuân lại bộc lộ những băn khoăn, trăn trở giữa những giá trị hoàn toàn mới và những quy tắc đạo đức trong luân lý cũ mà cô vẫn muốn giữ. Điều đó khiến cho Mai trở nên đặc biệt, một cô gái đứng giữa lằn ranh của cuộc chuyển giao tư tưởng, lựa chọn một con đường hạnh phúc rất riêng biệt không giống với bất cứ ai. Nó cũng khiến cho cái kết của Nửa chừng xuân vượt lên khỏi một câu chuyện diễm tình đơn thuần, đưa Khái Hưng đứng vào hàng ngũ những nhà văn xuất sắc của văn học Việt Nam, và khẳng định một lần nữa văn chương của Tự lực văn đoàn là văn chương đấu tranh, chứ không phải dòng lãng mạn như người đời sau vẫn lầm tưởng.
Một thiên tiểu thuyết lấy bối cảnh Hà Nội xưa, khi mà những lễ nghi Nho giáo vẫn đang tranh chấp với tư tưởng tiến bộ Tây học. Lẽ dĩ nhiên, những tiến bộ khi ấy còn xa lắm với cái tự do ở xã hội bây giờ, nhưng đem so với thời ấy thì đã là tiến bộ cấp kì. Đọc sách, mình liên tưởng đến những bộ phim ngày xưa vẫn xem, khi mà người ta coi trọng lễ tín hơn cả tính mạng một con người, một câu nói, một ý nghĩ khinh miệt từ người khác, hay sự trái ý của đứa con xưa nay ngoan ngoãn, có thể khiến một người uất ức đến ngã bệnh. Trong bối cảnh ấy, Mai, Huy, hai chị em chẳng may mất cha mẹ sớm, nương tựa vào nhau mà sống, hiện lên với tư tưởng cấp tiến, nằm “ngoài vòng lễ nghi”. Họ dám đấu tranh, dám sống cho những điều mình cho là đúng. Như, vượt qua khỏi sự hà hiếp của cường hào, hay vẫn thương mến một cô gái giang hồ nhưng tấm lòng thiện lương, hay như, sẵn sàng đi khỏi nhà, không cam chịu cho người ta khinh miệt.
Đẹp nhưng nghèo, nghèo nhưng đẹp, từ ngàn xưa dường như đã là cái tội to nhất mà một người phụ nữ trót mang lên mình. May chăng, chẳng để phận mình long đong, Mai là cô gái vừa yếu mềm vừa cứng cỏi, đủ để người ta đem lòng cưu mang, mà cũng đủ để tự quyết lấy thân mình. Kết truyện không làm mình ưng ý lắm, lẽ chăng vì mình sống trong một xã hội quá khác, hoặc chăng, lòng mình sân si oán hận nhiều hơn thế, nên vẫn chưa cảm thấy hả dạ hả lòng cho một người đàn bà thương con đến cay nghiệt, cho một gã đàn ông vừa hiếu thảo vừa đa nghi đến mức hàm hồ. Nếu Lộc bản lĩnh hơn, biết cảm thông hơn, mọi chuyện đã khác. Nhưng nếu thế, đã chẳng có “Nửa chừng xuân” cho người ta nghiền ngẫm.
-Đặt trong bối cảnh hiện nay thì quả thực truyện hơi “ô dề” như đang xem phim truyền hình Việt, với đủ các tình tiết “kinh điển” như khoảng cách về thân phận, chuyện mẹ chồng nàng dâu, không quên được mối tình đầu… Tuy tình tiết đã quen thuộc nhưng cách viết của tác giả rất hợp với mình, lúc thư giãn, nhẹ nhàng, lúc vồn vập nhiệt huyết nên đọc không bị chán tí nào.
Điểm trừ:
-Về cốt truyện: Không hiểu sao nam nữ chính yêu nhau rất say đắm mà một chút tin tưởng dành cho nhau cũng không có hả cụ Hưng ? Yêu nhau nhưng lại chẳng bao giờ nói trực tiếp với nhau khi có khúc mắc mà toàn thấy đoán mò, đọc toàn gặp “hình như”, “chắc là”, “không cần nói với anh ấy đâu”… mà mắc mệt, nói với nhau một câu mà khó thế ư ? Yêu nhau lâu như vậy, cùng nhau vượt qua khó khăn nhưng cuối cùng chồng thì đoán vợ ngoại tình, vợ thì đoán chồng chối bỏ mình mà chẳng có tí cơ sở, logic nào. Khó vậy mà anh chị cũng làm được.
