Jump to ratings and reviews
Rate this book

Về Từ Hành Tinh Ký Ức

Rate this book
Ngày 18 tháng Tư năm 1978, quân Khmer Đỏ tràn vào xã Ba Chúc (An Giang), chặn các ngả đường, dồn dân thường vào trường học và chùa chiền. Sau đó, chúng thẳng tay tàn sát dã man: thường dân bị chúng bắn, bị cắt họng hoặc bị đánh đập bằng gậy cho tới chết. Trẻ em bị tung bổng lên không sau đó bị chém bằng lưỡi lê. Phụ nữ bị hiếp dâm tập thể và đóng cọc vào cơ quan sinh dục cho tới chết. Những người sống sót nhanh chóng trốn vào chùa Tam Bửu và chùa Phi Lai ẩn náu, nghĩ rằng ở nơi cửa Phật thì bọn chúng sẽ tha. Nhiều người chạy lên núi Tượng để trốn, tuy nhiên không mấy ai thoát khỏi trận tàn sát của quân Khmer Đỏ.

Trong 11 ngày đêm chiếm đóng (18 đến 30 tháng Tư năm 1978), quân diệt chủng Khmer Đỏ đã dìm người dân Ba Chúc trong biển máu bằng vô số màn giết người dã man chẳng khác gì thời trung cổ. Cùng với việc diệt chủng, đám quân tàn ác ấy triệt để thực hiện khẩu hiệu “Đốt sạch, giết sạch, phá sạch”. Đi đến đâu, chúng cướp bóc tài sản đến đó và vận chuyển về bên kia biên giới. Chúng phá huỷ, đốt sạch, từ nhà dân đến các công trình công cộng. Sau cuộc thảm sát, không một ngôi nhà nào ở Ba Chúc còn nguyên vẹn. Theo tài liệu thống kê, chỉ trong vòng 11 ngày đêm, bọn Pol Pot đã giết chết 3.157 người trong vụ thảm sát Ba Chúc. Trên 100 hộ bị chúng giết sạch không người sống sót, hơn 200 người chết và bị thương, cụt tay chân do đạp nhằm mìn và lựu đạn của quân Pol Pot gài lại. Chỉ có ba người sống sót sau vụ thảm sát!

Về từ hành tinh ký ức là tập ký sự về hồi ức của những nạn nhân, của những chứng nhân vụ thảm sát Ba Chúc kinh hoàng dạo đấy. Mời quý độc giả cùng đọc để những nạn nhân ấy không bị lãng quên, để cuộc thảm sát ấy không chìm vào dĩ vãng, và để nhớ rằng hòa bình không bao giờ miễn phí.

221 pages, Paperback

First published January 1, 2018

6 people are currently reading
80 people want to read

About the author

Võ Diệu Thanh

17 books4 followers

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
23 (34%)
4 stars
31 (46%)
3 stars
10 (15%)
2 stars
2 (3%)
1 star
0 (0%)
Displaying 1 - 18 of 18 reviews
Profile Image for Huy.
966 reviews
December 15, 2018
Dù biết hay chưa biết về thảm sát Ba Chúc, cũng nên đọc cuốn sách này. Võ Diệu Thanh đã đi phỏng vấn các nạn nhân còn sống sót sau cuộc thảm sát đó, hơn 3000 người chết bởi Khmer Đỏ nhưng không bao giờ được chính thức ghi vào lịch sử. Và dù có được ghi vào đi nữa, thì đó cũng là những con số vô tri, làm sao biết được câu chuyện, những cái tên, những khuôn mặt như một nạn nhân trong sách đã thốt lên: "còn tôi nữa, ai sẽ kể vể câu chuyện của tôi?"
Profile Image for Sơn Lương.
215 reviews118 followers
February 26, 2019
Về từ hành tinh ký ức có bìa đỏ rực, hẳn là màu máu, thứ hiển hiện trong những câu chuyện của nạn nhân thảm sát Ba Chúc và những nạn nhân khác của chiến tranh được tác giả phỏng vấn, ghi chép lại trong tập sách này. Máu trong thảm sát Ba Chúc, khi hơn 3,100 người dân bị giết hại dã man chỉ trong 12 ngày quân Khmer Đỏ chiếm xã Ba Chúc (Tri Tôn, An Giang), chảy tràn nền chùa “những dòng máu còn nóng. Giống như ai vừa kho cá, đổ nước kho cá dưới chân”, và một vết máu trong những ngày đen tối đó ngày nay vẫn còn trên một bức tường trong chùa Phi Lai, chỉ phai mờ chứ không biến mất, sau 40 năm.

Nếu ai đã đọc Chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ, hẳn sẽ nhận thấy điểm tương đồng giữa nó với Về từ hành tinh ký ức. Đây không phải là một quyển tiểu thuyết; tác giả Võ Diệu Thanh chỉ ghi chép lại lời kể của nhân chứng, những người sống sót sau vụ thảm sát, các nạn nhân chiến tranh và những người từng kinh qua chiến tranh.

