Sakaguchi Ango (1906-1955) tên thật là Sakaguchi Heigo, là một nhà văn Nhật Bản nổi tiếng thế kỉ XX. Ông được coi là đại diện tiêu biểu của Vô Lại phái (Buraiha), cùng với Dazai Osamu và Oda Sakunosuke. Năm 1947, tác giả viết cuốn sách Vụ án sát nhân không liên hoàn, một câu chuyện trinh thám bí ẩn nhận được cơn mưa lời khen, đặc biệt từ Edogawa Ranpo. Tác phẩm đã mang về cho ông giải thưởng Nhà văn trinh thám Nhật Bản lần hai năm 1949.
Tác Phẩm:
Dưới Tán Hoa Anh Đào Mãn Khai là tuyển tập gồm những truyện ngắn chủ yếu được viết trong bối cảnh xã hội Nhật Bản đầy hỗn loạn sau chiến tranh thế giới thứ nhất. Sự tàn khốc của chiến tranh đã in hằn lên cuộc sống đầy khó khăn của người dân, họ như những cánh hóa hoa anh đào, giờ đây phất phơ trước gió, mông lung không biết số phận mình sẽ đi về đâu.
Các nhân vật của Sakaguchi Ango xuất hiện với cả hai mặt: tốt và xấu cũng như những câu chuyện của họ: đúng và sai, đan cài vào nhau như sự sống và cái chết vốn dĩ vẫn vậy. Chính bản thân tác giả cũng gằng xé giữa hai thái cực., một mặt chỉ trích những hi sinh vô ích của chiến tranh phi nghĩa, mặt khác ông vẫn dành những lời tốt đẹp ca ngợi cái chết anh hùng của họ.
From Niigata, Sakaguchi (坂口安吾) was one of a group of young Japanese writers to rise to prominence in the years immediately following Japan's defeat in World War II. In 1946 he wrote his most famous essay, titled "Darakuron" ("On Decadence"), which examined the role of bushido during the war. It is widely argued that he saw postwar Japan as decadent, yet more truthful than a wartime Japan built on illusions like bushido. Ango was born in 1906, and was the 12th child of 13. He was born in the middle of a Japan perpetually at war. His father was the president of the Niigata Shinbun (Newspaper), a politician, and a poet. Ango wanted to be a writer at 16. He moved to Tokyo at 17, after hitting a teacher who caught him truanting. His father died from brain cancer the following year, leaving his family in massive debt. At 20, Ango taught for a year as a substitute teacher following secondary school. He became heavily involved in Buddhism and went to University to study Indian philosophy, graduating at the age of 25. Throughout his career as a student, Ango was very vocal in his opinions. He wrote various works of literature after graduating, receiving praise from writers such as Makino Shin’ichi. His literary career started around the same time as Japan’s expansion into Manchuria. He met his wife to be, Yada Tsuseko, at 27. His mother died when he was 37, in the middle of World War II. He struggled for recognition as a writer for years before finally finding it with “A Personal View of Japanese Culture” in 1942, and again with “On Decadence” in 1946. That same year, the Emperor formally declared himself a human being, not a god. Ango had a child at 48 with his second wife, Kaji Michio. He died from a brain aneurysm at age 48 in 1955.
Mình ấn tượng nhất truyện trên tựa sách - Dưới tán hoa anh đào mãn khai (nghe đâu đã có phim chuyển thể), 2 truyện sau cũng ổn, khắc họa chiến tranh rất chân thực.
Có chút hơi hụt hẫng, vì mình kỳ vọng tác giả viết hoa mỹ, trau chuốt nhưng mà không có. Văn Ango trần trụi hơn (hoặc có thể do dịch giả chuyển ngữ I don't know...).
Anyway đọc cũng OK. Nhưng đọc xong quyển này mình chưa có hứng tìm tiếp các tác phẩm khác của Ango lắm, chưa cảm thấy được sự hứng thú với văn của ông.