Cái kết yêu nhau trong tâm tưởng nghe có vẻ lãng mạn, nên thơ nhưng thực tế chẳng khác gì ngoại tình trong tư tưởng, rồi người khổ lại là vợ con Lộc sau này. Nói chung nghe có vẻ “cả nhà đều vui” nhưng mình không đánh giá cao cái kết này. Ngoài ra, như nhiều bạn trên Goodreads có review, nhân vật trong truyện có phần uỷ mị thái quá, thay đổi cảm xúc nhanh như chớp làm người đọc thấy bất ngờ và buồn cười, có thể tác giả làm vậy để tăng sự kịch tính chăng ?
Tóm lại, đặt trong bối cảnh thời bấy giờ, truyện rất đột phá, thức thời. Tuy nhiên bây giờ đọc thì chắc chắn sẽ thấy thất vọng. Ngoài giọng văn thì mình chưa ưng được cái gì của truyện cả
Đọc xong, ngước mắt nhìn ra ngoài với một con mắt điềm tĩnh. Như mình là nhân vật Mai trong truyện, đã trải qua 6 năm ròng rã với bao nhục tủi mà vẫn giữ 1 lòng sắt son với Lộc - người tình, để mà giờ bình tĩnh suy nghĩ trước sau, lí lẽ vững chắc. Thích cái đoạn Mai vạch ra 3 con đường tương lai của chị và Lộc, nếu cả 2 sum vầy. Cả 3 đều buồn khổ biết mấy. Nhưng phải có dự trước như vậy, mới biết nên lựa chọn thế nào ngoài đơn thuẩn ái tình. Bởi lựa chọn bồng bột lúc này dễ dẫn đến cơ hoạ về sau nếu không suy tính trước.
Như mình đang ngồi trong một căn nhà hướng ra hồ Tây, với gia đình êm ấm và tình yêu nồng nàn của đôi uyên ương, dù sau cùng sự nghi ngờ, sự không thẳng thắn đã làm khung cảnh ấy lụi tan. Như đang ở khu trọ Thuỵ Khuê, nhiều người không tử tế nhưng tốt bụng với Mai hơn cả người có ăn có học, nghe tiếng Mai ru Ái vào giấc ngủ êm đềm. Như đang thấy một góc tranh của hoạ sĩ Hải, hoạ toàn là hình ảnh Mai - người trong mộng không bao giờ chạm tới được, một góc nghệ thuật thời xưa. “Cái nhan sắc tình tứ, dịu dàng, e lệ, âu yếm được nét bút nhà danh họa vờn chải càng thêm tình tứ, dịu dàng, e lệ, âu yếm, khiến Lộc lặng người đứng ngắm, mơ màng trong giấc mộng xưa.”
This entire review has been hidden because of spoilers.
Lâu lắm mình mới đọc được tác phẩm hay đến như vậy. Cha mẹ mất, hai chị em chỉ nương tựa vào nhau mà sống nhưng không vì thế họ bị guồng quay của xã hội đè bẹp dí, dù biết rằng cha mẹ luôn muốn con được sung sướng nhưng tư tưởng của nho giáo cũ đã phá nát hạnh phúc của những con ngừơi yêu nhau, trước vì tôn nghiêm hay gọi là định kiến mà bà án nỡ đuổi một người đang mang thai cháu của mình ra đường, sau vì không có người nối dõi lại mặt dày đến đòi cháu về ở với mình, suốt thời gian mai chịu khổ thì không một lần ghé thăm hay gì cả, mãi đến lúc về sau này mới hối hận thì có ích gì, vợ của lộc cũng là một người biết lễ nghĩa nhưng chắc do nỗi đau cô trải qua quá lớn nên tính tình có phần cục cằn nhưng cô vẫn là người rất tốt. Còn Lộc, chỉ vì một phút ghen tuông mà anh đã nghi ngờ để rồi đánh mất người mình yêu, thật tiếc cho mối tình không trọn vẹn này. Mai cũng rất may mắn khi có những người giúp cô lúc cô khó khăn nhất để cô và em có được cuộc sống như hiện tại.
Với một người rất thích đọc tiểu thuyết tình cảm như mình thì cốt truyện “Nửa chừng Xuân” không phải là cuốn hút. Nhưng mình thích bối cảnh và cách tác giả khắc hoạ những khác biệt trong hệ tư tưởng của các nhân vật. Ông có xây dựng một bà Án độc đoán, nặng lễ nghi nhưng cũng có những lúc trình bày và cảm thông cho những suy nghĩ và cách ứng xử của bà. Còn Mai, từ một Mai dễ khóc, có sự khờ dại, bồng bột của tuổi trẻ, vẫn mang một số tư tưởng xưa đã dần trưởng thành một người có trách nhiệm, tình cảm và sâu sắc. Kết cục chuyện thực sự rất hợp lí và nhân văn. Tình yêu không nhất định phải hướng tới hôn nhân. Niềm vui có thể lại đến khi ta vượt qua khuôn khổ nhỏ hẹp của tình yêu lứa đôi và hướng đến những tình cảm, giá trị cao đẹp khác của cuộc sống. Ngoài ra, truyện còn tạo ra cảm hứng cho mình tìm hiểu kĩ hơn về đạo Khổng và các tác phẩm khác của Khái Hưng, các tác giả khác trong Tự Lực Văn Đoàn.
