“Trong tim mỗi người đều có một nơi không thể chạm vào, trong mênh mông ký ức là tòa mê cung không tìm thấy lối ra.”
Lấy cảm hứng từ một trong thập đại huyền án Nhật Bản và án mạng liên hoàn Hwaseong Hàn Quốc, Bảng danh sách tử hình - Mê Cung Ký Ức là một bản phác họa hồ sơ tâm lý tội phạm với những cái chết bất thường, những hiện trường án mạng rùng rợn và vô số thủ đoạn phạm tội tàn ác.
23 năm, khi mọi manh mối về tên sát nhân hàng loạt tưởng như đã bị vùi lấp theo dòng thời gian, chiếc móc chìa khóa năm xưa lại bất ngờ trở về, bất động trong những bàn tay lạnh ngắt. Thành phố An Bình một lần nữa rơi vào cơn ác mộng. Xác những cô gái tuổi đôi mươi vỡ nát hình hài nằm gục trước mặt gương máu. Thanh tra cảnh sát trẻ tuổi, chuyên gia tâm lý tội phạm Lý Chấn Phong tiếp nhận vụ án năm xưa bố mình còn dang dở. Cùng thủ pháp gây án, cùng một kiểu nạn nhân, cùng mảnh nhựa hình chuột Mickey như trêu đùa, bỡn cợt lòng người. Và cũng như 23 năm trước, khi sự thật tưởng như sắp được phơi bày, mọi suy luận một lần nữa đi vào ngõ cụt. Nhân chứng, vật chứng, hồ sơ pháp y và những phác họa tâm lý tội phạm phủ định lẫn nhau, không tìm ra giao điểm. Giữa mênh mông ký ức, đâu mới là điểm khởi đầu?
#review #mê_cung_ký_ức #đới_tây #trinh_thám_Trung_Quốc Chúng ta mỗi người đều có những đam mê khác nhau. Có người đam mê xe cộ hay tốc độ. Có người mê nghệ thuật, nhưng cũng có người mê những thứ phàm tục hơn như là mê gái, mê tiền. Nhưng tiệt nhiên chưa có Mê Cung Ký Ức nên hôm nay mình sẽ review Mê Cung Ký Ức.
Nói thật là gu mình không phải trinh thám Trung, nhưng Linh Lan làm mình cực ấn tượng về quyển Mê Cung Ký Ức - Bảng danh sách tử hình. Ấn tượng bởi tâm huyết mà Linh Lan dành cho quyển sách này. Chỉ cái bìa thôi mà Linh Lan đưa ra rất nhiều thiết kế để đọc giả lựa chọn. Có vẻ như lựa chọn nào cũng có người thích, người không nên họ dùng một thiết kế mới lạ chưa ai chê bao giờ. Một điểm đáng ghi nhận.
Sở dĩ mình không thích truyện Trung Quốc bởi ngôn từ khách sáo, tác giả Trung thường để cho trí tưởng tượng bay xa mà xa quá nên hơi lố. Khi đọc quyển này mình nhận ra Đới Tây không hề uống Fristi, cho nên mình đánh giá cao yếu tố thực tế của Mê Cung Ký Ức. Bởi lẽ tác giả là bác sĩ pháp y với kinh nghiệm 20 năm, quá đủ chất liệu để bà xây dựng tình tiết. Tuy nhiên điểm mạnh cũng là hạn chế của tác giả.
Mê cung ký ức được viết ổn định về mạch truyện, nhịp điệu giữ đều xuyên suốt 2/3 quyển. Tuy nhiên cũng vì thế mà không đẩy mạnh kịch tính trong khi số lượng án mạng tăng mỗi lúc càng nhanh. Nhưng so sánh với trinh thám Tây thì bù trừ được điểm này. Truyện Tây thường lê thê ở đầu, nhanh dần về điểm sau. Đới Tây thích bắt nhịp nhanh ngay từ đầu và giữ ổn định về sau. Điều này cũng tốt khi tác giả biến thiên đôi chỗ để tạo hiệu ứng tốt hơn, đó là nhân vật bà Như mẹ của Lý Chấn Phong. Truyện cứ đều đều nhưng lúc bà Như xuất hiện lại khiến mình lo lắng. Từ chương 7 trở đi, tốc độ tăng mạnh. Điểm này mình đánh giá mạnh như hầu hết truyện trinh thám khác.
