Nhật ký của mình đấy chứ.
Tuổi trẻ vụng dại của mình đấy chứ.
Mênh mang, nhớ và tiếc quá...
Thật ra, cuối năm lớp 11, mình đã được 1 cậu bạn nhắc rằng mình hơi ganh đua quá. Ấy vậy mà mình lại không để tâm lời nhắn nhủ ấy dù lúc nào cũng nhớ tới nó.
Trang Xtd, em thua tôi 4 tuổi. Nghĩa là năm tôi 18, em cũng đang loay hoay vật lộn với cuộc đua về "số 1" của mình ở trường học như tôi đã từng. Sai lầm nhỉ?! Nhưng tôi khi ấy còn không biết điều đó là 1 sai lầm để ít ra tôi có thể cảnh báo cho em gái ruột mình (bằng tuổi em, Trang ạ!) đang trong cuộc đua ấy. Đến hôm nay, nhờ duyên hay sự tình cờ, tôi đọc những dòng này của em.
Phải nhờ em, tôi mới giật mình nhận thấy.
Cảm ơn em, cô bé!
Đọc. Chốc chốc mỉm cười, chút chút phải note lại vì lắm điều thú vị, lắm ý hay ho qua cách viết của tác giả.
- Tôi là một, là riêng, là thứ nhất (trang 11):
+ Đâu phải nhà văn mới có quyền được viết. Chúng ta đã quá khổ sở vì những danh từ chăng... Làm 1 điều vì trái tim muốn thế, không được sao? Trong cuộc sống, chỉ có những động từ là quan trọng thôi. Viết, vẽ, nhảy múa, cứ làm đi... Những danh từ sẽ đến khi bạn xứng đáng, không đến cũng không sao, nó sinh ra để vuốt ve bản ngã chút thôi.
+ Tôi vẫn tổn thương, vẫn dần dần gỡ bỏ quá nhiều lớp áo giáp mà bao năm đã dựng lên để tự vệ và tỏ ra hoàn hảo với thế giới... Tôi không còn giải thưởng nào để làm tấm khiên che chắn cho danh dự của mình... Giờ tôi viết theo đơn đặt hàng của cảm xúc, không phải theo yêu cầu của thầy cô.
+ Các kỳ thi dạy chúng ta điều đó, một người bị đánh trượt là 1 cơ hội cho mình đỗ. Nhà trường có các kiểu xếp hạng để chúng ta tin sự cạnh tranh đó là thước đo giá trị của mình... mình là 1 chiến binh và muốn chiến thắng. Có những ngày chỉ biết nằm lặng im giữa tuổi trẻ, rất muốn được ôm chính mình và nói lời xin lỗi... Cái sự hiếu thắng ấy đã làm hại tôi.
+ Khi tôi ngừng tranh đấu vì giải thưởng, tôi mới bắt đầu thực sự viết ra được thứ người khác có thể đọc! Tôi đã từng thắng nhiều người khi đi học nhưng tôi đã thua chính mình, thua hạnh phúc. Sự thắng thua làm người ta không bao giờ có thể bình an với chính mình.
+ Ngồi im mà đòi cuộc sống có ý nghĩa, tôi đã ấu trĩ như thế trong vài năm tuổi trẻ. Khi tôi quay lại tìm hiểu những thứ mình thật sự quan tâm, tôi đã có 1 tâm thế khác, bình tĩnh hơn nhiều. Chúng ta cứ đi từ từ, cứ học về cuộc sống, cũng không có nghĩa là chúng ta đã bỏ lỡ 1 phần đời không theo đuổi ước mơ.
+ Tôi đã từ bỏ lòng kiêu hãnh lẫn ảo tưởng - thứ được tạo nên suốt những năm đi học được tung hô và khen thưởng.
+ Người ta sợ đến những buổi họp lớp, có khi cũng chỉ vì một câu trả lời (giống nhau cho câu hỏi: bạn đang làm gì?!) là như vậy!
- Bông hoa nhỏ của tôi (trang 35): Họ mải nhìn phía trước về tương lai, nhìn xung quanh xem có bằng người không. Họ không nhìn lên trên, không ngắm bầu trời, không biết bầu trời rất đẹp.
