Bước ra từ giảng đường đại học với tấm bằng cử nhân danh giá, cuộc đời của Rose - một tiểu thư Paris trẻ tuổi ngỡ như trải đầy hoa hồng. Thế nhưng, định mệnh nghiệt ngã giáng xuống: gia sản tiêu tan, người cha kính yêu đột ngột qua đời, và thề hẹn tình yêu cũng tan theo. Bơ vơ giữa dòng đời, cô buộc phải nương náu ở nhà người chú lạnh lùng, chấp nhận cuộc sống kham khổ và tìm kế mưu sinh.
Oái oăm thay, chính học vấn uyên bác lại trở thành rào cản, khiến cô không thể trở thành một cô giáo như mơ ước. Để sống, cô phải giấu đi hiểu biết của mình, chấp nhận thân phận "femme de service" – một người lao công – tại một trường mẫu giáo nhỏ ở khu Plâtriers nghèo khó, nơi ranh giới của Paris hoa lệ dần nhòa đi cùng Ménilmontant và La Zone của tầng lớp lao động. Tác phẩm là hành trình dấn thân vào thế giới của những đứa trẻ có thân phận thiệt thòi, Rose đã dùng trái tim chân thành của mình để chạm đến những tâm hồn non nớt, qua đó tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống
Tôi thực sự không hiểu bằng cách “thần kỳ” nào mà Léon Frapié, một nhà văn người Pháp sống ở đầu thế kỷ 20 lại có thể viết nên những dòng đó trong cuốn sách Trường Mẫu Giáo đầy nhức nhối, gai góc và vẫn còn nguyên giá trị cho đến tận ngày nay. Một tác phẩm xoáy sâu vào mặt tối của xã hội, mà chủ đề lại xoay quanh thế giới tưởng chừng như ngây thơ nhất: trẻ em mẫu giáo. Điều kỳ lạ hơn cả là cuốn sách này được viết từ hơn một thế kỷ trước, thuộc một quốc gia, một châu lục hoàn toàn khác vậy nhưng nó vẫn nói trúng tim đen nhiều vấn đề mà xã hội hiện đại, đặc biệt là ở Việt Nam, vẫn đang loay hoay cần giải quyết. Câu chuyện bắt đầu khi một cô tiểu thư từng xuất thân từ tầng lớp thượng lưu, có học vấn, sở hữu bằng cấp ngành văn chương nhưng lại bị từ hôn, và do nỗi xấu hổ đó, cô bất đắc dĩ“hạ mình” nhận công việc lao công tại một trường mẫu giáo. Đây không phải là nơi nuôi dưỡng những thiên thần nhỏ được bao bọc trong tình yêu thương, mà là một xã hội thu nhỏ, nơi tập trung mọi bi kịch của tầng lớp lao động bần cùng. Tại đây, cô đã chứng kiến rõ nét sự phân hóa xã hội hiện diện từ thuở ấu thơ: một số ít trẻ em đến từ những gia đình khá giả, sạch sẽ, no đủ, được ba mẹ quan tâm; một số khác đến từ các gia đình công nhân, buôn bán nhỏ, ít ra còn có cái ăn và quần áo lành lặn; nhưng phần lớn lại là những đứa trẻ mang khuôn mặt khắc khổ như người lớn thu nhỏ, xám xịt, hốc hác, gầy guộc như những con chuột phố. Các em là nạn nhân của nghèo đói, của bạo lực gia đình, của sự thờ ơ giáo dục. Có những Adam cùng hội bạn mới lên năm lên ba đã quen với tiếng chửi thề, biết đánh nhau, hay như cô bé Chuột nhắt đã có thể chăm sóc một đứa em nhỏ hơn em, hoặc là có một tính lẳng lơ rất đời dù tuổi đời còn nhỏ như cô bé Virginie Popelin. Những biểu hiện đó chính là do gia đình của các em tạo thành, vòng luẩn quẩn đó không chỉ lấy đi tuổi thơ mà còn bào mòn sự ngây thơ trong sáng mà các em đáng lẽ phải được hưởng. Tác phẩm đặc biệt mạnh mẽ khi phơi bày thực trạng sinh nhiều nhưng nuôi không nổi, một mặt trái mà ở Việt Nam hôm nay vẫn còn hiển hiện trong không ít khu lao động nghèo. Frapié không cần phải rao giảng đạo lý, ông chỉ cần cho ta thấy hậu quả của việc sinh con theo bản năng qua hình ảnh những đứa trẻ sớm già trước tuổi, đầy bệnh tật, không được ăn học đến nơi đến chốn, và bị định đoạt cuộc đời từ rất sớm. Những chi tiết đó không hề bị cường điệu mà ngược lại nó càng trở nên thấm thía vì quá thật và đời. Điều đó khiến tôi thấy nhói lòng vì những gì được kể ra không phải là bi kịch hóa từ tác giả mà là sự thật đã và cũng đang còn tiếp diễn trên đời. Trường Mẫu Giáo là một trong những tác phẩm hiếm hoi khiến người đọc nên thấy xấu hổ và buộc phải đặt câu hỏi về chính xã hội mình đang sống đang giáo dục trẻ như nào.
