“ĐẾN HUA TÁT, khách sẽ được mời ngôi bên bếp lửa, uống sừng rượu cần với xeo thịt rừng sấy khô. Nếu khách là người công minh, chính trực, chủ nhà sẽ mời khách nghe một câu chuyện cổ. Có thể những chuyện cổ ấy nói nhiều đến nỗi đau khổ con người, nhưng chính hiểu rõ những đau khổ ấy mà ở trong ta nảy nở ra sự sáng suốt đạo đức, lòng cao thượng, tính người.
Những người sống trong chuyện cổ bây giờ đều không còn nữa. Ở Hua Tát, họ đã biến thành đất bụi và tro than cả. Tuy vậy, linh hồn của họ vẫn bay thấp thoáng trên các khau cút nhà sàn.
Nguyễn Huy Thiệp sinh năm 1950, quê huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. Thuở nhỏ ông cùng gia đình lưu lạc khắp nông thôn đồng bằng Bắc Bộ, từ Thái Nguyên qua Phú Thọ, Vĩnh Phúc.
Năm 1960, gia đình chuyển về quê, định cư ở xóm Cò, làng Khương Hạ (nay là phường Khương Đình, quận Thanh Xuân), Hà Nội. Năm 1970, ông tốt nghiệp khoa sử Trường Đại học Sư phạm Hà Nội và theo ông bị đưa về làng dạy học tại Tây Bắc đến năm 1980, vì bố ông có làm việc với Pháp, cho nên lý lịch ông vì vậy bị xếp vào loại "không sạch”.[1] Năm 1980, ông chuyển về làm việc tại Bộ Giáo dục và Đào tạo, sau đó, làm việc tại Công ty Kỹ thuật trắc địa bản đồ, Cục Bản đồ cho đến khi về hưu.
Ông xuất hiện khá muộn trên văn đàn Việt Nam với vài truyện ngắn đăng trên Báo Văn nghệ năm 1986. Năm 1996, Tiểu Long Nữ được coi là "tiểu thuyết đầu tay" - cuốn tiểu thuyết đầu tiên của ông được chính thức xuất bản bởi Nhà xuất bản Công an nhân dân.
Tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp in dấu ấn khá đậm nét về nông thôn và những người lao động. Sở trường của ông là truyện ngắn, mảng đề tài đa dạng gồm lịch sử và văn học, hơi hướng huyền thoại và cổ tích, xã hội Việt Nam đương đại, xã hội làng quê và những người lao động.
Ngoài ra ông còn viết kịch, thơ (chưa xuất bản tập thơ nào, nhưng xuất hiện khá nhiều trong các truyện ngắn của ông) và tiểu luận phê bình đăng trên nhiều báo, tạp chí trong nước.
Năm 2004, bài viết "Trò chuyện với hoa thủy tiên và những nhầm lẫn của nhà văn" đăng trên Tạp chí Ngày này của ông tạo ra những tranh luận sôi nổi trong giới văn chương trong một thời gian dài trên Báo Văn nghệ và một số trang mạng tại Việt Nam.
Tại sao nên đọc Nguyễn Huy Thiệp càng sớm càng tốt Đặc biệt tập truyện ngắn Những ngọn gió Hua Tát. Truyện ngắn Tướng về Hưu được in kèm trong quyển này của Nhã Nam. Đọc Những ngọn gió Hua Tát khi nào: đẹp nhất vào tầm tháng 10-12 với thời tiết điểm sang xuân nữa là hết sẩy. Tại sao: rất rất nhiều câu chuyện về đời, về nhân nghĩa lễ tính cần phải suy ngẫm, đọc mà không ngẫm thì quyển này không đáng đọc đến vậy nó rất đời, rất dị, rất là đất nước Trong quyển này có gì: Ngắn gọn là "Đời" sinh ra để trả nghiệp, bươn chải kiếm sông, thể hiện bản thân, xong báo hiếu, rồi hẳn tri ân quê hương đất nước, chính trị thì trong này nhiều vô số kể. Thành công một đời người là gì: Chỉ lúc sống như một đời bình thường mới là sự thành công vĩ đại nhất (khúc này cực thấm thía nhân sinh quan sau khi đọc truyện ngắn này) Mỗi người trên cuộc đời của mình, dù là bật quân vương như vua Gia Long, hay là an nhàn, yên phận như Nguyễn Du cũng chỉ là 1 được đời không hơn không kém. Vua thì có nỗi lo của vua, dân thì sống theo kiểu của dân. Không ai phán xét ai Thấm nhất có là Triều Nguyễn của vua Gia Long là 1 Triều đại tệ hại. Không giúp ích gì cho đất nước ngoài để lại nhiều lăng nhất. Này ai đi Huế sẽ biết
Có vẻ nghe sẽ hơi quá nhưng mình hối hận vì không đọc cuốn này sớm hơn. Nhưng mình nghĩ thời điểm này cũng là lúc thích hợp nhất để mình đọc tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp: khi mình không có quá nhiều trải nghiệm nhưng lại có rất nhiều cảm xúc đối với những câu chuyện trong tác phẩm "Những ngọn gió Hua Tát".
Cuốn sách là tuyển tập những truyện ngắn của tác giả, bao gồm cả 2 truyện ngắn kinh điển là "Tướng về hưu" và "Không có vua". Nếu ở những truyện ngắn như "Chảy đi sông ơi", "Chút thoáng Xuân Hương" hay "Giọt máu" tác giả tập trung khai thác cuộc sống của những số phận ở nông thôn và các kiểu dạng của con người quyền bính thì riêng "Mười truyện trong bản nhỏ" - "Những ngọn gió Hua Tát" lại bật lên sự bí ẩn, chất huyền thoại của những thân phận ở bản làng Hua Tát xa xôi.
Một tác phẩm đáng đọc, rất đáng đọc. Đọc để biết ta còn rất kém, kém trong khoản ta hiểu đời nhưng không thể nói về đời một cách vừa văn chương nhưng lại rất đời như Nguyễn Huy Thiệp.
Truyện của Nguyễn Huy Thiệp thì đơn giản là hay, không cần nói nhiều. Về ấn bản này của Nhã Nam cũng có nhiều tác phẩm đặc sắc của Nguyễn Huy Thiệp, nhưng nếu thêm được một vài tác phẩm nữa thì càng tốt.
Với mình, Tướng về hưu là truyện ngắn ấn tượng nhất trong cuốn sách này. Mình có bắt gặp đâu đó tiêu đề này trên Facebook vài lần, được dần dữ bởi lời tựa, và khi đọc thì thật không làm mình thất vọng. Rất hay, rất đời, và rất đáng đọc.