Jump to ratings and reviews
Rate this book

Buồn Làm Sao buông

Rate this book
Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi ngoài kia còn biết bao điều đáng để chùng chân, nặng lòng và nghe nước mắt lưng tròng rơi, tại sao cứ phải cố chấp vì tình yêu đã cũ mà tự làm mòn xói đi cảm xúc của mình? Chắc bởi vì có những ký ức dù đã hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi.

Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm. Ký ức sở dĩ không thể mất mát là bởi chúng ta còn quá trẻ trước trăm năm, những ngày đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so với con đường còn dài trước mắt. Vì lẽ đó mà những lần đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn để lại trong lòng những xốn xang, bần thần và khắc sâu hơn cả.

Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễm nhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ - người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về. Vậy thì liệu bạn có thể đọc những dòng viết dưới đây bằng tất cả sự vị tha của mình - như một người-chớm-già vị tha cho đôi sợi tóc bạc len lén mọc trên mái đầu xanh? Bởi trước khi kịp già, hẳn ai trong chúng ta cũng phải trải qua dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ thấy bản thân một mình bầu bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn, nỗi cự tuyệt...

Tất cả đều bắt nguồn từ lúc người ấy bỏ đi, để lại riêng ta cùng với miên trường niềm thương thân vị kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim đã có sẵn một người nhưng bên cạnh thì trăm ngàn người không ai giống vậy. Chúng ta đều biết ơn đời sống đã thi ân quá nhiều cho phần số của mỗi người. Được sống, đã là một ơn may, nhưng đôi khi trong bản vẽ phước phận cũng chệch tay khiến đọng lại những vết lem tựa nước mắt rơi phải làm nhòe. Bởi thế, cuộc đời - về cơ bản - không hề buồn, nhưng từ khi người xuất hiện, nó mới buồn miên mải. Có điều thiên hạ cứ suốt ngày bảo “chán đời” xong vẫn phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì mạnh miệng nói “chán người” cũng có buông bỏ được người đâu?

Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi trong suốt những ngày mà lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một người. Rồi chợt nhận ra, có những kỷ niệm xứng đáng cho chúng ta phải tranh đấu không ngừng với thời gian, với lòng người, với sân si thương giận... để nắm giữ nó đến trời cùng đất tận. Nhưng, trời cùng đất tận, rốt cục cũng không đáng sợ bằng một chữ - Quên. Thế nên, cũng phải đến một lúc nào đó, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt lòng. Thế là cũng xong. Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay. Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dằng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặt thật chắc hạnh phúc?

Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...

Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!

216 pages, Paperback

First published March 1, 2014

10 people are currently reading
98 people want to read

About the author

Anh Khang

14 books35 followers
Anh Khang, tên đầy đủ là Quách Lê Anh Khang

"Lụy tình trong tình trường.
Lụy từ trong văn chương."

Ngày sinh: 11/8

Cung Hoàng đạo: Sư Tử (Leo)

Cử nhân khoa Báo chí & Truyền thông – Đại học KHXH&NV TP.HCM

Sách đã xuất bản:

• Ngày trôi về phía cũ... (2012)

• Đường hai ngả, người thương thành lạ (2013)

• Buồn làm sao buông (2014)

• Đi đâu cũng nhớ Sài Gòn và... Em (2015)

• Thương mấy cũng là người dưng (2016)

• Trời vẫn còn xanh, em vẫn còn anh (2017)

• Người xưa đã quên ngày xưa (2018)

• Những năm tháng đó, có tôi yêu người (2019)

• Thả thính chân kinh (2020)

• Bước qua nước mắt, tự khắc trưởng thành (2024)