Mô tả xác chết, nghề của Đới Tây. Tuy nhiên đó cũng là trở ngại của bà. Do đã quen với xác chết nên bà trơ cảm xúc. Nhân vật pháp y Triệu Hiểu Nam là hiện thân của Đới Tây trong tác phẩm. Mỗi lần đến phân cảnh xác chết là tác giả thể hiện tài nghệ của mình, khiến xác chết thân thiện hơn với người đọc. Những bạn nhẹ vía sẽ thích vì đỡ sợ. Nhưng báo cáo của pháp y chỉ mô tả trực quan, không cảm xúc. Nhân vật chính là chàng Lý Chấn Phong khá sợ xác chết, nếu Đới Tây tận dụng điều này để gây ám ảnh lên độc giả về độ tàn bạo của hung thủ, tạo sự căm phẫn với hắn cùng sự thương cảm đến nạn nhân sẽ xuất sắc. Phong ám ảnh về xác nạn nhân khi đến hiện trường ra sao, sau đó mới đến phân tích của pháp y Triệu sẽ ổn hơn. Nhưng cũng dễ chấp nhận điểm sáng này của Đới Tây vì bà đem kinh nghiệm thực tế của bản thân vào tác phẩm, nếu bà không biết (hoặc quên) nỗi sợ đối với xác chết ra sao mà cố vẽ vời e rằng xẽ mất đi tính chân thật vốn có của tác phẩm. Bà tập trung vào kiến thức pháp y, bù ưu điểm vào nhược điểm.
Cách xây dựng nhân vật của bà rất tốt. Lý Chấn Phong thông minh nhưng cũng nhiều khuyết điểm, bù trừ với trợ lý An Đông nghiệp vụ giỏi. Pháp y Triệu lạnh lùng nhưng cũng chỉ là phụ nữ, có lúc yếu lòng. Tác giả không “buff bẩn” nhân vật chính thành soái ca, soái tỷ trên thông thiên văn dưới tường địa lý với IQ vô cực là mình ưng ngay. Nhưng việc tập trung vào dàn nhân vật chính khiến bối cảnh bị bó hẹp. Đây là trọng án, hung thủ ra tay liên hoàn trong suốt 30 năm, nên cảnh sát sẽ tập trung vào vụ này. Cả toà nhà cảnh sát hơn 80 người phải phân bộ lực lượng vào vụ này nhiều hơn. Để có đất diễn cho nhân vật chính, tác giả thông minh khi bảo lực lượng đang tập trung vào vụ “Cáo Xanh”. Giá như bà thêm mấy dòng để đọc giả biết mức độ nghiêm trọng của vụ Cáo Xanh hơn hẳn hoặc tương đương vụ Mickey này. Dù cần xử lý dữ liệu gì, Chấn Phong đều được đáp ứng ngay, ta có thể hiểu được rằng các bộ phận khác cũng đang tập trung vào vụ này nhưng mình nghĩ đi điều tra cần nhiều hơn là chỉ hai anh chàng cảnh sát lăn xả.
Mô tuýp quyển này cũng mới mẻ, không đưa nghi phạm, hung thủ xuất hiện từ đầu để độc giả đoán mà cần quá trình điều tra để lần ra manh mối. Nhờ vậy mà mình ăn ngay cú lừa khi không đề phòng nhận ra “lông ngỗng” để chỉ điểm hung thủ mà tác giả đã rãi từ đầu truyện. Một quyển trinh thám bình thường chỉ cần cú lội ngược dòng ở plost twist cuối truyện đủ cứu cánh toàn bộ nội dung, quyển Mê Cung Ký Ức khởi đầu khá ổn và cú plost twist cũng đắt giá, vậy nên không thể xếp truyện vào hàng dở được. Tác giả Đới Tây cẩn trọng sáng tác Mê Cung Ký Ức, dù không xuất sắc nhưng tránh khỏi sạn. Nếu thoát khỏi vùng an toàn để tạo đột phá nhưng xử lý không tới sẽ dễ trở thành thảm hoạ. Cứ tận dụng sở trường, bù đắp sở đoạn như bà vậy cũng hay, thay vì tham vọng, nhồi nhét quá nhiều mà bị phản tác dụng.