3.5 Thực ra mình phân vân 3.5 với 4. Nhưng thiết nghĩ để 3.5 là hơn. Về nội dung thì không có gì quá đặc sắc, những bạn gu đọc trinh thám nhiều plot twist nhịp điệu nhanh gấp các thứ có khi chẳng thích cuốn này vì giọng kể khá chậm, đôi chỗ cũng hơi đề cao cô nữ chính quá. Nhưng cái mình thích ở cuốn sách là gì. Đó là cách đặt vấn đề, tác giả khai thác ở nhiều góc độ từ quan hệ chị em, nam nữ, vợ chồng, chủ tớ, mẹ chồng nàng dâu, cường hào dân thường,... nói chung đủ cả. Đọc cuốn sách này, mình cũng thấy được tác giả là một người thông thạo Nho giáo nên văn phong phảng phất thứ gì đó nhẹ nhàng cổ điển, có những câu viết rất có chiều sâu. Và mình nghĩ cuốn này chuyển thể thành phim sẽ khá hợp. Có lẽ sau cuốn này sẽ tìm đọc thêm một (vài) tác phẩm khác của ông.
It would be a hit if a juicy drama adaptation was carried out. Protagonists are not of my faves but they have quite nice character development. One star fell out of my rating for some conversations at the end about the clash between Confucius system and a new generation of modernized/Westernized ideologies. It was elegant enough to embed the ideas into the story itself, for how the characters outspoke the problems they sound densely forced and cliché.
(But honestly though, the author always portrayed female characters with mesmerising visuals and a bit immature/childish males. None of those I fancy to meet in repetition but they keep existing throughout his collection (; ̄Д ̄) )
Không nhẹ nhàng, lãng mạn như Hồn bướm mơ tiên, Nửa chừng xuân mang lại cho mình cảm giác xót xa, cay đắng cho một nửa phận đời bị kiềm toả trong vòng lễ giáo, tôn ti trật tự, nề nếp gia phong của Mai, của Lộc...
Không quá ngột ngạt, mình nghĩ vậy là đủ đối với thang đo cảm xúc khi đọc sách của mình 😁
Một tác phẩm nữa của Khái Hưng mà mình “trải nghiệm” qua hình thức Sách đọc. Theo mình khá là ổn, đặc biệt là qua kênh Youtube của NXB Văn học.
An unexpectedly refreshing and inspiring piece of literature from Khai Hung. The in-between chapters can get drifting sometimes but the ending is just atonishingly beautiful where a pioneering idea is reprensented. The female protagonist is also dignified and resilient in the way I couldn't have guessed.
Tôi không phải người am hiểu nhiều về văn học. Nhưng tôi đã đọc và hiểu tác phẩm theo cách của mình. Tôi cảm thấy cuốn tiểu thuyết dễ hiểu, khá cuốn, ngôn từ có hơi cũ. Về nội dung, tôi thực sự rất tiếc cho nhân vật chính và cũng rất buồn cho người con gái hồng nhan bạc phận. Nhân vật nữ rất mạnh hay cố chấp?. Còn cái kết là tôi ko thể hiểu được ý nghĩa gì. Xin cao nhân chỉ giáo thêm.
Hay quá, 2 ngày ngốn hết luôn. Đoạn Lộc nói chuyện với a họa sĩ, biết rõ mọi chuyện làm mình cảm động quá. Thế mới biết ngày xưa mà đã ối người vẫn muốn lấy single mom rồi, tư tưởng tiến bộ hơn mình nghĩ nhiều.
1/ Bi kịch nhất không phải là sự chiến thắng của cái Ác trước cái Thiện, mà là khi những cái Thiện xung đột với nhau. 2/ Tha thứ cho người, đôi khi lại chính là tha thứ cho bản thân mình.
Một cuốn sách hiếm viết từ thời này mà các nhân vật là các sắc độ xám khác nhau chứ không phải trắng và đen. Mạch truyện hợp lí, đọc cuốn =)))) Cơ mà tác giả diễn giải hơi nhiều