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
33 (17%)
4 stars
46 (25%)
3 stars
53 (28%)
2 stars
35 (19%)
1 star
17 (9%)
Displaying 1 - 20 of 20 reviews
Profile Image for San San.
95 reviews40 followers
June 25, 2015
"I love him, but everyday I am learning all my life I have only been pretending, without me, his world would go in turning. All world that's full of happiness, that I've never know..."
Có lẽ cách tốt nhất để 1 cuốn sách đi vào lòng người là hoà cùng tâm trạng người đọc. Không phải chính xác tất cả nhưng đúng là có thể nhận thấy phảng phất bóng hình của mình đâu đó trong những con chữ. Cô đơn hay hạnh phúc đều là những tình cảm của con người. Buông thì buông thôi chứ mình nghĩ ít ai có thể quên và muốn quên quãng thời gian tuổi trẻ say đắm trong tình yêu non nớt, trong sáng ấy. Bởi vì con người ta thật luyến tiếc những giây phút hạnh phúc hiếm hoi trong cuộc đời, dù phai trả giá bằng cô đơn và nỗi nhớ...
.. A little fall of rain, can hardly hurt me now...
Profile Image for Hoa Vu Thanh.
19 reviews28 followers
July 21, 2018
[THĐP Review] Buồn làm sao buông, Anh Khang – Màu blue phủ đầy 200 trang giấy

Tôi đã rất vật vã mới đọc hết được tập tản văn đầy chữ nghĩa thơ vần này (vì không hợp gu), nhưng cuối cùng sự vật vã ấy lại là động lực giúp tôi nhìn ra được nguyên nhân vì sao con người cứ mãi mắc kẹt trong thứ tình cảm gọi là tình yêu đó khi họ đã lỡ sa chân vào địa hạt của nó. Tất nhiên, Buồn làm sao buông không chỉ ra được đích xác gốc rễ của vấn đề buồn khổ, buồn thương, buồn nhớ, buồn vu vơ, nhưng nó đã thể hiện rất rõ ràng bức tranh điển hình của một kẻ đang lạc lối trong tâm trí của chính mình, và khi kết hợp thêm với những suy tư mang dáng dấp ngôn ngữ đa chiều thì sự lạc ấy dường như càng thêm trầm trọng.

Ấn tượng đầu tiên khi tôi đọc Buồn làm sao buông đó là cảm giác ngộp thở như bị rơi vào một vùng toàn nước là nước. Nếu đặt giọng văn của cuốn sách này vào giữa một cái hồ thì khả năng nó sẽ tạo nên được những gợn sóng dập dềnh bởi những âm vần được gieo một cách khéo léo và đều đặn dù đang ở đoạn văn xuôi đi chăng nữa.

“Cuối cùng thì cũng đến ngày này. Cuối cùng thì cũng đã rời tay. Cuối cùng thì yêu nhiều hay thương nhạt, hai đứa mình đều phải chấp nhận rằng tình cảm ấy đã đổi thay. Nhưng đến bao giờ, nỗi nhớ về nhau mới đi đến cuối cùng, để thôi không còn nhọc lòng về cái gọi là yêu-thương-đã-từng?”


Nhưng cảm giác về nước ấy phần lớn là do hiệu ứng tạo nên từ những câu chữ mà tôi cho rằng hơi lan man và rườm rà, đôi lúc lại nhuốm màu phức tạp khiến tôi phải đọc 3-4 lần mới thật sự nắm được ý tứ của câu nói đó, trong khi không nhất thiết phải như vậy. Chưa kể, việc sử dụng quá nhiều tính từ trong một đoạn văn lại càng tạo nên cảm giác mất tập trung và dường như mang đến “cơn bội thực miêu tả” cho người đọc. Giống như một bữa ăn phải thưởng thức quá nhiều món cùng một lúc thì người ta sẽ bị mệt mỏi vậy.

