Những con người văng mình vào những cuộc đi/về, vào cuộc mất/còn của những chuẩn mực sống, những mối quan hệ ấm lạnh của cuộc đời khi mà giá trị vật chất lên ngôi. Vẫn phong cách quen thuộc: mộc mạc, giàu chất thơ, làm mờ ranh giới thể loại, với “Tiếng gọi chân trời”, Nguyễn Ngọc Tư đưa người đọc chạm đến trạng thái đa chiều của đời sống, mà trung tâm vẫn là thân phận con người, những biến động tâm hồn họ trước biến động xã hội.
Các nhân vật trong “Tiếng gọi chân trời” như những cánh diều chao đảo cố níu giữ trạng thái thăng bằng mong manh. Họ, với đôi tay chai sạn, gánh trên vai những khát vọng bình dị, nhưng cũng nặng trĩu mất mát, hy sinh. Và dẫu kiệt quệ, họ vẫn cất bước, vì đâu đó phía cuối chân trời, biết đâu vẫn còn một vệt sáng.
Nguyễn Ngọc Tư (sinh năm 1976 tại xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau) là một nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam, được biết đến nhiều nhất bởi tập truyện gây tranh cãi mang tên Cánh đồng bất tận. Tập truyện, dù vậy, đã nhận được giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam năm 2006 và truyện ngắn Cánh đồng bất tận được chuyển thể thành phim điện ảnh cùng tên đạo diễn bởi Nguyễn Phan Quang Bình năm 2010. Hiện cô đang sinh sống và công tác ở Đầm Dơi, Cà Mau.
Tác phẩm Ngọn đèn không tắt (2000) Ông ngoại (2001) Biển người mênh mông (2003) Giao thừa (tập truyện ngắn, 2003, tái bản 2012) Nước chảy mây trôi (tập truyện ngắn và ký, 2004) Cái nhìn khắc khoải Đau gì như thể (truyện ngắn-giải ba cuộc thi truyện ngắn của báo văn nghệ năm 2004-2005) Sống chậm thời @ (tản văn, 2006) - đồng tác giả với Lê Thiếu Nhơn Sầu trên đỉnh Puvan (2007) Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư (tập truyện ngắn, 2005) Cánh đồng bất tận (tập truyện ngắn, 2005) Tạp văn Nguyễn Ngọc Tư (tạp bút, 2005) Ngày mai của những ngày mai (tạp bút, 2007) Gió lẻ và 9 câu chuyện khác (tập truyện ngắn, 2008) Biển của mỗi người (tạp bút, 2008) Yêu người ngóng núi (tản văn, 2009) Khói trời lộng lẫy (tập truyện ngắn, 2010) Gáy người thì lạnh (tản văn, 2012) Bánh trái mùa xưa (2012) Sông (tiểu thuyết, 2012) Chấm (thơ, 2013) Đảo (tập truyện ngắn, 2014) Trầm tích (tập truyện ngắn, 2014), ra chung với Huệ Minh, Lê Thuý Bảo Nhi, Thi Nguyễn. Đong tấm lòng (gồm hơn 30 tản văn), Nhà xuất bản Trẻ, 2015 Không ai qua sông (tập truyện ngắn, 2016) Cố định một đám mây (tập truyện ngắn, 2018)
Như những ngấn nắng lang thang chảy tràn, từng bụm chữ cắt ra thành những khoanh tản văn của Tư loang loáng sáng, rọi đủ màu. Màu nhớ, thương, quên, lãng của người, của mùa. Màu thời sự, rốp rẻng chuyện thường nhật. Màu ngậm ngùi, hoài niệm ký ức xưa xa. Màu tâm tư riêng lẻ cự nự với đời... • Những màu nắng ấy chiếu vào mắt, bừng lên những nghĩ suy, ngẫm ngợi. Có gật gù, có hoang hoải, có bâng khuâng. Thời buổi đầy những dẫn dắt, sáo rỗng, cảm nhận cá nhân của Tư về cuộc đời vẫn chắc nịch, chữ được gieo neo thật chặt vào óc, không ồn ào, mà ầm ì, rền rĩ.
Vẫn là cô Tư. Vẫn là những câu chuyện lở dở và lời văn có vẻ dửng dưng nhưng luôn đậm đặc một nỗi buồn. Đọc Tư vẫn luôn là cảm giác chùng chằng trong lòng, cứ bùi ngùi sao đó. Quyển này Tư có thêm nhiều tâm tư về các vấn đề thời đại ngày nay. Chỉ có điều ngắn quá, đọc chưa đã đã hết cái độp.
Cuốn sách này mang đến cho mình cảm giác giống một tập truyện ngắn hơn là tản văn. Mỗi câu chuyện trong đó đều có sự chỉn chu, cô đọng, đôi khi gợi nhắc đến những tác phẩm trước đây của Nguyễn Ngọc Tư. Chẳng hạn, có một truyện nhắc đến nhân vật Tam trong Tro Tàn Rực Rỡ, làm mình chợt nhớ đến những miền ký ức cũ trong thế giới văn chương của chị.
Điều đặc biệt ở tập sách này là dù Nguyễn Ngọc Tư đề cập đến những vấn đề rất thời sự như nữ quyền hay môi trường—những chủ đề có thể dễ dàng trở nên nặng nề hoặc khô khan—nhưng chị vẫn giữ được cái nhìn hồn hậu, dung dị của người miền Tây. Văn phong không gay gắt, không lên gân, mà nhẹ nhàng như một lời tâm tình, mở ra một góc nhìn khác về những vấn đề này. Đọc sách, mình không chỉ cảm nhận được sự trăn trở của tác giả mà còn thấy một nét nhân văn sâu sắc ẩn trong từng câu chữ.
Có những đoạn khiến mình thực sự xúc động, chạnh lòng, thậm chí rơm rớm nước mắt. Thế nhưng, vì các truyện đều khá ngắn, đôi khi mình vẫn cảm thấy chưa đủ, như thể cảm xúc vừa chạm đến đỉnh điểm thì câu chuyện đã khép lại, để lại một chút tiếc nuối, một chút khắc khoải chưa kịp giãi bày.
Mặc dù nỗi buồn ngập tràn trong trang giấy nhưng mình lại rất thích nỗi buồn này. Mình yêu những chiêm nghiệm về những người phụ nữ và những trăn trở rất phụ nữ. Mình tự hỏi nếu như không phải một người phụ nữ viết thì liệu những trăn trở đấy có thành từng câu chuyện trong trang sách như vậy không? Tản văn tuy ngắn nhưng với mình là đủ để suy ngẫm. Highly recommend mng ạ!