Lần đầu tiên đọc một cái truyện cung đấu mà mắc cười và thích thú như vầy. Nam chính nữ chính chỉ dừng lại ở mức "có cảm tình" với nhau thôi, không ngôn tình, không yêu nhau sống đi chết lại, không oanh oanh liệt liệt hi sinh vì nhau. Vậy mà lại hay.
Nam chính lạnh lùng lãnh đạm, đặt vương vị và quyền lực lên đầu.
Nữ chính mạnh mẽ sáng suốt, đặt mạng sống và bình yên lên đầu.
Cả 2 đều lý trí và đặt bản thân mình lên trước, sống tốt cái đã, mọi thứ tính sau.
Cả 2 có cảm tình với nhau, quan tâm nhau, thấu hiểu nhau, nhưng không yêu nhau. Và vì không yêu nhau nên sẽ không ai trong cả 2 tổn thương. Trong thật có giả, trong giả có thật. Vậy mà lại bền lâu.
Há chẳng phải vậy cũng hay sao?
Đọc thấy cũng mở mang tầm mắt, đúng chất cung đấu. Đấu nhau kịch liệt, nay cười mai tắt thở chẳng biết trước được. Hậu cung - kẻ mạnh mẽ, kẻ thông minh, kẻ mưu mô chước quỷ, kẻ có gia thế chưa chắc sẽ giành phần thắng. Kẻ biết rõ mình là ai, biết đối thủ của mình là ai, hiểu được đấng quân vương cần gì mới là kẻ có thể sống sót đến cuối cùng. Cung đấu căng đét nhưng vì giọng văn vui tươi tưng tửng nên đọc cũng chóng xong.