Vì rằng những diễn biến của chuyện tình cảm trong tác phẩm chỉ thỉnh thoảng mới lóe lên như một tia manh mối để người đọc lắp ghép, nên phần còn lại trở nên ướt sũng những cảm xúc, suy tư và liên tưởng. Nếu gọi đây là một bản nhạc buồn thì tôi cho rằng nó đang tự làm quá lên sự buồn của chính mình hòng đạt đến một trạng thái tột đỉnh của sự sầu lụy, giúp khổ chủ có thể đi qua xuyên nó nhanh hơn. Đây có thể gọi là một hành động tạo gia tốc dương cho sự dàn trải nỗi buồn, hay một sự cộng hưởng sóng để kẻ lang thang ở vùng đất ngập nước đó sẽ khám phá được mọi ngóc ngách có thể theo ý nguyện của hắn. Tôi cho rằng đây là một ý tưởng hay, nhưng nó chất chứa phần nào màu sắc cực đoan, dù rằng cũng chỉ là màu blue.

Tuy nhiên, âm hưởng chung của tác phẩm vẫn là một chữ buồn thì cảm giác sau khi ngộp thở dưới nước của tôi tiếp tục chuyển sang một trạng thái ngờ vực (mà tôi cho là rất cần thiết) đó là: “Buồn đó đã buông được chưa?” Chính sự nghi ngại ấy đã trở thành động lực khiến tôi đào sâu hơn vào tập tản văn này ở những lý lẽ được thể hiện một cách đầy thi vị về nỗi buồn muôn thuở này – chia tay người yêu.

Sự mơ hồ trong tư tưởng của tác giả đã khiến cho cảm xúc tiêu cực ấy không được đào sâu vào tận gốc rễ mà lại trở thành một thứ cỏ dại “lãng mạn đậm chất thơ” tiếp tục đâm rễ sâu hơn vào tâm hồn người đọc. Khi chưa đi đến tận cùng bản chất của nỗi buồn hay bất kỳ nỗi gì khác thì việc gán cho chúng những giá trị, vẻ đẹp trên đoạn đường “buông bỏ” là một sự nguy hiểm. Thậm chí đôi lúc đọc cuốn sách này tôi có cảm giác mình đang thưởng thức một thứ gì đó giống như: “Ôi chao, vết dao nàng cứa vào tim tôi đang tạo ra những dòng nhựa tươi hồng mà con sông lớn nhất ở đồng bằng Bắc Bộ ắt sẽ phải ghen tỵ khi trông thấy sắc màu sự sống ấy.” Đại loại thế!

Đẹp ư? Có người đã nói thế khi nhắc đến nỗi buồn trong tác phẩm này. Nhưng tôi cho rằng nếu chỉ sử dụng một chút hương buồn làm vốn liếng, cộng với một ít năng khiếu điều khiển ngôn từ giàu tính thơ và đôi lúc phức tạp hóa chúng, thì nỗi buồn ấy sẽ được diễn ra theo một cách mơ màng như một nàng công chúa vậy. Tuy nhiên, nó vẫn chưa thể đạt đến ngưỡng của một bà hoàng – sâu sắc, quyến rũ và ẩn chứa nguy hiểm.

Như đã nói lúc ban đầu đó là cuốn sách chỉ mới gợn lên được những dấu hiệu nhận biết một kẻ đang lạc lối trong tâm trí đó là sự bám víu vào quá khứ, kỷ niệm, thói quen và đánh rơi mất giây phút sống hiện tại. Nhưng Buồn làm sao buông không đi tới được những câu hỏi gốc rễ, như là “Tại sao bám víu?” “Cái gì bám víu?” “Cái gì đó thật sự là cái gì?” Nếu đã đặt ra câu hỏi “Buồn làm sao buông” thì hãy mang đến đây một câu trả lời. Ngoài việc rắc vào bầu không khí thêm những nỗi buồn thì tôi không thấy một lời giải đáp nào xứng đáng trong tất cả những gì được nêu ra trong cuốn sách. Tác giả mới chỉ chạm tới bề nổi của vấn đề mà thôi, còn tảng băng chìm vẫn đang ở đâu đó đợi đến một ngày nó sẽ được viết thành tập tản văn dày như cuốn tiểu thuyết.

