THUYỀN - NGUYỄN ĐỨC TÙNG: MỘT ĐỜI THẤT LẠC MỘT HỒN DẠT TRÔI
2025
Tiểu thuyết, Hư cấu, Bán tự truyện, Hậu hiện đại, Lãng mạn, Hiện sinh
“mọi vật đều có một mùa, một mùa để sống, một mùa để chết, vì vậy ký ức được sinh ra để bảo vệ chúng ta trước sự sống và cái chết”
Đã lâu rồi mình không đọc cuốn nào mà lo sẽ lật đến trang cuối. Đa số chỉ có những cuốn gieo cho mình nỗi sợ không biết khi nào chúng mới chịu kết thúc. Thuyền đã phá vỡ thế độc tôn của cái đa số kia. Nếu phải nói một câu vắn tắt, mình cho rằng Thuyền là tác phẩm xứng đáng đọc ít nhất một lần trong năm nay, riêng ở hạng mục văn học Việt Nam.
Thuyền không chỉ chuyên chở một câu chuyện, mà cả một tấn kịch của tồn tại. Từng trang sách như bị ám bởi một thứ linh hồn đã đội da xé thịt đâm toạc cái chết để thành hình, và có như thế mới thành hình. Nguyễn Huy Thiệp từng viết, “chính hiểu rõ những nỗi đau khổ ấy mà ở trong ta nảy nở ra sự sáng suốt đạo đức, lòng cao thượng, tính người”. Với Thuyền, thứ linh hồn mình bắt gặp đâm chồi từ những xác chết, không gì khác là tính người cuối cùng bừng nở từ vực thẳm khổ đau.
- - -
Câu chuyện xảy ra vào đầu thập niên 80 thế kỷ trước. Nhân vật tôi, một thanh niên tuổi đôi mươi chở người bạn gái cũng độ đôi mươi đến nhà một bà thầy bói khuất trong những ngõ hẻm Sài Gòn. Họ muốn biết mình có đi được không. Họ muốn đi tìm một cuộc sống mới. Vì nhiều lý do khó nói, họ muốn rời khỏi quê hương. Bà thầy bói phán có thể đi, nhưng người nữ phải luôn ở sau người nam. Đôi tình nhân trẻ không hiểu lời nói đó có nghĩa gì. Họ chỉ hiểu là có thể đi. Và họ đi. Vượt qua những cuộc truy đuổi của người ngoài và của bản ngã bên trong mình. Họ đi trong đêm. Trong bụi rậm. Trong khoang thuyền chật chội. Họ ra tới biển. Ngay khi bầu không khí mới còn đang làm quen với buồng phổi, thần chết xuất hiện dưới bộ dạng những gã đánh cá.
Rất nhiều người đã ra đi và bỏ xác trên biển. Những người ấy vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian, không một manh mối, như bốc hơi, như một gợn nước nhỏ bé sớm lặng đi sau hòn đá tai họa, không ai hay biết, chẳng lịch sử nào để tâm. Đôi tình nhân trẻ cũng từng bước rơi vào con đường tương tự. Con đường như đã được định sẵn từ trước. Con đường có thể thấy thấp thoáng điểm dừng từ vạch xuất phát. Bọn cướp biển lợi dụng làn sóng người đào thoát, tập kết quanh vịnh Thái Lan, đón lõng, chiếm đoạt tất cả những gì có thể chiếm đoạt. Vàng bạc. Đàn bà. Trẻ con. Đàn ông là những bị thịt bị nhấm chìm dưới mặt nước. Những viên đạn, những con dao quắm, chực chờ, lăm le thọc vào huyết quản những kẻ xơ xác tìm đường ra đi.
Nhân vật tôi, không phải là một anh hùng. Cả chiếc thuyền không ai là anh hùng. Họ chỉ là những chứng nhân bất lực không cưỡng lại nổi lịch sử. Từng người chết. Từng người bị làm nhục. Từng người phải đui mù tê liệt trước địa ngục trần gian. Người bạn gái đã để lại thân xác trong lòng đại dương, linh hồn cô thì mãi ám theo người tình. Những người già, trẻ em, tu sĩ, giáo viên, cựu binh, mỗi người để lại một bộ phận nào đó, rời rạc, lạc lõng. Tay, chân, dép. Trôi dạt trên biển. Những người sống sót chẳng còn lại gì ngoài cơ thể tan nát và con tim bị đánh cắp.
