Biết đến cuốn này do một người bạn bảo đọc đi, hay lắm, kiểu gì tôi cũng thích. Thế là thử. Cuốn sách nhẹ nhàng như có một thứ lực hút mình vào nhịp truyện, cứ cố đọc nốt, nốt thêm trang nữa, và tôi đọc liền một mạch xuyên đêm rồi khóc cho sưng húp mắt lên ở chương cuối.
"Nghiệt duyên" là một chuyện tình buổn, giữa thời điểm loạn lạc bởi bom đạn, chiến tranh. Nhưng sự tàn ác của chiến tranh, ta không thấy rõ rệt lắm. Thay vào đó, ta hình dung rõ hơn nét đẹp yên bình của vùng quê Thái Lan, vẻ đẹp của những truyền thống văn hóa lâu đời.
Angsumalim, một cô gái Thái xinh đẹp, kiên cường, đầy kiêu hãnh, cô lớn lên trong sự yêu thương và chở che vô điều kiện của mẹ và bà, trong sự thiếu thốn tình thương mà người cha đã bỏ mẹ và cô mà đi. Hoàn cảnh đó bồi đắp nên tính cách cứng rắn của cô, nhưng cũng khiến cô trở nên quá kiêu hãnh, quá sợ phải mở lòng và biết yêu. Cô sở hữu 1 đôi mắt đẹp hút hồn, khiến chàng Wasnas hot boy trong vùng quyến luyến, dù phải đi học tận Anh 5 năm, vẫn tha thiết mong chờ ngày trở về gặp cô.
Nhưng chính trong 5 năm đó, khi chiến sự nổ ra, cô gặp chàng lính Nhật điển trai Kobori. Đây là nhân vật mà mình thích nhất. Chàng trai xứ mặt trời mọc với khuôn mặt đẹp và sống mũi cao rất tây, vẻ đẹp cùng nụ cười, tính cách lịch thiệp nhưng rất ấm áp của anh thật khiến ta ấn tượng. Kobori còn là một chàng ngốc si tình, anh yêu Hideko, vầng mặt trời của anh bằng tình yêu vô điều kiện, bất chấp việc cô ghét anh, coi anh như kẻ thù, hách dịch với anh, khiến anh tổn thương rất nhiều. Nhưng anh vẫn quan tâm cô, yêu chiều cô, bảo vệ cô bất chấp tính mạng.
Đọc cuốn truyện này, điều khiến tôi tiếc nuối nhất là biết 2 người yêu nhau nhưng ko thể cùng nhau trải qua những ngày hạnh phúc. Hạnh phúc mong manh quá và dường như chưa khi nào vẹn đầy cả. Do 2 người đều kiêu hãnh, đều có cái tôi quá cao mà không nhận ra đối phương thực ra cũng yêu mình rất nhiều. Tôi trách Ang vì sao cứ cố chấp, biết được trái tim yêu Kobori mà vẫn nói với anh bao lời cay nghiệt, làm tổn thương anh hết lần này đến lần khác. Tôi thương Kobori, vì anh tốt bụng, hào hiệp, ấm áp biết bao. Trước cái chết, anh thốt lên lời yêu cô, anh bao bọc, chở che cho cô không biết bao lần, chỉ để nhận lại chút ấm áp cỏn con. Giá như 2 người gặp nhau vào một hoàn cảnh khác, mọi chuyện sẽ hạnh phúc biết bao.
Đúng người, nhưng sai thời điểm. Thật sự thì, yêu và được yêu một người như Kobori, Hideko chắc chắn đã có hạnh phúc.