Nhà văn Phan Hồn Nhiên sinh tại Hà Nội, là tác giả có sách bán chạy nhất và giành chiến thắng với tiểu thuyết đương đại và tưởng tượng. Cô đã viết 10 cuốn sách từ năm 1992. Cô tốt nghiệp trường Lê Quý Đôn. Năm 1999 cô nhận bằng cử nhân của Học viện Sân khấu và điện ảnh Hà Nội. Cô là một nhà báo và biên tập viên quản lý tại Tạp chí Sinh Viên Việt Nam. Hai cuốn sách của cô đã phù hợp với hàng loạt bộ phim truyền hình. Xuyên thấm, chuỗi hạt Azoth, những đôi mắt lạnh là những cuốn sách bán chạy nhất ở Việt Nam.
Rất tệ, một thất vọng lớn so với Ngựa thép của chính Phan Hồn Nhiên ra cách đây hai năm. Ngựa thép đã có dấu hiệu văn hơi Tây, nhưng hãy còn ở trong chừng mực mang đến cho câu văn chút lạ lẫm nhất định, và nói chung thì giọng văn ấy hài hòa với câu chuyện. Còn trong tập này, PHN viết văn như người nước ngoài viết tiếng Việt, hay như dịch từ tiếng nước ngoài ra, mà là một bản dịch rất vụng nữa. Chẳng những PHN dùng những cấu trúc dịch từ tiếng nước ngoài, mà cả từ vựng . Người Việt nào sẽ nói "trả từng phần" thay cho "trả góp", hay đặt câu kiểu "cảm xúc được thiết lập bởi...." Hằng hà sa số câu cú và từ dùng ngô nghê như thế trong Hồi phục. Vì văn quá tệ, mọi thứ khác trở nên không còn quan trọng.
Cũng nói thêm, cuốn này đầy lỗi biên tập. Chẳng hạn, trong cùng một trang, lúc thì dùng cái "va-li", lúc thì dùng "valise".
Thực sự mình không biết đánh giá những câu chuyện ngắn này thế nào. Phan Hồn Nhiên làm người đọc cảm thấy nặng nề. Cách dùng đại từ nhiều lúc đọc mà bực cả mình. Cách viết truyện "cố quá" làm tập truyện giống như những câu chuyện nước ngoài bị dịch yếu. Chắp vá.
Nhưng, nếu chủ định của tác giả là làm cho người đọc cảm thấy mình đang ở trong một thế giới khác thì chị đã thành công. Mình khâm phục sự đa dạng trong suốt của Phan Hồn Nhiên. Những câu chuyện khác nhau, từ bố cục, cách hành văn đến nội dung, ngữ cảnh. Chị thách đố. Chị buộc người đọc phải suy nghĩ, không phải chỉ tận hưởng.
Thế, cho nên dù nhiều lúc đọc mà thấy mệt luôn, mình nghĩ là một phần nào đấy mình hiểu tác giả muốn nói gì. Cố ý hay vô ý, Phan Hồn Nhiên đã làm mình ghét rồi lại yêu một cách điên cuồng.
Một lời chào hỏi không mấy suôn sẻ với Phan Hồn Nhiên. Tôi chọn mua quyển sách này vì thấy nó chỉ có một mình trên kệ sách, thấy nét thiết kế cũ của NXB Trẻ, thấy giá chưa lạm phát, và vì tôi muốn kéo sự tò mò của mình ra ánh sáng về tác giả đi hội sách cũ nào cũng thấy tên này. Mua từ năm trước rồi, còn nhớ là tôi đã mua nó cùng với cuốn Aliss bên đám lửa cơ mà, nhưng đến bây giờ mới lấy ra đọc vì mong muốn nhét 1 quyển sách vào lịch trình bỗng dưng bận rộn của tôi. Thế mà cũng phải mất đến 2 tuần mới đọc xong 10 truyện ngắn… nhưng không phải vì tôi bận đến mức như vậy.
