2h43p sáng
Hình như đây là lần đầu tiên mình thức tới tận giờ này để đọc sách (mà thức khuya cũng ko phải là thói quen của mình), và thực sự lúc này mí mắt mình đang sụp xuống, đầu óc cũng không còn quá tỉnh táo nên những trang cuối mình cũng chưa chiêm nghiệm được hết, dự là sáng dậy sẽ đọc lại và viết review chi tiết hơn
Nói chung là một cuốn sách nhiều cung bậc cảm xúc, mà thấm đẫm nhất là nỗi đau đau thương đến xé gan xé lòng (mắt tôi đang sưng vì khóc đây). Giờ không biết có ngủ được không hay lại thao thức, trằn trọc cả đêm...
(Đêm nay trời mưa, mưa rất to, nỗi buồn, nỗi đau như càng nhân lên gấp bội, đau lắm,...)
_________
Ôi, Quang Thùy, chàng thanh niên ấy ra đi để lại những xao xuyến, luyến lưu, nhưng cũng là vết thương, vết cắt đâm sâu, xé ruột xé gan, để lại những nghẹn đắng, những nỗi sầu bi, luyến tiếc triền miên chẳng dứt...Chàng bước đến, ôn nhu như ngọc, phong thái hiền hoà, nhưng những toan tính, nước đi của chàng lại lạnh lùng, dứt khoát và tàn nhẫn. Chàng đáng thương nhưng cũng đáng giận. Chàng không tiếc hi sinh thứ gì kể cả chính bản thân trong nỗ lực xoay chuyển bàn cờ chính trị, nhưng trớ trêu thay, giống như tất thảy những người khác, chàng cũng chỉ là một con cờ của số phận, bị lệ thuộc, bị điều khiển, bị trêu đùa, bị chà đạp,...
Cuộc đời chàng ngay từ khi còn nhỏ, chính ở cái tên "Thùy" đã soi bóng nỗi bất hạnh, soi bóng cho một trái tim lạnh băng, cô tịch bởi thiếu thốn tình thương, soi bóng cho một tài năng hơn người nhưng bị uổng phí, mãi mãi chỉ là kẻ đứng sau phò trợ,...
Vì biết trước kết cục bi thảm của chàng, nên trong những chương chàng rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất, cũng là lúc lòng mình quặn thắt. Và chuyện gì đến cũng phải đến, cái chết của chàng đã được an bài như chính lời xem bói năm nào, đau lắm,...mình tưởng mình có thể vượt qua khoảnh khắc ấy cho đến khi...mùi hương hoa dịu dàng đêm xuân mơn man mảnh ý thức cuối cùng của chàng...Mình đã khóc nấc lên thành tiếng, cổ họng nghẹn đắng, cõi lòng chua xót, đau đớn. Tại sao số phận chàng lại nghiệt ngã đến vậy? Suốt cuộc đời ngắn ngủi chàng sống chỉ để "trả giá", trả giá cho mối thù tiền nhân để lại, trả giá cho những tội lỗi chàng reo rắc lên số phận kẻ khác, trả giá vì đã kéo nàng vào chốn nhơ nhuốc, trả giá vì hi sinh tình yêu cho quốc gia đại cục,...Có lẽ cái chết ắt là số kiếp, cũng là một kiểu giải thoát, tuy nó có bàng hoàng, đau đớn...
Quang Thùy, cái tên ấy, bóng hình ấy sẽ mãi để lại mảnh kí ức khó phai về một chàng thanh niên tuấn tú, tài trí, phong thái ôn nhu, ấm áp, dịu dàng nhưng cũng lạnh lùng, lãnh khốc, đầy tự tôn, kiêu hãnh.
Nàng, Ngọc Bình, người con gái có số phận đặc biệt nhưng lẽ đời, hồng nhan bạc phận, số phận nàng không chỉ dừng lại ở chữ "bạc bẽo" mà nó đắng cay hơn, chua chát hơn, giày xéo, chà đạp, giày vò tâm can nàng, bóp chặt thể xác và linh hồn, đẩy nàng đến bước tự hủy hoại bản thân, làm dấy bẩn chính nhân phẩm, đạo đức, tiết hạnh của mình, giẫm đạp nên niềm kiêu hãnh, tôn nghiêm của một công chúa nhà Lê - dòng dõi cao quý, hùng mạnh một thời dĩ vãng...
Nàng là nô lệ, là nạn nhân của số phận, của tình yêu chốn vương tôn đấu đá, của trò chơi quyền lực, của những mưu đồ chính trị, quân sự liên miên không hồi kết...
