Vũ Hoàng Chương (5 tháng 5 1916 – 6 tháng 9 1976) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Ông sinh tại Nam Định, nguyên quán tại làng Phù Ủng, huyện Đường Hào, phủ Thượng Hồng, nay là huyện Mỹ Hào tỉnh Hưng Yên.
Văn phong của ông được cho là sang trọng, có dư vị hoài cổ, giàu chất nhạc, với nhiều sắc thái Đông phương.
Mình chỉ đọc đúng 1 tập này của Vũ Hoàng Chương, có vài bài rất hay như Đà giang, Phương xa, Dịu nhẹ, Đời vắng em rồi say với ai...
Không hẳn bài này cùng tập, nhưng đây cũng là một trong những bài hay nhất mình từng đọc của tác giả:
Giáp Dần xuân cảm Sang sông từ buổi lưu đày Từng bon Giáp Ngọ từng bay Giáp Thìn Ngọc mưa vàng nắng giữ gìn Bờ đê lại đã truyền tin Giáp Dần Lâu rồi chẳng biết còn Xuân Đến làm chi nhỉ ai cần ai mong Còn thương còn nhớ chưa xong Giấc mơ kia gửi chút lòng này thôi Ngày nhàn nuôi ngựa nuôi voi Voi không đất ngựa không trời như ta Vun trồng ngay giữa can qua Trồng văn không cõi trồng hoa không mùa Gác thân ngoài cuộc tranh đua Hai mươi năm lắng bất ngờ một đêm Gió tung ra cọp gầm lên Mà cho cát bụi mấy miền sạch không.
Không mê thơ mà đọc Vũ Hoàng Chương mê quá. Đọc vì coi xem Nobel nominate như thế nào. Xong rơi vào hố jazzy, siêu thực, hoang dại mà vẫn đậm đà Hoàng Hạc Lâu mới hay :)) Chắc là nhà thơ duy nhất mà mình thích