Ha, nhưng không đâu, nếu đã đụng chạm đến lãnh địa của khối băng chìm đó thì văn phong rườm rà và thái độ nhu mì sẽ không thể có cửa làm ăn. Vì rằng một hồ nước gợn sóng sẽ không thể phá được khối đá đông lạnh khổng lồ đó, cái chúng ta cần là một tàu phá băng, nơi mà mọi thứ được rèn dũa, được tôi luyện và được tập trung sức mạnh.

Nếu được trả lời cho câu hỏi “Buồn làm sao buông” ấy thì có lẽ tôi sẽ nói rằng “Hãy ôm ấp lấy chính mình trước đã, còn việc buông cứ để nỗi buồn tự lo”

Ta buồn khổ cũng không khác gì một đứa trẻ đang khóc lóc vì đau ốm. Chúng không cần mẹ nó quát nạt rằng hãy im lặng ngay trước khi bà ấy rút roi ra, chúng cần hơn cả tình yêu thương và sự quan tâm. Vì yếu đuối là thức ăn nuôi dưỡng cho những cảm xúc tiêu cực nên khi một kẻ không có đủ tình yêu – nguồn sức mạnh lớn nhất – thì kẻ đó sẽ chẳng thể buông bỏ được bất kỳ điều gì hết, chưa kể sẽ gánh thêm một vài trạng thái tiêu cực khác nữa. Và sau một thời gian pha trộn, chế biến, hắn sẽ được nhấm nháp món sinh tố có màu đen đục và vị nặng nề.

Người ta đã sai lầm ngay từ khi đặt ra câu hỏi “Buồn làm sao buông” và tập trung hết sức lực vào việc phũ phàng, lạnh nhạt, hoặc thì tìm mọi lý lẽ lấp liếm, hoặc đánh lạc hướng bản thân bằng một cảm giác xiên xẹo khác, với mục đích cắt đứt bằng được mối liên hệ với trạng thái tiêu cực đó. Rồi họ ngạc nhiên khi kết quả nhận được sau cùng là một trái tim băng giá, thân thể kiệt quệ và tinh thần rối bời. Chính thái độ phán xét với nỗi buồn là thứ khiến mọi chuyện càng trở nên tồi tệ, nếu như không nói rằng nó là vấn đề nghiêm trọng hơn cả nỗi buồn lúc ban đầu.

Mọi chuyện sẽ khác đi rất nhiều nếu người ta biết hỏi rằng “Tôi có đang yêu thương chính mình hay không?” Vì cuối cùng, chúng ta sẽ nhận ra rằng nỗi buồn hay tất cả những nỗi gì đi chăng nữa chỉ là những cái cớ để kéo mỗi người quay về với chính mình mà thôi. Khi nào một kẻ đứng trụ được vào bản thân, không còn nháo nhác ra bên ngoài nữa, thì khi ấy hắn sẽ được chứng kiến một hiện tượng tuyệt vời (ngoài cảm giác dòng sự sống ào ạt đổ về), đó là những điều tiêu cực đeo bám theo hắn bao lâu nay tự gỡ mình ra mà bay đi, nhẹ như những nhánh bồ công anh.

Có một nội dung rất lớn trong cuốn sách này khiến tôi không thể không dành chút thời gian mà làm sáng tỏ – tình yêu vô điều kiện. Anh Khang đã thể hiện quan điểm rằng tình yêu thật sự là không còn quan tâm đến được – mất, hơn – thua, mà một lòng vẫn kiên trì với tình cảm dành cho đối phương, dù họ cũng đã trở thành “người dưng” và ở một phương trời xa lắc. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra ở đây đó là tại sao một người mang trong mình tình yêu thuần khiết và trong sáng ấy lại vẫn có thể buồn được? Có điều gì mâu thuẫn ở đây chăng? Đừng nói rằng đây chỉ là một nỗi buồn đậm chất thơ, chỉ như cơn gió thoảng qua nhé! Dù chỉ bằng một con kiến mới nở thôi thì cũng là một sự vô lý to đùng rồi.

