Có lẽ đây không hẳn là truyện ma hay truyện kinh dị, nhưng những điều diễn ra thật khó hiểu, không cách nào lí giải được, nên tôi vẫn quyết định kể lại.”
“TRÒ CHƠI GIẪM BÓNG” bao gồm 15 truyện ngắn ghi chép về buổi tụ họp kể chuyện siêu nhiên của mọi tầng lớp trong xã hội vào một đêm tuyết rơi mùa xuân. Bằng những dòng văn đơn giản mà chân thực, Okamoto Kido đã lần lượt hé mở những sự việc lạ lùng, những nhân quả bí ẩn cũng như nỗi sợ hãi sâu kín len lỏi trong cuộc sống thường nhật của con người, từ đó ông chất vấn cả một thời kỳ hiện đại nơi khoa học và chủ nghĩa duy lý lên ngôi: Có thật rằng con người đã lí giải được toàn bộ thế giới?
Những câu chuyện ngắn về chủ đề linh dị, kinh dị. Nhưng tất cả đều làm không tới. Nhất là cái kết của mỗi câu chuyện đều gây hụt hẫng, và không có giải đáp rõ ràng
Những câu chuyện mang đậm phong cách Nhật Bản, với một chút yếu tố lịch của Nhật thời xưa . Thời tiết, cảnh quan cũng được tác giả miêu tả rất sống động, cảm giác như mình cũng đang ở Nhật và được sống như một người Nhật chỉ với những câu từ miêu tả rất chân thực. _ dễ đọc , đọc rất nhanh _ nhưng nếu bạn nào nặng đô , đòi hỏi những câu chuyện rợn người, dựng tóc gáy thì mình nghĩ nó không phù hợp lắm vì những câu chuyện trong này chỉ đạt mức vừa đủ rùng mình thôi , chưa đủ phê lắm đối với mình.
Một cuốn sách khá hay và hấp dẫn theo dòng liêu trai chí dị, không đầu không cuối, kết có thể bỏ ngỏ nhưng khiến ng đọc đọc mãi không thôi, khi thì là con ếch thanh oa, khi là người bạn tìm ng bạn xưa, khi là con cua, hồ long mã… cuốn
Truyện đậm chất kinh dị quái đàm của văn hóa Nhật Bản thời Edo: Có những câu chuyện không nhất thiết cần phải có lời giải đáp. Chính sự bí ẩn không lời giải thích mới là thứ đọng lại trong lòng người đọc, ám ảnh tâm trí họ trong những đêm tối không trăng.
Nó chỉ kể ra những câu chuyện kì quái kinh dị, nhưng ko có lời giải thích và nhân vật kể chuyện k trực tiếp trải qua nỗi sợ hay sự kinh hoàng gì cả nên thấy nhạt nhạt, đọc xong không ấn tượng được gì
một tuyển tập những câu chuyện linh dị nhưng mang màu sắc huyền ảo, kỳ quái, khác lạ, chứ không phải kinh dị hù dọa. Kiểu như truyện Liêu Trai Chí Dị của Bồ Tùng Linh — nơi có hồ ly, tiên nữ, ma quái nhưng nhiều khi lại ấm áp, trữ tình, hoặc thâm thúy chứ không rùng rợn.
Các câu chuyện có độ dài tương tự nhau (cỡ 23-27 trang), khá lôi cuốn. Đề tài đa dạng, từ hồn ma, yêu quái đến động vật, nhạc cụ, và có một số truyện tương đối mơ hồ, người kể cũng không rõ sự tình thực hư ra sao - có thể góp phần tăng độ đáng sợ, kỳ ảo cho câu chuyện; nhưng cũng có thể làm một số bạn đọc cụt hứng - tuỳ vào cảm nhận cá nhân.