Là một người khá yêu thích thành phố Đà Lạt, nên khi biết đến cuốn tản văn này là mình đã mua ngay, nhưng đến bây giờ mới lôi ra đọc ^^ Trong một năm dịch bệnh như thế này, muốn đi đâu du lịch cũng lo sợ, ngay cả ở trong nước, thì du lịch qua những trang văn chất chứa đầy tâm tình của Nguyễn Vĩnh Nguyên dành cho thành phố mà anh đã sống 5 năm tại đó có lẽ là trải nghiệm phù hợp nhất và an toàn nhất :D
Mình cực kỳ thích những phần đầu tiên của cuốn sách, khi tác giả viết về một Đà Lạt trong ký ức thời anh cùng các bạn còn là những chàng sinh viên. Những mảnh ký ức đơn thuần, những cảnh vật giản đơn, bình dị, nhưng qua cách viết của Nguyễn Vĩnh Nguyên, độc giả có thể cảm nhận được nỗi tiếc nuối hoài nhớ cảnh xưa người cũ như thế nào. Đà Lạt của những năm ấy dường như đã trở thành một phần linh hồn của Nguyễn Vĩnh Nguyên, đại diện cho một thời trai trẻ vô ưu vô lo, tràn đầy cảm thức khám phá và mơ mộng.
Lối viết của Nguyễn Vĩnh Nguyên đầy hoa mỹ, có cảm giác như bao nhiêu từ ngữ anh sử dụng cũng không đủ để tác giả giãi bày hết tâm tư và tình cảm của mình dành cho thành phố ngàn hoa. Vì lẽ đó, anh chuộng cách viết những câu dài dòng, bện xoắn, đôi khi có phần quá dài dòng và khiến độc giả khó nắm bắt được anh đang muốn nói điều gì. Thế nhưng, càng đọc về sau, mình lại càng ấn tượng sâu sắc với cái cách mà Nguyễn Vĩnh Nguyên phản ánh tâm hồn thực sự của Đà Lạt, cũng như thể hiện sự trân quý đối với tâm hồn của mảnh đất này. Đó là một mảnh đất được sinh ra để dành cho những người nghệ sĩ, đến đây để tìm mạch nguồn sáng tác của mình. Đó là thành phố của học thuật, của nghiên cứu, của những con người muốn trốn chạy sự mánh mung, xô bồ, đông đúc, ồn ã, chụp giựt của Sài Gòn để náu mình trong một thế giới tách biệt, mộng mơ, như thuộc về một thời đại khác.
Thế rồi, như một quy luật bất biến của vụ trụ, mọi thứ đều phải đổi thay, và cay đắng nhất, đó là dường như cái mánh mung, ồn ã, chụp giựt của Sài Gòn giờ đây cũng đã dần dần “vươn vòi bạch tuộc” của mình lên đến Đà Lạt. Cảnh cũ vẫn còn nhưng cái không gian sáng trong, cái bầu không khí “như thuộc về một thời đại khác” ấy đã không còn nữa. Nguyễn Vĩnh Nguyên cùng kha khá những người đã biết, đã gắn bó, đã say mê tâm hồn thật sự của một Đà Lạt chưa bị bê tông hóa và khai thác du lịch đến cạn kiệt đã tiếc nuối vô cùng trước sự đổi thay của mọi thứ và sự tác động một cách xấu xí của bàn tay con người. Là một người nào giờ chỉ đến với Đà Lạt với tư cách là một du khách chứ không phải một con người gắn bó máu thịt với mảnh đất này, thế nhưng mình cũng có thể cảm nhận được sự biến đổi đó của Đà Lạt, khi nhớ lại những gì mình đã nhìn, đã thấy, đã đi qua trong những chuyến đi đến Đà Lạt, và so sánh với những gì được miêu tả về Đà Lạt thông qua lăng kính của Nguyễn Vĩnh Nguyên. Đúng là có một sự buồn không hề nhẹ…
Nhưng rồi cuối cùng thì, Đà Lạt vẫn còn đó quán cà phê Tùng, nơi được nhắc đến rất nhiều lần trong cuốn sách, một trong số những nơi chốn hiếm hoi mà sự xô bồ, náo nhiệt, mánh mung của cuộc sống nơi thành phố lớn chưa thể và hy vọng là không bao giờ có thể chạm đến. Và Nguyễn Vĩnh Nguyên cùng rất nhiều những con người đau đáu vọng về một Đà Lạt xưa, có lẽ đều có thể tìm thấy dáng dấp một Đà Lạt ngày đó, một Đà Lạt sống mãi trong tim họ, tại nơi này...