GONCOURT 1904 - Lectute plutôt intéressante en ce qu’elle dresse un portrait sans fard de ce qu’était l’école à la fin du 19ème siècle, à savoir une garderie plus qu’un lieu d’apprentissage. Ça a étonnement résonné avec mon expérience de surveillant, notamment parce que le rôle de la narratrice, bien qu’essentiel, n’est jamais vraiment reconnu. Un journal intime un chouïa longuet mais pas dénué d’intérêt donc.
"La maternelle" de Léon Frapié ( 297P) Ed. Albin Michel Bonjour les fous de lectures…. Lecture lue dans le cadre " Je lis tous les Goncourt". Voici le Goncourt de 1904, deuxième de l'histoire. Histoire inspirée de l'expérience de l'épouse de l'auteur. Rose est une jeune fille de bonne famille qui a eu la chance, pour l'époque, de faire de hautes études ( licenciée de l'université). Elle voit ses espoir d'avenir s’anéantir à la mort de son père. Sa fortune s'envole, son fiancé aussi. Dans un premier temps, elle trouve l'hospitalité chez un oncle peut accueillant et très vite se voit obligée de trouver du travail. Son trop haut niveau d'étude ne lui permet pas de postuler comme institutrice, elle se retrouve donc femme de service dans une école d'un quartier défavorisé de Paris. Elle va y découvrir la misère de ces enfants et de leurs familles. Ce récit est le journal tenu par Rose qui relate son expérience et ses ressentis. Rose parviendra, grâce à son éducation, a sortir de cette noirceur Voici un roman dans la droite ligne d'un Zola pour ce qui est d'évoquer la misère. Mais y sont aussi abordé le monde de l'enseignement et ses valeurs. Dans ces quartiers pauvres, tout n'est que résignation, obéissance, servilité. Tout n'st que misère, alcoolisme et violence. Livre sur l'éducation de l'époque, sur la misère. Le style rigoureux , réaliste retrace bien l'ambiance de l'époque. Lecture intéressante
Есть две точки зрения. Первая отстаивает необходимость участия государства в жизни граждан в значительной степени, другая — считает допустимым только минимальный уровень вмешательства. Существует и третья точка зрения, отказывающаяся признавать необходимость существования государственных структур, потому являющаяся деструктивной и нецелесообразной к разумному осмыслению. Так какой вариант лучше? Он зависит от мировосприятия и от множества сопутствующих факторов. Чаще прочего оказывается, что люди не способны существовать самостоятельно без поддержки со стороны. Раз так, тогда роль государства приобретает огромное значение. Однако, государство само в себя не включает функцию сквозного контроля, не имеет способности добиваться осуществления требуемого. Не умея самостоятельно существовать, человек продолжает возлагать надежды на государство, тогда как над самим человеком находятся подобные ему же, взирающие на государство с желанием получения собственных выгод. Потому и возникают в обществе потрясения, когда власть обвиняется в бездействии, хотя само общество состоит из граждан, мешающих проведению указаний власти. В том и заключается парадокс государства: в нём нуждаются, его распоряжения на местах не выполняются, а простой человек живёт так, словно в умах сограждан поселилась анархия.
J'ai adore "La Maternelle"... absolument, passionement. La narration de Rose, la femme de service de la maternelle, dont on suit les actions et les pensees du debut a la fin du livre est touchante de sentimentalite, d'emotions, d'ambivalence parfois. La femme de l'auteur etait ,semble-t'il, la Rose originale. Il y a beaucoup de passages tristes et beaux a la fois. On s'imagine facilement cette epoque si eloignee et si proche. Je crois que le theme m'a particulierement marque parce que j'ai ete moi meme plus ou moins un "homme de service" en maternelle, enseignant un peu aussi. Et parce que les enfants m'ont rappele mes parents quand ils etaient enfants (d'apres leurs histoires partagees avec moi). Je ne sais que dire, sauf que je le relirai et que je le conseille tres vivement a ceux qui me sont chers.