Cute và dịu dàng. Nét vẽ, màu sắc, đến các nhân vật, cuộc sống của các nhân vật đó mình nghĩ được gói gọn trong 2 từ cute và dịu dàng. Cuốn sách sẽ cho bạn thấy được một thế giới thôn quê Nhật Bản, có gì chân chất mà thấm đẫm tình người.
Thị trấn mèo dưới nét vẽ của nữ tác giả Nekomaki hiện lên thật xinh xẻo, đáng yêu. Tập sách 4 quyền bao gồm những mẩu chuyện nhẹ nhàng đưa độc giả vào thế giới bình yên, đẹp đẽ , trong trẻo. Nét vẽ của tác giả đơn giản mà diễn tả được bao nhiêu thứ một cách rất sinh động. Mặc dù là truyện tranh nhưng diễn biến truyện cứ như một bộ phim , hiện tại, quá khứ đan xen nhờ vậy mà cuộc sống của những ông, bà cụ già cùng những chú mèo nơi đây hiện lên một cách đầy đủ và phong phú nhất, tình làng nghĩa xóm của họ thật đáng mơ ước. Kéo dài 4 quyền như vậy mình thấy là vừa đẹp bởi cách kể chuyện tuy vui vẻ, trong sáng nhưng cũng chỉ dừng lại ở sự nhẹ nhàng, nữ tính, rất dịu dàng, dễ chịu.
Có một Thị trấn mèo thật bình yên trong những trang sách...
Có những câu chuyện thật đơn giản, thật đời thường, nhưng lại để lại trong tâm trí người đọc một cảm xúc thật lạ. Nó đọng lại trong họ một thời gian thật dài, ngay cả sau khi đã gấp sách lại. Mình không rõ tên gọi của thứ cảm xúc ấy là gì. Mình chỉ có thể nói rằng, nếu ai đó hỏi mình làm gì trong những lúc cô đơn, buồn chán hoặc cần một chút niềm tin; thì mình sẽ trả lời ngay là mình chui vào cái góc này và đọc Thị trấn mèo.
Thị trấn mèo là một bộ truyện tranh của Nekomaki (Ms Work), kể về cuộc sống bình dị của chú mèo Tama bên cạnh ông lão Daikichi góa vợ. Bên cạnh họ là những người bạn, những ông bà hàng xóm và cư dân tốt bụng ở đảo. Từng trang sách như từng trang ký ức được tô vẽ bằng màu sắc giản dị mà tươi vui. Câu chuyện mình thích nhất có lẽ là chương về cuộc gặp gỡ giữa mèo Tama và ông bà Daikichi. Các câu chuyện được phân theo bốn mùa - Xuân, Hạ, Thu, Đông, và lồng ghép vào đó là nét văn hóa Nhật Bản, đặc biệt là ẩm thực. Tác giả đã vẽ ra các món ăn theo mùa, và từng bước thực hiện chúng. Nhờ đọc truyện mà mình biết thêm kha khá thứ hay ho về văn hóa Nhật đấy!
Nhưng điều mình thích nhất về Thị trấn mèo chính là cái cách nó khơi gợi cảm xúc trong mình. Các tập truyện đều tràn đầy tình yêu thương, giữa vật và người, giữa người với người, và cả thiên nhiên nữa. Cái cách mà các nhân vật yêu thương, chia sẻ cùng nhau, cùng những con mèo thật sự rất đẹp. Thị trấn mèo như một thiên đường bí mật nhỏ bé của mình, để mình tưởng tượng rằng mình là một cư dân ở đó mỗi khi đời thực đem đến cho mình chuyện gì đó không vui. Đối với mình, Thị trấn mèo với Tama, ông Daikichi, bà Yoshie, ông Iwao, và những người khác đều rất thật. Và vì mình không được phép nuôi thú cưng trong nhà, mình nghĩ rằng đâu đó ở Thị trấn mèo kia có một con mèo đang đợi mình tới. Nghe có vẻ kì quặc quá phải không? Nhưng chính suy nghĩ này đã luôn khiến tâm trạng mình phấn chấn lên rất nhiều. Đó là lý do cho câu trả lời của mình ở ngay đầu bài review này. Nếu bạn đã có trong tay bộ truyện, sao không cùng mình dành một chút thời gian trong một tối Chủ nhật như hôm nay để tưởng tượng về một Thị trấn mèo có bản thân trong đó nào? Còn nếu bạn chưa có truyện, nhanh nhanh tìm mua đi nhé, vì một sự cute dạo dào trong hình đây nè :)))))
Lần đọc đầu tiên và duy nhất là vào 2019. Cuốn manga ngắn thế dễ đọc thế mà chán chường nhôi nhai tận 3 ngày :)).
Lần thứ hai là 2 năm sau, ngày 31.07.2021. Hôm nay đọc lại series này từ tập 1. Tập 1 đọc kĩ, sang tập 2 đọc nhanh hơn và đến tập 3 còn nhanh nữa :)). Chắc lát qua tập 4 - tập cuối mà mình sở hữu - còn nhanh hơn nữa nhiềuuu. Nhanh vì nắm được toàn cảnh câu chuyện và dự đoán được các sự kiện chứ không qua quýt. Nhưng mà việc xem tranh thì quả là có không quá kỹ.
Câu chuyện lần này tập trung vào hai ông cháu cùng các cư dân hiện tại của hòn đảo - chủ yếu là hàng xóm thân quanh nhà ông Daikichi. Mùa xuân chủ yếu là về Tama và các chuyện xoay quanh nó. 3 mùa còn lại là về bác sĩ trẻ mới đến làm việc ở phòng khám trong thị trấn và các bà lão gần nhà ông Daikichi. Cốt truyện chặt chẽ, phát triển đều đặn chủ yếu xoay quanh 3 mùa còn lại cũng vì vậy. Truyện rất khá: không gay cấn, gắt gao cũng không phải kiểu hài hước khiến người ta ngặt nghẽo ra cười. Vẫn là cái thường tình của đời sống hiện ra, khiến người ta cảm nhận nó cũng bình bình, dịu nhẹ. Cốt truyện tuy chặt chẽ nhưng xét ra thì chẳng mấy có tình huống nào thật sự nổi bật lên đối với mình.
Vài chương mình thích, theo thứ tự nhất, nhị, tam: 1. Đông, chương 15, trang 153: Một nửa 2. Xuân, chương 4, trang 39: Mảnh vườn của ông 3. Đông, chương 14, trang 143: Tình bạn của các bà lão
Vì đọc đến đây thấy mọi thứ bắt đầu bình bình rồi, không còn gây xúc động như ngày xưa nữa nên ôn lại tập 4 rồi cất bộ này đi. Để tập 1 là cuốn gối đầu giường để đọc nhâm nhi nhiều. Không sưu tầm thêm các tập sau nữa.