Nếu một người đã coi người khác là một đối tượng tách biệt thì ắt hẳn khi đó sẽ có một dòng chảy năng lượng giữa hai người khi họ tương tác với nhau, chúng ta có thể gọi đó là một mối quan hệ. Vì khi đã sinh là cực âm thì sẽ có một cực dương tương ứng để cân bằng lại. Vậy nên chuyện một người dành hết tình yêu thương cho người còn lại mà lượng được đáp trả của người này nhỏ hơn lượng họ trao đi, thậm chí bằng 0, thì mối quan hệ đó sẽ không thể tồn tại. Hoặc nếu nó đang tồn tại thì sẽ sớm đi đến hồi tan vỡ.

Nếu tình yêu xuất hiện trong trạng thái hợp nhất – rằng chỉ có một điểm trụ chính là bản thân mình, nó sẽ tự tràn ra từ trong tâm hồn của kẻ đó và lan tỏa ra xung quanh, tới mọi nơi hắn tới, mọi người hắn tiếp xúc, tương đương với mọi mối quan hệ hắn có. Vậy là, kẻ đó chỉ dưỡng nuôi một tình yêu, một sức sống bên trong trái tim mình mà hắn có thể sử dụng trong mọi hoàn cảnh (dù không cố ý sử dụng), và đây mới gọi là tình yêu vô điều kiện vì tự thân nó khi lan tỏa đã không cần bất kỳ một lý do nào khác ngoài chính việc lan tỏa đó cả. Tình yêu vô điều kiện không có đối tượng cần chạm tới, nhưng lại chạm tới mọi đối tượng.

Vậy nên chuyện Anh Khang vẫn cứ cố gắng nói đến tình yêu vô điều kiện quan trọng như thế nào trong chuyện yêu đương 1-1 và thể hiện quan điểm rằng tình cảm như thế là một điều gì đó đẹp đẽ, lãng mạn thì tôi coi đây là một sự hết sức phi lý. Tác giả đã đặt biểu lộ của một trạng thái hợp nhất làm chuẩn mực cho mối quan hệ mà hai cá thể coi người kia là một sự tách biệt. Vậy nên mọi thứ cứ rối tinh rối mù lên hết thảy.

Chưa kể, Anh Khang cũng đã đề cập tới tình yêu với bản thân mình, sự cân bằng trong tình yêu nhưng cả hai đề tài này đều không được đi tới nơi tới chốn và đôi lúc khiến tôi bị xao nhãng bởi ma trận của ngôn từ diễn đạt.

Xét về tính xúc cảm và nghệ thuật văn chương, tôi đánh giá cao Buồn làm sao buông, nhưng về mặt minh triết thì tôi cho rằng tác phẩm này chưa đủ tầm để soi sáng cho nhiều con người. Nó đến được với đông đảo người đọc phần lớn vì đã mô tả đúng trạng thái của đám đông khi họ rơi vào những nỗi phiền muộn của chuyện yêu đương. Thêm một lý do nữa đó là văn phong ở đây giống như nước – mềm mại, êm dịu, có tính nuôi dưỡng – nên rất phù hợp với thị trường người đọc có tính chất tương tự, hoặc hoàn toàn trái ngược – khô khan, cứng nhắc, xét đoán.

Buồn làm sao buông đánh trúng vào những gì mà đám đông muốn – muốn biết chính mình khi thất tình, muốn được đồng cảm, muốn được yên lành ngồi một góc quán caffe và nhâm nhi từng dòng văn ngọt ngào để thấy đời có chút lãng mạn, muốn được tìm về những xúc cảm quá khứ để thấy cuộc đời hiện tại bớt nhàm chán. Tuy nhiên, nó lại không đi vào những gì người ta cần, đó là sáng tỏ về bản chất của vấn đề – những cảm xúc và suy tiêu cực. Có thể, vì những thứ người ta cần ấy quá khó nuốt. Tốt hơn hết họ cứ để chúng ở trạng thái mông lung, thơ mộng là sẽ thỏa mãn cả đôi đường.