Mê Cung Ký Ức khiến mình mở lòng hơn với trinh thám Trung, không phải cứ truyện Trung là sẽ ảo tung chảo. Mình rất thích tác phẩm trinh thám của những người trong lực lượng thực thi pháp luật, bởi những trãi nghiệm của họ giúp câu chuyện nhuốm màu đời hơn. Với mình Mê Cung Ký Ức kết thúc như vậy là tròn vẹn. Phần gợi mở ở cuối truyện hứa hẹn sẽ mang đến câu chuyện thú vị nối tiếp ở phần tiếp theo.
Cùng là tác giả nữ, cùng viết trinh thám lấy tên “mê cung” nhưng mà mê cung này với mê cung kia một trời một vực. Quyển này đương nhiên là trời. Vực là quyển 1 sao trong trang của mình ý
#review_không_spoil #Mê_cung_ký_ức #Đới_Tây Lâu phết rồi mình mới lại đọc 1 quyển trinh thám Trung Quốc (à, trừ quyển Răng khôn của Lôi Mễ mới đọc gần đây). Và cũng như nhiều tiểu thuyết trinh thám Trung Quốc khác, “Mê cung ký ức” cũng mang cái hồn cốt khá đặc trưng của trinh thám TQ, đó là truyện thường xây dựng quanh 1 cặp đôi trai tài gái sắc, với nam chính tài trí đem lòng “yêu mà không dám nói” với 1 nữ cường lạnh lùng, và 2 người cùng nhau phá án. Cũng may là trong “Mê cung ký ức” thì chuyện tình cảm nó mới chỉ lớt phớt qua, không quá lâm li bi đát nên không ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc và theo dõi tình tiết truyện (càng đặc biệt khi tác giả vốn là nữ - thường dễ viết mềm và sa đà vào cảm xúc riêng tư nhiều – may mà Đới Tây không mắc phải vấn đề trên!). Thêm 1 đặc trưng khác của trinh thám TQ mà “Mê cung ký ức” cũng có, đó là các vụ án mạng thường là án mạng liên hoàn mang yếu tố bí ẩn và máu me, man rợ, kéo dài qua khoảng thời gian dài, qua nhiều thế hệ cảnh sát điều tra mà không phá được, tạo nên nỗi trăn trở, ân hận của rất nhiều đồng chí công an nhiệt huyết tận tâm, nên dù đã về hưu vẫn luôn muốn tự mình tìm ra thủ phạm, đem lại bình yên cho xã hội. Đặc trưng này giúp cho cốt truyện cuốn hút hơn, khơi gợi sự tò mò và muốn đọc tiếp, đọc mãi 1 lèo cho xong ở độc giả, nhưng đồng thời nó cũng khiến cho truyện trinh thám TQ trở nên nhàm chán khi 1 motif được dùng nhiều lần (cũng như đọc truyện của Dan Brown vậy), và dễ dẫn đến cảm giác hụt hẫng nếu cái kết không khiến độc giả thỏa mãn. Điều này đòi hỏi tác giả phải viết thật sự chắc tay để tránh đầu voi đuôi chuột hoặc thiếu logic. Và Đới Tây xử lý vấn đề này chưa hẳn là tốt (theo cảm nhận của mình). Vấn đề của “Mê cung ký ức” là nó vẽ ra nhiều tình tiết rối rắm và chồng chéo lên nhau quá, tạo ra sự phức tạp khiến người đọc bị căng, mà đến ngay chính tác giả cũng không gỡ hết được, hoặc cách tháo gỡ chưa đủ khéo léo. Mình có cảm giác có những tình tiết bị phức tạp hóa không cần thiết, những tình tiết bỏ đi cũng được để tạo ra sự cân bằng và dễ dàng hơn cho tác giả khi giải quyết vấn đề, và giúp độc giả thoải mái hơn khi đọc. Việc cài cắm nhiều