Nhân vật tôi cuối cùng đến được Canada. Anh làm thường trú nhân, làm sinh viên, làm bác sĩ, làm người tình, làm Việt kiều, làm một linh hồn vất vưởng suốt phần đời còn lại.
Đây không phải là một tiểu thuyết chú trọng vào cốt truyện, thiết lập ra thế giới phức tạp, dàn nhân vật đồ sộ. Nó không có gì để spoil, nhưng có rất nhiều thứ để đọc, để cảm nhận, để ám ảnh, để trằn trọc, để tự vấn sự tồn tại và ý nghĩa của những lựa chọn. Không có đúng sai, và cũng không nói về đúng sai. Thuyền không mắc cạn ở đâu. Thuyền bị dạt đi đến tận cùng địa ngục và trở lại trần gian, để thấy sự phân biệt đôi khi vô nghĩa hơn ta tưởng.
Những con người trong Thuyền được khắc họa như những biểu tượng. Cũng có thể vì người kể chuyện đã mất mát nhiều đến mức tất cả những gì còn lại chỉ là biểu tượng. Những con người đã mất đi trở thành những mảnh vụn ký ức. Những con người vừa cập bến trở thành những cột mốc gợi về quá khứ.
Tâm lý, tiến trình tâm lý, sự giới hạn của nó, tất cả đã phơi bày ra một cách không thể nào trần trụi hơn. Những tự thuật, những suy ngẫm, mang lại một quyền năng vô tận để con người sống tiếp. Trong Thuyền, thậm chí có thể thấy những lý thuyết liên ngành như lý thuyết tự sự của ngành ngôn ngữ học và lý thuyết rối lượng tử của ngành vật lý học. Những lý thuyết này đã đóng vai trò như con thoi dệt nên những mạng lưới ý nghĩa chằng chịt cho cuộc đời phi lý mà nhân vật chính đã trải qua.
Sử dụng kỹ thuật dòng ý thức, phong cách chất vấn như một nhà hiện sinh, ngôn ngữ đẹp như một nhà thơ, và sự tối giản khoa học của một người vốn xuất thân bác sĩ, Nguyễn Đức Tùng khiến người đọc choáng ngợp hoàn toàn. Một thủ pháp kỳ dị là chương hồi không một dấu chấm, thú vị thay không phải để chơi bời với từ ngữ hay khoe khoang sự cách tân, mà lại là cách tác giả khai thác triệt để tâm tư suy tưởng của con người. Ông không chỉ khai thác nhân vật tôi. Ông khai thác cả độc giả, bắt họ mở mắt ra và đối diện những tình thế khốn cùng nhất, lặp đi lặp lại, nhưng cũng liên tục thay đổi. Không bao giờ độc giả có thể ngừng lại hoàn toàn hoặc lướt đi trên con chữ của ông. Mỗi con chữ đòi hỏi sự lắng đọng cao hiếm có của mỗi người để nhìn thẳng vào.
- - -
Đối với Thuyền, mình không có đủ lời để mô tả, tán dương, và chê bai. Nó quá sức mình, đến mức mình chỉ có thể nói với bạn bè rằng hãy đọc đi. Làm sao không cảm thấy như vậy khi bạn lật bừa bất kỳ trang nào của cuốn này cũng chạm trán một câu có thể ghim vào đầu như đinh ghim lên thánh giá? Trong tất cả những tác phẩm văn học Việt Nam mình đã đọc, Thuyền xứng đáng xếp vào hàng kinh điển, cùng với những thần tượng của mình như Nỗi Buồn Chiến Tranh, Những Ngọn Gió Hua Tát, Cánh Đồng Bất Tận, Chuyện Ngõ Nghèo.