Hoa hồng và mèo - Nhất Thập Tứ Châu
8/10
Câu chuyện tình yêu được dệt nên từ nỗi cô đơn trải dài suốt những năm ánh sáng.
Nội dung không quá mới lạ đối với một đứa đọc nhiều fantasy, phản địa đàng, thuyết đa vũ trụ, nhiều kiến thức vật lý lượng tử, năng lượng, dù t tạm biệt mớ kiến thức này lâu rồi nhưng đọc sách vẫn gặp lại liên tục nên cũng thấy khá thân quen, không khó hiểu lắm (chỉ khó hiểu về hoá thôi, không thể hiểu được, dù đã rất cố gắng)
Câu chuyện tình yêu giữa bác sĩ Lâm và con mèo Lăng Nhất của anh được kể trong bối cảnh khi trái đất tuyệt diệt vì một virus biến đổi gien, một con tàu vũ trụ mang theo hi vọng cuối cùng của loài người đã trôi nổi hơn 100 năm ngoài vũ trụ, kiếm tìm một ngôi nhà mới cho nhân loại. Hầu hết các truyện lấy bối cảnh phản địa đàng sẽ khắc hoạ bầu không khí này rất u ám, Hoa hồng và mèo lại xây dựng theo kiểu khác, nó trầm, nhưng không buồn, và nó dai dẳng man mác. Không phải vì con người vùng vẫy trong vô vọng mà vì đây là câu chuyện của những con người đang sống trong sự ân hận, dằn vặt khi phản bội đồng loại. T khá thích góc độ khai thác này, thú vị, thú vị nhất là bác sĩ Lâm, người không bao giờ tha thứ cho bản thân, luôn sống trong bóng ma của quá khứ, lưỡi hái tử thân luôn chực chờ ngay cổ.
Hành trình của con tàu cô đơn ấy cũng như hành trình của mỗi người trong cuộc sống: bé nhỏ, bất lực, không thể thay đổi biến cố đã xảy ra, và càng không thể kiểm soát được kết cục tận diệt của mọi thứ. Cách khai thác rất tiềm năng, tiếc là 14 trọng tâm vẫn kể về chuyện tình yêu nên dung lượng cũng không thể khai thác thêm (80 chương là quá ít đối với 1 bộ khám phá vũ trụ ok?)
Điểm cộng khác cho bộ này là vấn đề thời đại: nếu con người không thể kiểm soát được máy móc do mình tạo ra thì hậu quả gì sẽ xảy ra? Đặc biệt, câu hỏi siêu hình học về linh hồn: linh hồn có vai trò gì trong việc quyết định bản thể con người? Một cá thể có cấu tạo máy móc kết hợp sinh vật thì hình thái sinh mệnh đó là gì, được xem là sinh vật sống hay máy móc? (Nên là khai thác thêm được nữa thì ok, vấn đề này hay ho mà)