- Ngày ấy - bây giờ (trang 43):
+ Đột nhiên gặp lại 1 người bạn cũ, trong lòng bạn nhớ rõ chúng ta từng ghi gì vào lưu bút của nhau, ậy mà thật khó khăn để kéo dài 1 câu chuyện, im lặng trở thành 1 không gian khó hiểu bao quanh lấy 2 người... Sự chạnh lòng kỳ lạ khi gặp lại 1 người bạn cũ đó, phải chăng cũng chính là niềm tiếc thương cho tuổi mộng mơ của chính mình, vì chính mình cũng đã thay đổi mất rồi.
+ 22 tuổi, không sợ thất tình, chỉ sợ thất nghiệp... Hồi bé thấy chết vì nhau là kinh khủng lắm, giờ thấy chết dễ, sống vì nhau để mà nhìn thấy mặt nhau hằng ngày mới là kinh này.
+ Các cô gái đâm ra thích các kiểu con trai lạnh lùng ít nói, giờ mới biết có cậu trai ít nố là vì cậu ấy chẳng có gì để nói.
+ Đã quá thừa những lời khuyên mà chỉ thiếu những người thực hiện nó.
+ Ngày xưa cô giáo mà hỏi ai không hiểu thì giơ tay lên, dù không hiểu thật cũng còn lâu mới giơ tay, sợ mang tiếng: ngu à?!
Đi mua hoa quả, mình không thấy có sự khác nhau nào lớn giữa đống đấy cả nhưng toàn giả vờ nâng lên đặt xuống vài lần cũng vì sợ mang tiếng ngu.
+ Hạnh phúc do mình tự định nghĩa, không phải là vay mượn từ người khác.
Sách để truyền cảm hứng, không phải để bắt chước.
+ Việc hôm nay chớ để ngày mai, để hẳn sang ngày kia chứ sợ cái gì.
+ Tâm hồn người ta cũng như cái cây vậy, rồi sẽ đến mùa thay lá.
- Có 1 di sản mang tên nỗi sợ (trang 71):
+ Để chắc chắn đúng, người ta chỉ còn cách làm những thứ đã được làm đi làm lại cả ngàn đời.
+ Họ nói người lớn tuổi nên kết hôn. ĐỂ CHO XONG. Tôi chợt nghĩ, đằng nào cũng chết, sao không chết luôn cho xong?
+ Khi nghe những đám cưới mà lý do lấy nhau là vì ông bà nội ngoại già quá sắp khuất núi, muốn nhìn thấy con cháu vó vợ có chồng để yên tâm, dù cô dâu có khi còn chưa hoàn thành tấm bằng đại học của cô ấy, tôi cảm thấy hết sức bất ổn và bất bình. Trung tâm của đám cưới phải là 2 người chịu ảnh hưởng nhiều nhất bởi nó, sao lại là nỗi lo lắng không đâu của 1 cụ già!
- Điều chúng ta quên (trang 85):
+ Như khi bạn nói " cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ", bạn đã quên ngày xưa, cái lúc bị mẹ "cự tuyệt" chuyện mua đồ chơi, bạn đã thề cùng trời đất phải lớn thật nhanh để làm bất cứ cái gì mình thích.
Như cái cách bạn nhớ về tình yêu đã mất. Bạn phóng đại những kỉ niệm đẹp, bạn ngôn tình hóa từng góc phố nhưng bạn đã quên lí do 2 người khônh còn đi chung.
Nếu bạn thực tâm muốn quay lại quá khứ, bạn phải dám chấp nhận TẤT CẢ quá khứ, đánh đổi TẤT CẢ hiện tại, chứ không phải chỉ chấp nhận những điều tốt đẹp của quá khứ và đánh đổi những điều không tốt đẹp của hiện tại. Mọi thứ đều có giá của nó.
Bạn nói Tết không vui... Nếu bạn vui, ngày nào chẳng là Tết. Bạn nói Tết nay thiếu tình người, thế tình người có lỗi của người hay lỗi của Tết? Tết chỉ là 1 mốc thời gian, nó có liên quan gì đến tình người mà chúng ta nhắc tới?
