Otsuichi (乙一, Otsuichi?), also known as Eiichi Nakata and Asako Yamashiro, is the pen-name of Hirotaka Adachi (安達 寛高), born 1978.
He is a Japanese writer, mostly of horror short stories. He made his debut with Summer, Fireworks, and My Corpse while still in high school.
Major works include the novel Goth, which was made into a manga, and the short story collection Zoo, which was made into a movie.
Tokyopop has released his short story collection Calling You, and will release Goth in November. His short story F-Sensei's Pocket appears in the English language edition of Faust.
Là một tập truyện gồm bốn truyện ngắn về nỗi cô đơn: 1.Dự đoán tương lai) Nhân vật chính và cô bạn thân làm quen được với một cậu bạn vừa mới chuyển tới. Đặc biệt là cậu bạn mới này cho rằng cậu ấy có thể nhìn thấy trước tương lai. 2.Giữ lấy tay kẻ trộm) Một kẻ trộm đột nhập vào một ngôi nhà, nhưng xui xẻo là, hắn và một cô gái trẻ đã giữ chặt tay nhau, rồi hắn bị mắc kẹt lại. 3.Cô gái trong phim) Cậu sinh viên năm hai tìm thấy những cuốn phim của các tiền bối để lại. Tuy nhiên, có một bộ phim có một cô gái kỳ lạ - được cho là đã chết và không phải là sinh viên của trường. 4.Mất đi thế giới) Một người đàn ông rơi vào hôn mê, chẳng cảm nhận được bất cứ điều gì (ngoài sự ân cần chăm sóc của cô vợ.)
• Mình thích nhất Truyện đầu tiên, mình hoàn toàn đồng cảm với nhân vật chính. Tại sao ta không cố gắng sống thật tốt cho Hiện tại? Mà cứ phải tránh né tương lai? Để rồi hối hận trong sự cô đơn. • Sự đồng cảm vô tình giữa hai con người trong nỗi cô đơn trong Truyện thứ hai. • Hay yếu tố mystery có phần khá u ám ở Truyện thứ ba. Sự tàn bạo bắt đầu một cách vô tình. Cũng như sự thương xót mà chẳng hề quen biết. • Và ở Truyện cuối cùng, một nỗi cô đơn một mình trong một thế giới tách biệt, ân hận và tuyệt vọng.
Nhìn chung mỗi truyện đều nhanh và trôi chảy (hầu như mấy quyển mình đã đọc của Otsuichi đều dễ đọc). Tuy nhiên, những diễn biến của mỗi truyện vẫn đơn giản, nhẹ nhàng thôi. Nhưng mình vẫn khá thích nó, đặc biệt cách Otsuichi khiến mình đồng cảm với nhân vật. Theo như phần "Lời bạt", Otsuichi viết Bốn truyện này theo từng mốc thời gian khác nhau trong đời ông ấy, cũng như nỗi cô đơn của chính Otsuichi.
-ทิวทัศน์ที่สาบสูญ- มันคือ 'ชุดประดาน้ำกับผีเสื้อ' เลยนี่นา... แต่ถึงอย่างนั้น เรื่องนี้ก็เป็นเรื่องที่เราชอบมากที่สุดของเล่มอยู่ดี เหมือนเป็นการเติมเต็มให้กับต้นฉบับของ 'ชุดประดาน้ำฯ' ว่าหากเรื่องนี้ถูกเล่าโดยโอตสึอิจิจะเป็นยังไง ท่ามกลางความมืดนั้น มันช่างเหงาเสียจริง เราชอบที่ภรรยามาพรมนิ้วเหมือนเล่นเปียโนบนแขนที่ขยับไม่ได้ของสามี... ชวนให้นึกถึง Have a song on your lip นิยายของโอตสึอิจิ(ที่ไม่มีใครหยิบมาแปลไทยสักที แต่ movie หาดูซับไทยได้) เป็นความเหงาที่นิ่ง ดิ่ง ลึก และสวยงาม