Nói gì đây khi trong lòng chỉ ngập tràn sự bức bối và khó chịu khi đọc xong cuốn sách này. Thật sự bản thân mình không thể tìm ra được sự đồng cảm nào dành cho nhân vật nam chính cũng như cuộc đời của anh ta. Cái thứ tình cảm anh ta trải qua cũng như nỗi đau, sự dằn vặt trong tâm hồn anh ta phải gánh chịu. Và mình, trên quan điểm cá nhân, cho rằng tác giả xây dựng nhân vật quá yếu đuối, thậm chí là yếu hèn và mình càng không đồng thuận với cái thứ tình yêu mà những nhân vật trong cuốn sách này trải qua, quá phóng khoáng đến vô tội vạ, song lại quá rụt rè đến chẳng hiểu được. Chắc hẳn do bản thân mình có phần cổ hủ, và những trải nghiệm mình chưa đủ, và đặc biệt cái nhìn về tình yêu còn chưa hoàn thiện. Nhưng với mình hiện giờ, đã yêu thì phải rõ ràng, thẳng thắng. Vậy thôi.
Chê rồi cũng phải khen, chắc hẳn cách viết này, câu chuyện này, tác giả muốn người đọc chúng ta có cái nhìn khác hơn, sâu hơn trong tình yêu, và với mình, đây quả thật rất khác và mới mẻ, đồng thời vô cùng khó chịu và đay nghiến. Song tác giả đã xây dựng hình tượng nhân vật và khung cảnh xung quanh rất có hồn, nói thật cái hay với mình là ở điểm này, từ cảnh đến người đều được chăm chuốt rất tỉ mỉ.
Tóm lại, chắc phải lâu lắm nữa mình mới đủ can đảm cầm tiếp cuốn sách nào hay câu chuyện nào mang cái màu tình cảm xám xịt kiểu này nữa quá, đặc biệt phần song song với cuốn sách này. Cơ mà ai mà biết được, chuyện tương lai mà, biết đâu được tháng sau, tuần sau hay thậm chí ngày mai mình lại "chơi dại" một lần nữa. Nhưng chắc chắn không phải bây giờ...