- Sách (trang 91):
+ Bước vào 1 căn phòng mà chủ nhân của nó có 1 giá sách sẽ thấy dễ mến họ hơn.
+ Sách nên được in trên những tờ giấy không chói mắt và nhẹ để dễ đọc khi nằm trên giường.
+ Lang trang trong hiệu sách, người ta không có cảm giác 1 mình dù đang đi 1 mình.
+ Sách. Một góc nhỏ xinh trong phòng. Một góc lơn lớn trong đầu và trong đời.
- Như những mùa hoa (trang 131):
+ Tôi yêu trường cấp 3. Ai đó nói đó là quãng thời gian đẹp nhất. Tôi không tin. Tôi cho rằng nếu cấp 3 kéo dài vài chục năm nữa thì chẳng ai yêu nổi nó. Nó đẹp vì nó kết thúc. Cũng như hoa, đẹp là vì nó sẽ tàn. Hoa giả đẹp không kém hoa thật, nhưng ai bảo nó cứ đẹp quanh năm, không bắt người ta chờ đợi thời khắc bung nở nên người ta quên luôn rằng nó đẹp.
- Yêu là 1 từ cần rất nhiều tư cách (trang 153):
+ Các cô gái hay nghĩ rằng, mình yêu vì mình cần dựa dẫm và nhờ vả (mà có khi dựa không được thì giẫm, nhờ không được thì vả).
+ Nâng cánh cho trẻ chứ đừng vô tình bẻ cánh ước mơ của chúng.
Đến tuổi có khả năng sinh nở không đồng nghĩa với có khả năng làm cha mẹ. Chúng ta đã luôn quá tự tin và lầm lẫn.
+ Bạn là người hướng ngoại thích sôi nổi tiệc tùng, làm ơn đừng kì thị đứa em gái hướng nội thích ở nhà đọc sách, nấu ăn hơn.
+ Nước ao đục vì nước ao không chảy, nước sông trong vắt vì luôn chảy trôi. Tâm hồn cũng vậy, cần là 1 dòng chảy, cuốn trôi sự cũ kĩ và hướng đến điều gì mới mẻ mỗi ngày.
+ Hầu hết mọi cuộc tranh luận trong gia đình đều là những cái đầu ngùn ngụt tự ái đang nói và sau cùng thì người bỏ đi, vấn đề ở lại... Mấu chốt nằm ở việc có những vấn đề chưa bao giờ được giải quyết. Văn hoa đề cao sự ôn hòa, 1 điều nhịn 9 điều lành của chúng ta đã khiến cho kết thúc của mọi tranh luận là có ai đó sẵn sàng nhún nhường chấp nhận ý kiến của người kia cho êm thấm, chứ cả 2 không nói lại chuyện đó 1 lần nữa khi bình tĩnh.
Chúng ta bước vào 1 cuộc tranh cãi trong gia đình với tâm thế tự tin rằng dù điều gì xảy ra thì gia đình vẫn là gia đình, 1 giá trị tuyệt đối.
Tâm lý đó khiến cho chúng ta hơi chủ quan và cứ thế làm tổn thương nhau vì maecj định sẽ được tha thứ.
- Câu chuyện quả táo và 1 con người ra đời (trang 197): Tôi nghĩ công việc toàn thời gian của chúng ta là làm người, mọi việc khác chỉ là bán thời gian, không thể đánh giá thành công của ai đó chỉ qua công việc bán thời gian của họ.
- Kể chuyện đi, tôi nghe! (trang 207):
+ Trên Facebook, tôi miệt mài kể chuyện và vẽ 1 vòng tròn tức là tạo ra 1 giới hạn để các câu chuyện không đi quá sâu đến mức ai đó có thể đến gần và cầm 1 vật nhọn đâm vào mình. Tôi tin là các bạn đã từng viết 1 câu chuyện rất lâu, rất đắn đo đem nó lên mạng xã hội rồi để chế độ "Chỉ mình tôi" hoặc xóa đi, đó là lúc ta phải lựa chọn có bước ra khỏi chính vòng tròn do mình vã ra hay không, có nới rộng nó ra 1 chút không.