Và là nạn nhân của miệng đời
Nàng sống một đời với đau khổ, với tai tiếng, với nỗi u tịch thẫm sâu nơi đáy mắt, với tình yêu, nhớ thương hoà nỗi căm hận, u uất dành cho người đó. Rốt cục, nàng là kẻ đáng thương nhất, là kẻ đau đớn nhất khi phải trừng mắt chứng kiến sự thanh trừng dành cho những kẻ từ kẻ thù nàng căm ghét trở thành người thân - người nàng quan tâm, yêu thương, trọng cả tình lẫn nghĩa.
Nàng luôn miệng nói đất nước này không lên quan đến nàng nhưng thật ra, kiếp này của nàng đã bị cột chặt vào nó, tình yêu, gia quyến, con cái,...tất cả đều bị chi phối mạnh mẽ, bị quyết định bởi những vấn đề của đất nước, là sự thống nhất lãnh thổ, là sự giữ yên bờ cõi, là chấn hưng an dân lập nghiệp,...
(Liệu nếu ở một viễn cảnh khác, nếu chàng và nàng gặp nhau khi đất nước bình an, liệu mối nghiệt duyên này có thể nào trở thành lương duyên?)
Còn một nhân vật nữa cũng để lại cho mình nhiều nỗi tiếc thương- Quang Toản. Lúc đầu thực sự mình thấy ông này khá là "phế", nhưng càng về sau càng thấu hiểu cho chàng hơn. Chàng sinh ra cũng bị vận mệnh quốc gia đè nặng trên vai, số phận chàng chưa bao giờ được nắm trong tay, chàng bị điều khiển, bị chi phối,... Chàng chỉ muốn cuộc sống bình yên, muốn được bên cạnh những người mình yêu thương,...nhưng điều mong mỏi ấy là quá viễn vông đối với vị hoàng đế trẻ. Chàng phải chịu nỗi đau xé ruột xé gan trước sự tàn lụi của hoàng tộc, trước nỗi bất lực khi bản thân chẳng thể làm gì để xoay chuyển cục diện, hay đơn giản chỉ là cứu vớt mạng sống của thân nhân...
Đoạn tình cảm chàng dành cho Bình, đẹp và đau...
Đọc truyện xong, mình cũng có cái nhìn khác về cục diện chính trị, tranh giành quyền lực của các triều đại phong kiến. Khi học trong sách giáo khoa, kiến thức khá khô khan và một chiều, dễ bị áp đặt nhưng tư tưởng chủ quan, một chiều, ví dụ như lâu nay nhà Tây Sơn luôn ấn tượng là một triều đình hùng mạnh, đứng về chính nghĩa, nhưng thực chất vẫn có những đấu đá, chém giết, thanh trừng lẫn nhau, tàn sát quân dân, có những lỗ hổng, những yếu kém nhất định, hay như Nguyễn Ánh luôn bị xem là một lãnh chúa tàn ác, độc tài, nhưng khách quan, sau khi lên làm vua, ông cũng ban hành những chính sách tiến bộ, ra sức khôi phục lại cơ sở vật chất, cải thiện đời sống nhân dân từ mớ hỗn độn của chiến tranh để lại, tàn dư của một triều Tây Sơn dần đến bước tàn lụi,...
Ngoài ra, có những đoạn hội thoại giữa Nguyễn Ánh và Ngọc Bình, mình thấy rất triết lí, ví dụ như lời ông nói về chiến tranh đối với một đất nước, về cách gây dựng hưng thịnh một quốc gia, từ đó có thể thấy đây là một con người khôn ngoan, từng trải, thấu hiểu nhiều lẽ đời, và có tinh thần học hỏi cao, có tham vọng, khát khao gây dựng giang sơn giàu mạnh.
(Mình biết đây là dã sử, có những chỗ tác giả thêm thắt vào, và có góc nhìn chủ quan nên không thể tin 100% được, cơ mà đây vẫn là một cuốn sách đáng đọc cho những người muốn tìm hiểu lịch sử theo một hướng tiếp cận mới mẻ, hấp dẫn, dễ hiểu hơn, như mình)
Đọc truyện mình đã lọt hố tác giả Trường An luôn rồi. Văn phong quá hay, quá lôi cuốn, lời văn đẹp mà u tịch như mưa Phú Xuân, nhè nhàng man mác mà thấm đẫm, sâu sắc. Có nhiều tư liệu hay về lịch sử, gia phả, sự kiện,...đáng tham khảo
Một cuốn sách tuyệt vời!!!