chi tiết chồng lấn lên nhau cũng tạo ra vấn đề logic, cụ thể ở đây là logic về mốc thời gian và tuổi tác của các nhân vật, đọc xong khá lấn cấn. Việc thả nhiều chi tiết cũng khiến cho việc giải quyết dứt điểm chưa được gọn ghẽ, dù cuối truyện có ghi còn nữa nhưng với cách kết như vậy thì không biết liệu sang phần 2 rồi những bí ẩn còn bỏ lửng của phần 1 có được khai mở thêm hay không – hi vọng là có! Nhìn chung, về tổng thể thì cũng như nhiều tiểu thuyết trinh thám TQ khác, “Mê cung ký ức” thuộc diện dễ đọc, bạn nào vốn đã quen thuộc và thích trinh thám TQ thì có thể sẽ thấy OK, các bạn chưa từng đọc trinh thám TQ thì cũng có thể thử đổi gió đọc để cảm nhận những đặc trưng riêng của trinh thám TQ, biết đâu lại hợp!
Cú lừa đầu tiên chính là tên sách. Khi nhìn vào cái tên series “Bảng danh sách tử hình”, có hai cụm từ thu hút sự chú ý của mình. Cụm “danh sách” khiến mình liên tưởng đến motif kẻ sát nhân checklist như “Độc giả thứ 7”, còn hai chữ “tử hình” khiến mình mong đợi sự xuất hiện của chuỗi liên hoàn án thực hiện bởi một nhân vật phản anh hùng nhân danh công lí như series “Bản thông báo tử vong”. Nhưng không, “Mê cung kí ức” là khởi đầu của series 3 tập có tên gốc là《犯罪心理》(a.k.a Tâm lí tội phạm). Và đúng như cái tên, nội dung sách sẽ tập trung phân tích và phá án dựa theo tâm lý kẻ sát nhân.
Cú lừa thứ hai là đoạn khởi đầu. Ngay mấy trang đầu tiên đã phát hiện ra một cái xác ngay tại trụ sở cảnh sát. Mình kiểu: “OMG chưa gì đã khiêu chiến rồi”. Nhưng không, đó là chuyện của tập sau. Vụ án của tập này là vụ án khác 🤡
Cú lừa thứ ba cũng chính là vụ án của tập này. Mới đầu chỉ đơn thuần là liên hoàn án, hung thủ biến thái, ra tay tàn bạo. Theo truyền thống, khi đã tìm ra được khuôn mẫu thì vụ án sẽ dễ dàng được phá giải. Nhưng trong cuốn này Đới Tây đã nâng level của vụ án bằng loại hung thủ “có khả năng học hỏi và phát triển”. Ngỡ đơn giản mà hóa ra phức tạp đến không tưởng. Twist giật đùng đùng.
Cú lừa thứ tư đến từ hình tượng nhân vật. Nhân vật phá án xuất thân từ gia đình có truyền thống theo nghiệp hình sự, những tưởng là sẽ nghiêm túc, cứng nhắc thế nào, ai dè anh này là chúa hề, kéo theo đó là đồng nghiệp hề, gia đình hề… Đọc vui vui, hài hước, giải trí sau những phân cảnh “be bét”, “lênh láng”, “văng tứ tung”. Cứ đến đoạn hung thủ bắn tym🫰là mình lại cười đau cả bụng 😂
Về tổng quan thì cuốn này đọc ổn, dù hơi khác với mong đợi của mình. Vụ án đẫm máu, thể hiện đúng chất biến thái, man rợ. Trong tập này, tác giả đã thể hiện tốt vốn kiến thức về tâm lý tội phạm thông qua những phân tích sắc bén, chuyên nghiệp. Kết bị gấp nhưng vẫn đảm bảo tính logic. Dù hiện tại nhân vật phụ trách pháp y xuất hiện hơi mờ nhạt nhưng theo như hint được cài cắm thì cô sẽ có vai trò quan trọng hơn ở tập sau.