+ Bên trong mỗi người đều có 1 câu chuyện chờ được kể, mong được lắng nghe, nhưng ta quá sợ hãi việc ai đó sẽ dùng nó tấn công mình, ta e sợ nếu ta thể hiện những góc tối trong con người mình và cuộc sống mình, ta sẽ trở nên dễ bị tổn thương. Rồi ta co mình lại cái vỏ ốc, những vỏ ốc đầy rạn nứt bên trong lăn qua nhau, thật cô độc làm sao.
+ Có rất nhiều loại vương miện mà có khi người ta bắt chúng ta phải đội chứ không được tháo ra, ví dụ con ngoan, trò giỏi, vợ hiền, mẹ đảm, chồng tốt... Khi chúng ta trẻ, thậm chí ta ngu ngốc tự đội vương miện lên đầu mình. Ví dụ như các fashionista. Vì ta là biểu tượng thời trang nên nếu ta phải chạy vội ra siêu thị mua mấy thứ thì ta cũng không dám xuề xòa vì nhỡ may có đứa nhìn thấy rồi so sánh với mấy tấm ảnh lung linh trên Facebook thì sao.
+ Họ không cần 1 người kể chuyện có cuộc sống hoàn hảo, họ cần 1 người nói về cách cô ấy đối mặt với sự không hoàn hảo trần trụi của cuộc sống này.
- Bữa tiệc buffet nói gì với chúng ta? (trang 219):
+ Chúng ta tưởng mình đang giết thời gian nhưng (thật ra) thời gian đang giết chúng ta.
- Hẹn hò chưa phải là yêu (trang 227):
+ Giờ tôi đã hiểu vì sao tôi với mẹ hay cãi nhau. Người ta nói con gái là người tình kiếp trước của bố. Người tình kiếp trước và kiếp này sao có thể chung sống dưới 1 mái nhà được đây.
+ Người hướng nội bảo toàn năng lượng bằng cách ở 1 mình, người hướng ngoại giải phóng năng lượng bằng các mối quan hệ.
+ Dĩ nhiên là không đọc không chết được, chỉ có... sống dở chết dở thôi.
+ Chuyện vợ chồng không phải cào bằng chia đôi mà cái quan trọng là hãy quan tâm đến cảm xúc của người kia.
+ (Trong nhà) mình luôn phải là đứa đem những hỏng hóc đi sửa lại rồi chẳng có kết quả gì.
+ Hạnh phúc mãi mãi của truyện cổ tích chỉ mới kể đến đoạn ngày cưới thôi.
+ Tôi đã không chúc 2 đứa hạnh phúc vì hạnh phúc là từ tương đối không giải nghĩa được. Tôi chúc lớn lên cùng nhau là vì cái còn lại có khi không phải "happy ending" mà là đoạn đường đó đã có người cùng lớn lên với mình.
+ Tôi thấy "chính mình" không phải 1 sự thật mặc định mà cứ qua thời guan, tôi sẽ chỉnh sửa và thêm định nghĩa mới vào 2 chữ "chính mình" ấy.
- Mất bao lâu để bạn tha thứ cho chính mình? (trang 243):
+ dù xõa tóc, buộc tóc hay tết tóc thì không có cái gì làm cho bạn cảm thấy bớt ngu ngốc hơn được.
+ Chúng ta luôn thấy mẹ đẹp, vì đơn giản ta yêu họ. Tại sao không ai hiểu điều đơn giản rằng nếu chúng ta khiến mọi người yêu quý, ta sẽ trở nên đẹp hơn trong mắt họ?
+ Ở trường học, 7,9 và 8,0 là 2 đẳng cấp khác, phân biệt giữa khá và giỏi. Điểm thi đại học hơn nhau chút cũng là cả kiêu hãnh. Sau này chúng ta đều biết, trường nào cũng cho ta cơ hội như nhau. Không ai quan tâm bạn học trường gì nữa sau khi ra trường, thậm chí người ta còn không quan tâm bạn có học đại học hay không miễn là bạn đã, đang và sẽ làm được gì.
