Nhiều người hỏi mình chứ, ở cái tuổi này, sống trong thời đại này, đọc lại truyện Nam Cao làm gì??!!! Vì nhắc đến Nam Cao, người ta chỉ nghĩ đến sự nghèo, sự khổ, sự bế tắc không lối thoát của những số phận được khắc họa trong từng câu chuyện của ông. Nhưng, mình nghĩ những tác phẩm phản ánh chân thật bối cảnh xã hội của một đất nước là những tác phẩm đáng xem, do vậy, bỏ qua một tác phẩm kinh điển của Nam Cao - Đời Thừa - với mình, một sự mất mát.
Ở Đời Thừa, chỉ trách "Ai làm cho khói lên giời - Cho mưa xuống đất, cho người biệt ly - Ai làm Nam Bắc phân kỳ - Cho hai hàng lệ đầm đìa tấm thân" đã bóp nghẹt những tâm tính tốt đẹp của Hộ, khiến một người tri thức bị nhuộm màu của tấn bi kịch về tinh thần, chỉ trách những "bận rộn tẹp nhẹp, vô nghĩa lý, nhưng không thể không nghĩ tới" đã gây ra "sự bất lương" trong chính tác phẩm của Hộ, những giấc mơ của người trí thức thời đó cứ thế bị vùi dặp.
Mình nhận ra rằng, thật sự, cái nghèo, cái khổ có mặt luôn hiện hữu ở mọi giai đoạn phát triển của xã hội, Đời Thừa khiến người ta biết cảm thông cho những phận đời như thế. Nhưng nó cũng khiến mình thấy rằng, đồng ý luôn đầy rẫy những "bi kịch" mà xã hội này tạo ra để đè bẹp ước mơ của những cá thể nhỏ bé của nó. Nhưng bạn ơi, nếu ước mơ đủ lớn và suy nghĩ đúng hướng bạn sẽ thay đổi được cuộc đời của mình thôi.