Nếu tác giả nói rằng để đi qua một nỗi buồn thì hãy đi sâu vào nó và đi xuyên qua nó, nhưng tôi thấy tất cả những gì biểu hiện ở đây chỉ là một sự giậm chân tại chỗ ở tầng trên cùng của nỗi buồn đó. Và nếu đây thật sự là tất cả những gì tác giả có thì tốt hơn tôi nên tự đi viết nốt phần mong mỏi còn lại của chính mình vậy!

Review tác phẩm này khá khó vì bản chất của nó đã không có một điểm trụ hay một khung xương để nương tựa. Tuy nhiên tôi phải thừa nhận rằng tản văn là một thể loại rất tốt để một người có thể bộc lộ hết những tư tưởng và xúc cảm của bản thân. Tuy nhiên, với một nỗi buồn nhè nhẹ thì ta có thể dung túng vung tay thêm thắt vài dấu ấn nghệ thuật, còn với một trạng thái muốn tự tử thì có lẽ chỉ văn tả thực mới đủ sức gánh gồng cho khổ chủ.

Nhưng chợt đến phút cuối cùng, tôi tự hỏi Buồn làm sao buông là một câu hỏi hay nó là một câu cảm thán thốt lên đầy bất lực rằng “Buồn làm sao mà buông được!”, và toàn bộ cuốn sách là một sự đào sâu tìm kiếm câu trả lời hay chỉ là một cuộc chơi với những ngôn từ mĩ miều thuộc đề tài tình yêu? Thật sự, cuốn sách này đã làm tôi rất bối rối.

7/10 là điểm dành cho tác phẩm này.

(Tôi vẫn rất bối rối khi cho điểm!)