Một vài yếu tố nhỏ có khả năng gây ảnh hưởng đến quá trình đọc: 1. Lỗi đánh máy: 3-4 lỗi, có thể bỏ qua 2. Dịch thô: những chỗ đơn giản như “chịu đả kích”, “vô lực”, “làm án” có thể dễ dàng cải thiện. Người dịch mượt mấy câu phức tạp như “li vơ phun” mà sao những chỗ đơn giản lại dịch kì quá :((( 3. Đoạn đầu lẫn 10k vnđ với 3 tệ.
"Đời người, có những ký ức vĩnh viễn sẽ không thể xóa nhòa, bởi vì đã khắc sâu vào tận xương tủy."
_______
"Vô cùng thảm thiết, hết sức ghê rợn và cực kỳ tanh tưởi mùi m.á.u."
Ngay từ những dòng đầu tiên, tác giả Đới Tây đã vẽ nên bầu không khí của tiết trời mùa đông đang bao trùm lên cả thành phố An Bình. Cái thứ thời tiết lạnh cắt da cắt thịt, mỗi luồng gió thổi qua chẳng khác nào lưỡi d.a.o đang cứa mạnh lên cơ thể. Lạnh lẽo, u uất và ảm đạm là những từ có thể mô tả mắc sắc của cả cuốn sách này. Nó không đơn thuần chỉ là cái lạnh giá của mùa đông mà còn là cái lạnh đến rùng mình của những vụ gi.ế.t người.
Án chồng án, hết vụ này lại đến vụ khác, cứ thế diễn ra hơn hai chục năm trời mà kẻ thủ ác vẫn còn nhởn nhơ, hắn vẫn còn ở bên ngoài săn tìm con mồi. Tác giả Đới Tây tạo nên tên sát nhân m.á.u lạnh và cực kỳ điên loạn, hắn đơn giản gi.ế.t người là để giải thoát con thú độc ác trú ngụ bên trong, cho cái thứ tình yêu hắn tưởng tượng ra. G.i.ế.t rồi h.i.ế.p, đập vỡ tủy não nạn nhân, sát hại cả đứa trẻ trong bụng,... trời ơi phải nói là kinh tởm.
Giữa những vụ án kinh khủng kia, vẫn còn đó là tình cảm gia đình thiêng liêng. Cha,mẹ nhiều khi có khắc khẩu hay quát mắng con cái thì đẳng sau đó vẫn là sự quan tâm tới con, vì lo sợ con gặp hiểm nguy. "Xã hội bây giờ đúng là có rất nhiều người chỉ sinh con ra mà không dạy dỗ, thực khiến người ta tức giận mà". Đó là một câu thoại của nhân vật trong truyện, có lẽ qua tác phẩm này của mình, tác giả Đới Tây muốn nhắc nhở các vị phụ huynh hãy yêu thương con cái một cách đúng mực, có nhu có cương sao cho hợp lý.
Thú thực lúc đầu mình đã không kỳ vọng nhiều về cuốn này, nhưng càng đọc lại càng cuốn theo câu chuyện, chỉ có cơn đói bụng reo réo mới tạm thời đặt sách xuống. Mạch truyện cứ đều đều và có xu hướng nhanh chóng, gấp rút nên không cảm thấy "mệt" khi đọc. Đây là một cuốn tâm lý, hình sự phải nói là hay. Nó có cả chất hình sự và tâm lý kết hợp với nhau nên tổng thể làm mình khá ưng ý. Những độc giả thích đọc trinh thám tâm lý, hình sự của Trung Quốc thì cũng thử qua cuốn này xem sao.
