What do you think?
Rate this book


167 pages, Paperback
First published January 1, 1957
“Thành công, ngày nay, đã thành ra một cái đạo. Bất luận là thủ đoạn nào dầu đê tiện đến đâu, miễn là đem đến sự thành công, cũng được người đời sùng bái.
…
Bậc vĩ nhân của Tây phương là những kẻ chiếm đoạt được nhiều thế lực, nhiều của cải, cậy công to, ra mặt thầy đời. Toàn dùng những hành động hữu vi … Bụng dục của họ phải cho thật to, và được thành công trong sự sát phạt … Những bực như Alexandre đại đế, hay Napoleon, Thành Cát Tư Hãn của Mông Cổ … người Đông phương không thể quan niệm được … vì đối với họ, bọn người ấy không phải là vĩ nhân mà là những kẻ đại bợm. ‘Thiết câu giả tru, thiết quốc giả hầu’. Kẻ trộm 1 cái móc thì bị giết, kẻ trộm nước thì được làm vua chư hầu.”
“Những tác phẩm văn chương của người Đông phương thường là những tác phẩm vô danh. Người Đông phương rất khinh thường những gì có tánh cách hữu danh, vị kỷ…
Bậc vĩ nhân anh hùng của Đông phương là kẻ đã thực hiện được bản thân, diệt được tư dục, kẻ ‘vô kỷ, vô công, vô danh’, những bực ‘công thành thân thối’… Hạng người đó, đi qua đường đời không chịu để lại 1 dấu vết gì của mình cả, không khác nào con chim bay trên khung trời mà không lưu lại 1 ấn tượng gì trong không gian cả.
Dù họ có can thiệp vào việc đời, họ cũng can thiệp 1 cách kín đáo, không xen vào việc người 1 cách trắng trợn như người Tây phương. Họ làm nhưng làm như kẻ không làm gì cả. Họ không làm mà không có 1 cái gì mà họ không làm. Nghĩa là, hành vi của họ rất kín đáo, không khoa trương, không vị kỷ … không khác nào hành động tự nhiên của mặt trời chiếu sáng muôn hoa, nhờ đó mà muôn hoa đua nở, nhưng không ai nhận thấy được cái tác động hữu vi của nó.”
“Đông phương: biết ít mà thật biết, còn hơn là biết nhiều mà không có cái gì thật biết. ‘Học quý hồ tinh, bất quý hồ đa’. Muốn được 1 cái học về bề sâu phải cần có nhiều cố gắng cá nhân.
…
Sự trầm ngâm suy nghĩ 1 câu cách ngôn giúp cho ta đi sâu vào tâm khảm ta hơn là những lý luận dài dòng. Bởi vậy, những minh chứng dài dòng đối với cái học bề sâu về phẩm của người Đông phương đã không có ích mà lại nguy hại nhiều là vì nó làm cho tiêu ma sự cố gắng của cá nhân đi, tinh thần của ta không bao giờ khải phát đặng.
Còn như khi ta nghe 1 bài văn lý luận đanh thép, ta đâu có cần phải tập trung tư tưởng làm gì.”