Quyển sách này sẽ mang lại câu trả lời cho những câu hỏi mà người đọc có thể sẽ đặt ra trước khi và trong quá trình đọc nó; những câu hỏi dành riêng cho chính mình, cho những người đã sống tiếp phần đời còn lại với những ký ức kinh hoàng, và cho tác giả, người đã nghe và chép lại những câu chuyện ám ảnh đó.

Câu hỏi thứ nhất: những vết thương không bao giờ quên được của những người sống sót trong chiến tranh, để họ kể lại có phải là thêm một lần nữa đánh thức ký ức họ không muốn nhớ và khoét sâu thêm những nỗi đau? Hóa ra, những người thoát khỏi cảnh địa ngục lại có nhu cầu được kể lại. Như chị Tư Chỉnh, người thoát chết bốn lần trong trận diệt chủng, đã hỏi thẳng tác giả: "Sao không ai kể về tôi?".

Câu hỏi của chị Tư Chỉnh có thể cũng sẽ giải đáp một thắc mắc khác của độc giả, sách, tài liệu về nạn nhân chiến tranh, diệt chủng không thiếu, có thêm nữa thì được gì? Lý do chính là vì có nhiều người vẫn chưa được lên tiếng, kể câu chuyện của mình, những người dân bình thường đã may mắn thoát nạn và bền bỉ sống tiếp sau những ngày thảm khốc. Câu chuyện của họ về những tội ác nằm ngoài sức tưởng tượng được ghi chép lại mộc mạc mà đầy ám ánh.

Thế thì, một câu hỏi khác. Làm sao người ta có thể sống tiếp với những nỗi đau mất hết người thân, chứng kiến từng người bị thảm sát, hay chính bản thân mình cũng kinh qua tra tấn, tù đày? Có người kể nhớ cũng chẳng để làm gì, nhưng cũng có người vì đã đau quá nên không còn có thể đau hơn nữa.

“Tôi không biết gọi cảm giác hiện giờ của tôi là gì nữa" Võ Diệu Thanh kể đó là câu trả lời chị hay gặp khi đặt câu hỏi này cho những người sống sót. Những nỗi đau mà đọc qua con chữ ghi chép lại đã thấy rùng mình, huống hồ trực tiếp trải qua. Vậy mà với họ, “quên ám ảnh, quên những gì từng chứng kiến thì có muốn cũng không được. Nhưng nếu nhớ, liệu ta có còn ngồi đây được mà tỉ mẩn với chén cơm manh áo nữa không?” Hay một cách nghĩ khác, “Hẳn nhiên là không thể nào quên được. Nhưng đó là chuyện sau này, chuyện của những ngày nhai lại ký ức. Mà ký ức thì nó chưa tới nên chưa sợ".

Và những người trải qua tra tấn tù đày, nhất quyết không khai nửa lời về đồng đội, tổ chức, họ nghĩ gì khi nhận hết mọi đau đớn, địa ngục trần gian về mình? "Tôi không thể thôi gan lì, bởi lẽ nếu tôi mềm lòng khai này nọ, chỉ cần một người chết vì tôi, cả đời tôi đau hơn những nhục hình tôi đang gánh". Một nữ tù đã lý giải như vậy. Và cô không phải là người duy nhất chọn làm thế. Một lý do khác: "Phản bội một con đường, phản bội một lý tưởng được cho là cao quý và trong sáng của mình, giống như bán linh hồn cho quỷ dữ. Người con gái dám bán mạng vì nghĩa lớn không bao giờ làm điều đó. Phản bội những đồng đội, nghĩa là buông tay, nghĩa là làm cho một người đồng đội nào đó tù tội hoặc bị giết, thì những người con gái như chúng tôi thà chết còn hơn".

Ban đầu mình đã lầm tưởng tựa sách là “hành trình ký ức” chứ không phải “hành tinh”. Vậy hành tinh ký ức là gì? Trả lời phỏng vấn báo Nhân Dân, Võ Diệu Thanh giải thích đại ý những câu chuyện quá khứ tàn khốc mà chị nghe được khủng khiếp đến mức “tưởng như là khó có thể diễn ra trên cuộc sống của loài người”. Vậy mà người ta vẫn nhớ rành rọt như mọi thứ mới diễn ra, và vẫn sống được, ngay trên mảnh đất mà cứ nhìn là thấy cảnh quá khứ tái hiện mồn một. “Một hành tinh kỳ lạ của sức sống và sự chịu đựng trên chính mỗi con người”.