Tác giả: Vũ Thanh Hòa
Triết Học Đường Phố Official Review
Profile Image for huynh ly.
97 reviews
August 31, 2022
Đây là tùy cảm nhận riêng của mỗi người nhưng chắc mình không hợp với giọng văn của tác giả. Có một hai chương mình đọc thì mình suy nghĩ là, ơ, người con gái trong câu truyện là người thứ ba hay sao đấy? Riêng mình thì không ủng hộ những việc như kiểu biết bản thân là người đến sau nhưng nói về một người khác như là một nạn nhân, mình chỉ không đồng ý việc đó thôi.
Mặc dù lời văn rất hay, nhưng lại quá buồn đi, cho nên tâm trạng mình cũng cảm nhận cùng tác giả nên dễ bị buồn theo ấy.
Có mấy bài thơ cũng rất hay nhé.
Profile Image for Bảo Ngọc.
9 reviews5 followers
June 7, 2017
- Chắc bởi vì có những ký ức dù hao gầy cách mấy nhưng giống như không khí vậy, cứ phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi thở một phút phải đủ chừng ấy lần. Chỉ cần thiếu mát sẽ không thở được, thậm chí phải ngừng nhịp tim đi. Thế nên, chừng nào còn thở là chừng ấy còn nhớ và buồn. Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.
- Có những nỗi buồn ta quẫn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay.
- Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có hai tay, nếu cứ dùng dăng níu kéo những điều đã mất thì còn sức lực nào nữa để nắm thật chặc thật chắc hạnh phúc? Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...
Profile Image for Huyen Minh.
13 reviews2 followers
February 12, 2016
Cường điệu quá câu từ. Cảm xúc càng chân thực khi nó được viết ngắn, gọn, đơn giản.
Profile Image for Trần Huế.
199 reviews
April 20, 2019
Đọc cuốn sách, tôi nhớ Phan Ý Yên với giọng văn của chị, tình cờ lần trước cũng thấy vài dòng Anh Khang viết gửi cuốn " Em là để yêu" của Phan Ý Yên, có phải có liên quan không?
Hình như có bóng hình của một người xuyên suốt cả cuốn tản văn, lấp ló đâu đó sau từng dòng xúc cảm, sau từng câu cảm thán? Cậu có còn buồn vì người ấy không. Nếu có, hãy "buông" nỗi buồn ấy đi nhé, hãy để câu chuyện của những ngày xưa cũ mãi mãi là những ký ức đẹp, dù còn nhiều lắm những tiếc nuối, còn nhiều lắm cái cảm giác không- đành- lòng. Trong cuộn băng ký ức những ngày ấy có cả niềm vui, nỗi buồn, xin cậu hãy cứ giữ cả lấy, đừng trốn tránh, đừng gắng gượng, sẽ đau đấy.
Có những lúc đã nghĩ đến việc bỏ dở vì thấy buồn gì đâu, kéo tâm trạng người ta xuống hoài à. Người đâu mà nhẫn tâm! Thế rồi vẫn cứ đọc hết cuốn sách, vẫn cứ lật dở cho đến trang cuối cùng, dòng trạng thái cuối cùng. Đó có phải là một dạng cố chấp không? Có giống với sự dùng dằng trong chuyện tình cảm kia không?
Dẫu sao cũng mong mày sẽ hạnh phúc, cảm ơn vì đã cùng ướt mưa, đã cùng điên dại trong những ngày tháng chông chênh ấy... Quãng trống này cứ để vậy, như một chút xúc cảm hụt hẫng từng có những ngày qua
Profile Image for Nam Hung.
53 reviews1 follower
March 2, 2022
Tự dưng thấy Rate của sách thấp, mình mới tò mò vào đọc review của nhiều người, đa số nói là lời lẽ văn chương quá. Cá nhân mình thấy đồng quan điểm nhưng không đến nỗi quá như mọi người nói. Những lời văn rất sâu sắc đặc biệt với những người đang vướng mắc trong chuyện tình cảm. Mình là người viết nhạc nên qua tác phẩm giúp mình mở rộng vốn từ hơn rất nhiều. Ban đầu tác giả cho thấy mình đắm chìm vào tình yêu và về sau khuyên mọi người những lời rất cần thiết. Thêm điểm cộng.
Profile Image for Vivian.
68 reviews8 followers
June 22, 2017
Tuổi trẻ mà đọc mấy cuốn như thế này rồi trở thành cả ngày mơ mộng ảo tưởng mất. Lời văn sến súa sáo rỗng, chả có gì đáng đọng lại cả.
Profile Image for Joy Kim.
51 reviews6 followers
March 27, 2018
Cảm giác cuốn sách này chất chứa quá nhiều nỗi buồn của tác giả , không hợp gu của mình . Lời văn hay , tuy vậy đọc xong thì cảm giác tất cả cảm xúc vui vẻ tuột dốc hết cả ._.
Profile Image for Rim.
7 reviews3 followers
September 29, 2018
At the book fair.
When you are jealous asking why not you.
