Những cuộc nổi nênh trong Trôi như mưa rớt, rớt xuống thành vũng, vũng đọng thành dòng, rồi dòng trôi. Trôi bất kể, từ xứ sở, đất đai, cảnh vật, con người, tới tận trong con người, như ý thức, lời hứa, đức tin. Mọi thứ trôi, nên đều nổi, cái nổi đó làm những phận người như rã ra, bợt bạt, te tái, chập choạng, dập dềnh, chẳng biết, cũng chẳng thiết cập vào đâu.
•
"Chẳng cuộc trôi nào là vô tình hết, bản thân sự nổi trôi là thông điệp, tín hiệu, thư mời của chân trời. Sớm hay muộn thì cũng có kẻ nhận lời". Nên ai gật đầu, dầu là cả quyết, bất đắc, hay ừ hử cho xong, cũng phải trôi. Thứ níu giữ duy nhất chắc là ký ức, là quá vãng. Nhâm nhi từng chùm xưa xa trong lúc tan ra, mấy người trong này cứ ngỡ ngàng miết, cứ tự hỏi cái hồi nảo hồi nao đó, là có thiệt?
•
Vì là trôi, nên kết truyện thường vô định. Kể tới đó rồi thôi, tự hiểu cái dấu chấm cuối cùng đó chưa hết, mà còn để vắt qua rập rờn thắc mắc, bâng khuâng, giăng giữa à thì ra và ủa gì dạ. Nên tui đọc chậm ì ì, gấp sách lại mà còn lâu mới hết.
•
Đận này Tư viết kiểu mông lung, siêu thực. Được cái Tư mông má câu từ kỹ lưỡng lắm, cũng cái kiểu kể tỉnh trân, nhưng thay vì chân phương như hồi đó, giờ đặc sệt tâm sự, bóc từng lớp như củ hành, hơi mệt, hơi cay, nhưng hay.