Những cô gái trẻ bị s.á.t h.ạ.i, bên cạnh t.h.i t.h.ể là chiếc móc chìa khoá hình Mickey đáng yêu đối lập hoàn toàn với hiện trường m.á.u m.e, đáng sợ. Móc nối với một loạt vụ án xảy ra trước đây, lí do gì mà hung thủ dừng gây án tận 23 năm? Motif đời cha phá án bế tắc, đời con tiếp tục phá án không còn quá xa lạ trong các tác phẩm trinh thám Trung Quốc hiện đại. Vậy nên, khi đọc cuốn này mình cứ có cảm giác quen quen, như đã đọc ở đâu đó rồi. Có khác biệt một chút là ở Mê cung Ký ức, người cha vẫn tiếp tục tham gia vào hành trình phá án chứ không buông tay/qua đời như một vài cuốn khác mình đọc trước đó. Mạch truyện hồi hộp, gay cấn ngay từ những trang đầu nhưng lại giữ ổn định về sau và đuối dần ở đoạn cuối nên cảm giác đọc chưa thực sự đã. Quá trình phá án thì cũng khá ổn nhưng đoạn bắt giữ hung thủ mình thấy hơi nhanh và dễ dàng quá. Các vụ án của cuốn này mình đánh giá ở mức ổn. Vụ án mở đầu thì thật sự rất g.h.ê r.ợ.n, mình đọc vào ban ngày mà thấy lạnh hết cả sống lưng. Tuy nhiên, các vụ án sau mặc dù về hiện trường thì vẫn rất be bét, nhưng không hiểu sao qua các miêu tả của tác giả mình lại cảm thấy nó hơi hời hợt nên không cảm thấy sự ghê rợn đáng lẽ phải có. Thế nên là đoạn sau hầu như không có đoạn nào kéo cảm xúc lên cao được. Quá trình phá án của cuốn này thiên về tâm lý học tội phạm và pha thêm một chút pháp y. Các kiến thức về tâm lý học tội phạm được tác giả nhắc đến xuyên suốt câu chuyện, nhưng ngược lại thì các chi tiết pháp y lại không quá rõ ràng. Điều này khiến mình khá bất ngờ vì tác giả là một nữ pháp y 20 năm kinh nghiệm nhưng lại không hề nhấn mạnh vào khía cạnh này nhiều như mình nghĩ. Mê cung ký ức – đúng như cái tên, cả cuốn sách là vô vàn những ký ức của các nhân vật từ nhân vật chính đến nhân vật phụ, từ chính diện đến phản diện, mỗi nhân vật đều có những mảng tối trong quá khứ chưa được sáng tỏ. Cuốn này còn khá nhiều vấn đề để ngỏ, đa phần thuộc về quá khứ của các nhân vật nên nếu đánh giá cuốn này độc lập thì mình thấy tạm, nhưng nếu đánh giá là cuốn đầu tiên trong một series (mình không chắc là có series hay không…) thì ổn. Rate: 3,5 🌟
Truyện dài gần 400 trang nhưng có độ cuốn nhất định nên đọc khá nhanh, có thể hoàn thành trong ngày nếu có đủ thời gian và sự tập trung.
Đọc cuốn này làm mình liên tưởng đến các truyện của tác giả Kim Tam Long, phong cách khá tương đồng với biện pháp lồng ghép, bẻ lái, rải gợi ý một đằng nhưng kết cục một nẻo, rất thú vị. Các dữ kiện, bằng chứng và nhân vật được dẫn dắt một cách khá logic, đủ để khiến người đọc tò mò muốn đi đến cái kết.
Điểm trừ của truyện là cái kết quá chóng vánh, làm mình thấy hơi hụt hẫng. Phần lớn nội dung làm tốt nhưng cách giải quyết vấn đề lại quá vội vàng, khá đáng tiếc.
Dù sao thì mình vẫn hóng phần tiếp theo do còn rất nhiều vấn đề chưa được giải quyết.
Plot twist hay, khá nhiều cú quay xe. Ban đầu nhìn bìa sách mình tưởng sẽ kể theo lời kể của sát nhân nhưng lại kể theo lời của 1 viên cảnh sát thông mình