+ Sao mình phải học như vẹt mấy tác phẩm trung đại có từ 5 thế kỷ trước sau đó viết cảm thụ dù trong lòng cũng chẳng cảm thấy gì. Tại sao đề bài là "Cảm thụ cái hay, cái đẹp của đoạn thơ em thích nhất trong bài ABCXYZ"? Nếu tôi không thích đoạn nào thì sao, sao tôi phải viết?
- Sẽ có 1 mùa hè như thế (trang 259):
+ Đã có lúc tôi ước mình không có cái đầu thích chất vấn mọi thứ, thích đem lên bàn cân, thích nâng lên hạ xuống đủ thứ trên đời để biết rốt cuộc điều gì mới khiến chúng ta hạnh phúc đây. Giá như tôi chỉ là cô gái ngày vào công sở tối ôm gối xem 1 tập phim Hàn rồi đi ngủ, thức dậy với những ngày mai bình thường trôi qua, có lẽ tôi đã không bị những câu hỏi bủa vây không đường trốn chạy.
Tôi ngủ và thức dậy, ngủ và thức dậy, các câu hỏi thì luôn thức.
+ Có khi chúng ta không thất nghiệp mà là cái nghiệp đó ta chẳng muốn làm. Mình chỉ là học sinh lớp vỡ lòng của cuộc đời thôi.
+ Hoặc là anh hùng (hero) hoặc là số 0 (zero). Nhưng phần đông trong chúng ta mãi mãi là những người ở giữa (không phải là không hề có tài năng nhưng cũng không phải là tài năng xuất chúng), nhưng thật khó để chấp nhận mình đã đi đến giới hạn của mình, mình là người bình thường như vậy thôi.
+ Vấn đề là chỉ cần bắt đầu, không cần đạt đến ngưỡng cao nhất để hoàn hảo, bạn đã luôn nhận được điều gì đó rồi. Chúng ta hơn nhau không phải ở việc sinh ra ta đã tài năng ra sao mà là việc ta đã dám bắt đầu thế nào.
Chúng ta đã bỏ lỡ cơ hội trở nên tốt hơn vì nghĩ rằng mình không bao giờ trở nên tốt nhất. Tốt hơn là đủ xứng đáng để bắt đầu rồi.
+ Cái gọi là ngày mai chẳng bao giờ tới, ngày mai nào để ta hài lòng với thành công vì những bài kiểm tra và kì thi cứ kéo dài liên tiếp, chúng ta chỉ luôn mất đi những ngày hôm nay thôi, mất đi hạnh phúc. Rồi ta sẽ lớn lên và nhận ra cứ tưởng đến 1 tuổi nào đó con người sẽ an yên với lựa chọn của mình và ngừng tìm kiếm nhưng chẳng có lúc nào mà con người lại không tìm kiếm 1 cái gì cả đâu.
+ IQ là 1 chỉ số quan trọng trong trường học nhưng EQ hóa ra là yếu tố trội hơn. Bạn IQ cai, bạn đạt điểm cao và thành tích tốt đến mức bạn không chịu được những thất bại nhỏ đầu tiên. Những cuốn sách thành công dạy người ta làm gì để thành công mà không dạy người ta làm gì khi thất bại.
+ Người có khả năng đi nhưng không đi tiếp thì sẽ chỉ ở nguyên 1 chỗ thôi.
Chỉ cần mỗi ngày đối mặt với những suy nghĩ và cảm xúc của mình, tôi đã luôn học được gì đó.
+ Chúng ta luôn bạo hành bản thân bằng những suy nghĩ chẳng đi đến đâu, bằng sự bất an, sợ hãi, xấu hổ và nỗi buồn.
+ Tôi hay đùa rằng, nếu bạn đến gõ cửa nhà ai đó thì thường mẹ của họ sẽ ra mở cửa. Bạn đến gõ cửa nhà thành công thì mẹ thành công sẽ ra mở cửa, tức là bạn gặp phải thất bại trước đã.
+ Mình hay mơ
Những điều không thật
Mơ nhiều thành tật.