Tào Tháo là nhân vật có tính cách phức tạp và nhiều hình tượng nhất trong lịch sử Trung Quốc. Vừa giảo hoạt gian trá, lại thẳng thắn chân thành; vừa khoan dung độ lượng, lại đa nghi khôn cùng; vừa hào sảng, lại hẹp hòi; khí phách anh hùng, tình cảm dạt dào; hành động tàn nhẫn, tâm địa Bồ Tát. Tào Tháo là một nghệ nhân Biến Diện tài tình, lúc thì mang gương mặt này, thoắt cái lật sang gương mặt khác. Có thể hợp nhất những tính cách phức tạp như vậy trong một con người, là điều vô cùng khó, vậy mà tất cả những thứ ấy đều hội tụ nơi ông. Dường như con người Tào Tháo là tổng hòa của mọi mâu thuẫn trên thế gian.
Cuốn thứ 7 mô tả kĩ thất bại Xích Bích của Tào Tháo. Sự kiêu ngạo đã khiến ông mất đi lý trí và phạm phải những sai lầm điên rồ nhất!
100 vạn hùng binh thực chất chỉ như đám quân ô hợp! Gặp hoảng loạn tâm lý thì tan tác.
Ông chỉ có 10 vạn tinh binh theo ông từ khi tay trắng nhưng mất quá nửa chỉ để bảo vệ ông!
Vì cảm giác giấc mộng đế vương sắp thành! ông đã kiêu ngạo trừ khử rất nhiều công thần đã giúp ông ổn định chế độ.
Sau trận Xích Bích:
Mất Tào Sung - người con ông muốn truyền ngôi. Mất Quách Gia - quân sư tài năng nhất của ông. Mất Hoa Đà - Lang Y duy nhất có thể chữa bệnh đau đầu. Mất Khổng Dung - mệnh quan thanh liêm đã giúp ông chiêu hiền, nạp sĩ. Mất Hứa Du - người có công lớn nhất giúp ông chiến thắng Viên Thiệu. Mất Tuân Úc - người giúp ông ổn định chính sự ở hậu phương. Mất gần 10 vạn tinh binh tinh nhuệ mà ông thực có.
Cái giá thực sự quá quá đắt! Lung lay điều căn bản nhất trong quyền lực ông xây dựng.
Dấy lên nhiều hiểm hoạ khôn lường ở tương lai.
Trong thất bại đó, cũng thấy một Tôn Quyền thực sự tuổi trẻ tài cao. Tuổi còn trẻ mới đôi mươi nhưng đã ra dáng 1 quân vương. Tôn Quyền có người thầy là Lỗ Túc ( Tử Kính) quả thực là một bậc đại trí.
Ngày đêm ăn ngủ cùng thầy đã làm Tôn Quyền mau chóng tiến bộ. Thống nhất ý trí Giang Đông chống lại Tào Tháo.
Chu Du - vị tướng tài năng nhưng cũng không thể sống trọn vẹn vì kiêu ngạo và ganh tỵ.
Tào tháo thắng Viên Thiệu do Viên Thiệu kiêu ngạo, khinh địch. Và tình thế lần này cũng diễn ra y hệt. Chỉ khác là Tào Tháo là người khinh địch. Tào Tháo sở hữu quân số đông hơn quân Tôn Quyền và Lưu Bị hợp lại rất nhiều. Nhưng đánh nhau trên sông nước là lợi thế rất lớn của quân Tôn Quyền vì quân Tào Tháo chỉ quen đánh trên bờ. Dù lính rồi các tướng sĩ bị say sóng hay rất nhiều người đưa ra lời khuyên, nhưng Tào Tháo vẫn bỏ ngoài tai. Một phần do ông đã ngoài 50 tuổi, nóng vội muốn thắng lợi nhanh. Và phần khác là chiếm được Kinh Châu của Lưu Biểu quá dễ dàng, khiến ông khinh địch. Nên ông đã phạm phải sai lầm rất lớn. Đại bại ở Xích Bích nó không chỉ khiến ông tổn thất nặng nề về quân số mà còn khiến kế hoạch thống nhất nhà Hán trở nên xa vời. Trận thua ở Xích Bích đã dần mở ra thế chân vạc của Tam Quốc.
Từng gặp Viên Thiệu ỷ mạnh khinh địch, Tào Tháo nhận ra được điều đó và dùng nó để đánh bình định Hà Bắc. Tuy nhiên sau khi chiếm được Kinh Châu, ổn định gần xong trung nguyên, Tào Tháo lại phạm phải chính sai lầm của Viên Thiệu ngày xưa dẫn đết kết cục đại bại ở Trận Xích Bích.