All were memories.
Profile Image for Hong .
1 review
January 10, 2020
Sách buồn nhưng đọc xong lại thấy tỉnh táo đến lạ. Dù có hơi sến súa, xàm xí nhưng mình vẫn thích cách AK nói về tình yêu một cách tỉnh bơ như vậy. Đúng thời điểm để đọc~
Profile Image for Châu Thảo.
15 reviews
December 20, 2020
Văn phong mà 5 năm trước mình thích, bây giờ tuy đọc lại không hợp nữa nhưng vẫn nhớ lại hồi xưa, và học cách trân trọng hiện tại hơn ^^
Profile Image for Tuấn Nguyễn.
7 reviews1 follower
July 10, 2016
Lần đầu tiên mình đọc 1 cuốn sách nhanh đến vậy, hẳn là vì nội dung của nó chẳng phải cao siêu gì và cũng rõ là.......thôi nhẹ nhành thì nói là nó không hay. Mình thích thái độ của tác giả khi viết về chủ đề tình yêu sến súa này mà lại rất tỉnh bơ, những câu chuyện gần như là cũ rích và còn lặp lại luẩn quẩn nhưng vẫn viết rất hăng hái. Với tình yêu thì thái độ như vậy là tốt và mang nó vào để viết văn cũng cảm thấy như 1 kiểu người rất nghĩa khí. Lựa chọn viết những câu chuyện ngắn cũng khá ổn với cả ưu và nhược điểm và mình đánh giá phần ưu nhiều hơn nhược điểm. Nhưng điều mình thấy tồi tệ nhất ở cuốn sách chính là tác giả nói tình yêu suất phát từ trái tim và cứ nói đi nói lại là như vậy. Không phải mình cố tình không hiểu mà với một cuốn sách viết ra nếu muốn có thể định hướng văn hoá yêu cho giới trẻ thì càng không nên để mọi vấn đề đổi lỗi cho con tim. Giả dụ như nếu một người nông dân trồng hoa màu bị thiên tai thì có thể nói là do cái số, do ông trời nhưng nếu một chuyên gia dự báo thời tiết mà đổ lỗi thiên tai do ông trời, một nhà chính trị nói đất nước chậm phát triển do số phận thì thử hỏi họ làm chuyên gia làm cái gì, làm nhà chính trị làm cái gì. Nếu tác giả vốn đã cảm thấy mình lạc lối trong tình yêu, bất hạnh với số phận thì viết sách ra để làm gì, chỉ là than thở bấy nhiêu đó thôi sao. Chẳng ai nhận mình là thông minh trong tình yêu và còn cả những người nói càng thông minh thì tình yêu càng trốn chạy nhưng là một người sống trong thế kỉ 21 tôi đã thấy nhiều thứ còn khó nhằn hơn rất nhiều nhưng cũng đã được định nghĩa thì tôi thấy đến giờ này tình yêu xứng đáng được định nghĩa một cách chính xác hơn. Cuốn sách đọc khá vui và tôi cũng khá thích nhưng nó vẫn hết sức nhảm nhí
Profile Image for Anh.
363 reviews196 followers
August 2, 2016
Được giới thiệu rầm rộ khi ra mắt, sau đó được ca tụng là hiện tượng xuất bản, được tái bản nhiều lần, bán ra hàng ngàn bản, đứng đầu trong các bảng xếp hạng sách bán chạy nhất liên tục trong nhiều tuần của năm 2015 trên Tiki.vn, được ca tụng PR trên báo các kiểu...nhưng đối với mình, đây là một cuốn sách hoàn toàn bình thường, viết về những nỗi buồn khắc khoải của những người trẻ đang yêu với những lời lẽ nhuốm màu thê lương và bi kịch, trầm trọng hóa nỗi buồn.
Tóm lại, đọc cho biết "sách của tác giả trẻ VN trong top sách bán chạy nhất năm 2015" là như thế nào, một lần cho mãi mãi.
Profile Image for Kim.
32 reviews2 followers
February 19, 2016
"Nhưng con người ta không thể sống ngày này qua ngày khác bằng tình yêu, em ạ. Cuộc đời không dư dả hoa hồng để mơ mộng, không đủ nhiều hi vông để trông chờ và càng không có sẵn anh bên cạnh bất cứ khi nào em cần đến. Thế nên, nếu em cứ đặt trọn vào anh thứ hạnh phúc duy nhất thì em chỉ thêm hụt hẫng mà anh cũng nặng lòng."

Tản văn nhẹ nhàng, đôi chỗ hơi dài dòng nhưng những chỗ dài dòng đó lại có ý nghĩa . Với một FA như mình, có lẽ tình yêu vẫn khó hiểu lắm.
Profile Image for shiro shori.
12 reviews
February 27, 2022
đọc lâu lắm rồi, trong thư viện NK~ vẫn còn nhớ cuốn này rất hay vì đọc tới đâu là quote tới đó lol.
Profile Image for Nguyễn  Thủy.
21 reviews
Read
July 18, 2017
Phải học cách buông bỏ nỗi buồn để đôi tay thảnh thơi mà nâng chiều niềm vui sắp tới...

Bởi buồn hay vui, buông hay giữ, đều do ở lòng mình!
Displaying 1 - 20 of 20 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.