Không thể làm ngơ cái văn phong quá khô cứng của tác giả được, thật sự là chả có tí cảm xúc hay sức sống nào, lần đầu tiên tôi cảm thấy như đọc ký tự ngoằn nghèo trên giấy thay vì những con chữ có ý nghĩa. Người ta có thể phản biện rằng tác giả cố tình viết thế để tạo cảm giác xa cách, nhợt nhạt. Nhưng không, dù cố tình hay vô tình thì tác phẩm vẫn không truyền tải thành công ý đồ của tác giả, dù cho đó có là gì đi nữa. Nếu nói sự thiếu mạch lạc của tác phẩm Aliss Bên Đám Lửa là có chủ đích thì không thể cãi, nếu nói sự trống rỗng trong từng khung hình của 2001: A Space Odyssey là có chủ đích thì lại càng đúng, nhưng ở tập truyện Hồi Phục này thì khó có thể chấp nhận sự yếu kém trong cách thể hiện là một điểm chấm phá nghệ thuật phải công nhận. Không hiểu sao câu chữ có thể nhạt nhẽo đến vậy, rất khó nuốt, dù có vài hình ảnh giàu trí tưởng tượng hay vài điểm tu từ thú vị đi chăng nữa thì tôi chả cảm thấy gì ngoài cảm giác muốn đọc cho xong.
Nội dung thì truyện nào cũng y hệt nhau, bắt đầu cùng một kiểu rồi kết thúc cũng một kiểu, thể hiện tư tưởng đã quá cũ nếu xét đến thời điểm sách ra mắt, thậm chí nếu xét đến khoảng 20 - 30 năm trước khi sách này ra mắt thì cũng đã quá cũ. Đây là cái bẫy mà hầu hết người trẻ nào cũng mắc phải khi bước vào giai đoạn tuổi 20 (đù tác giả không rơi vào khoảng thời gian này), tượng rằng họ đã khám phá ra chân lý của cuộc sống thay vì hiểu rằng họ mới chỉ được cho manh mối đầu tiên để tìm ra chân lý thật sự thôi. Tôi có cảm giác như ý tưởng quan trọng hơn cảm xúc đối với tác giả khi cô viết những truyện ngắn này, vì rất nhiều chi tiết “cao siêu” được bày ra nhưng khi nhìn tổng thể thì từng phần đều rời rạc, không có bất kỳ mối liên kết nối ở trong tâm. Tôi không muốn nói là các tác phẩm không mang nét Việt, nhưng tôi dám chắc chắn là không có bất kỳ người Việt nào có thể kết nối được với các nhân vật (các bìa các tông) hay bất kỳ tình tiết nào trong cả 10 truyện này.
(Ngoài lề: TÔI VẪN TẨY CHAY NHÃ NAM!!! Suốt một năm qua rồi lại có tiến triển đáng tiếc như thế thì thôi tôi phủi đít đi luôn, không đụng tới bọn nham hiểm ấy nữa, đạo đức của tôi không cho phép. Nếu bạn không tìm được bản sách mình muốn đọc ngoài cái bản của Nhã Nam, thì hãy đợi đến khi công lý được thực thi hoặc đợi nhà xuất bản nào khác tái bản mà đọc, chứ đừng đóng tiền vô quỹ bao che quấy rối tình dục nữa, không đọc liền cũng không chết đâu… hãy lựa chọn sáng suốt giùm)
Chắc không cảm được với nhân vật nên mình cũng không thấy có gì đặc biệt mấy. Thú vị thì thú vị thật, nhưng giọng văn của Phan Hồn Nhiên làm mình tưởng đang đọc văn Tây qua một bản dịch vụng về chứ không phải đang đọc truyện ngắn Việt, từ cú pháp đặt câu đến từ ngữ sử dụng luôn. Vậy mà cuối cùng thứ khiến mình nhớ nhất về tác giả cũng chính là giọng văn giống văn Tây ấy. Không biết là điểm trừ hay cộng nữa đây? ( ;∀;) Trong tập truyện ngắn này thì mình thích được truyện "Nâng cốc" và truyện "Vàng ngô" nhất.