Điều mình không thích là lời giới thiệu ở đầu mỗi câu chuyện không thật rõ ràng, đôi khi không rõ đâu là lời tác giả, đâu là lời nhân vật, hoặc câu chuyện đang nhắc đến là của ai. Phần bình luận sau mỗi câu chuyện của tác giả cũng không thật sâu sắc. Và ban đầu mình cứ nghĩ chỉ nói về Ba Chúc, không ngờ lại có thêm lời người trong cuộc của những cuộc chiến khác. Cảm giác cách sắp xếp, tổ chức không thật ổn. Mà có thể thông cảm được chăng, khi chính Võ Diệu Thanh trả lời trong cùng bài phỏng vấn trên báo Nhân Dân, chị đã không thật dụng công khi viết quyển này, do lẽ “ tôi không đủ sức ngồi nhẩn nha đọc tới đọc lui từng chữ nỗi ám ảnh của mình”.
Profile Image for Thắng.
274 reviews54 followers
December 1, 2019
Đây là một cuốn sách hay và ám ảnh. Tuy nhiên, do Tao Đàn seeding hơi quá (kiểu lấy đoạn văn ra khỏi context, và lấy hết những đoạn ám ảnh) nên chẳng còn gì mấy để mong đợi. Dĩ nhiên tội ác diệt chủng của bọn Pol Pot quả thực không thể tha thứ được, nhưng tôi đã nghĩ rằng mình sẽ ghê tởm và căm phẫn hơn nhiều so với khi tôi thực sự đọc quyển sách.
Nhiều lúc khó mà phân định được đoạn nào tác giả đang kể về mình, về người dân Ba Chúc, hay là về người nào khác. Điều này làm tôi thấy hơi phiền lòng, vì thảm họa là ở Ba Chúc, nhưng chắc để cho cuốn sách có nhiều tư liệu thêm một tí nên tác giả đã đưa thêm một số chuyện khác vào. Nó vừa có cái hay vừa có cái không hay, nhưng chắc độc giả nên bằng lòng với việc này. Khơi gợi lại cái quá khứ đau thương chết chóc, mà đau nhất là mình không chết trong khi những người khác chết, mình cứ thế sống khi mà cả gia đình mình không may mắn như vậy, thật chẳng là một trải nghiệm dễ chịu gì.
Cả cuốn sách, hầu hết là chuyện bi thương. Nhưng có mấy điểm sáng mà tôi muốn nói đến, và chúng không bi lắm. Đó là câu chuyện về 2 người phụ nữ chỉ huy lực lượng của mình đánh bọn Pol Pot và giặc giã nói chung. Nghe giọng họ hay lắm, hào sảng phải biết. Trong những câu chuyện bi thương lại nổi lên 2 người bọn họ, 2 người phụ nữ. Phụ nữ mà mạnh mẽ còn hơn cả đàn ông. Một câu chuyện khác, và là câu chuyện cuối cùng, là của chính một người Khơ-me Đỏ cũ. Cái nhìn của ông thật giống với cái nhìn của tôi, và (dĩ nhiên tôi cho rằng) đó là cái nhìn đúng đắn, bao quát nhất về Pol Pot. Ông ta có tốt không? Có quá đi chứ. Mục đích là tốt, nhưng con đường mà ông ta chọn quá sức sai lầm. Ông ta đã bị quyền lực làm cho mê đắm, tha hóa, đến mức không còn phân biệt nổi phải trái là gì nữa rồi.
Gấp cuốn sách lại, điều duy nhất tôi nghĩ là những hi sinh của người đi trước (tôi không dùng "cha ông ta", vì như thế quả thực thiếu sót, đặc biệt là với 2 người phụ nữ anh hùng kia), thật đắt biết bao, những mất mát thật đáng ghét biết bao, để ta có cuộc sống hòa bình như ngày nay, để tôi ngồi mà gõ những dòng này. Vậy mà bây giờ những kẻ cơ hội, tham nhũng đang ngày càng tha hóa và lũng đoạn đất nước ngày một đầy rẫy. Những gì chúng làm hoàn toàn không phải là những gì người đi trước chấp nhận hi sinh để đánh đổi cho thế hệ sau, và chúng thì lúc nào cũng rao giảng mình là kẻ chính danh chính nghĩa. Những kẻ đó, theo ý tôi, còn tồi tệ hơn cả chính Pol Pot. Ít ra, mục đích của ông ta là hướng đến cái thiện.
Profile Image for Giang Nguyen.
147 reviews25 followers
May 8, 2021
"Chúng tôi không muốn bị giết. Chúng tôi càng không thể để cho mấy chục người cùng trốn trong hang bị giết vì tiếng khóc của con mình. Vợ tôi ôm con tôi vào lòng, áp tiếng khóc nó vào người...
Và rồi không còn ai nghe con tôi khóc nữa. Chỉ có mỗi vợ tôi còn nghe. Không nghe bằng âm thanh mà nghe bằng những ngằn ngặt trong trạng thái bị nén lại, bị giấu kín. Nhưng có lẽ giữa cơn lo sợ, vợ tôi cũng không nghe được những giãy giụa bức bối của một đứa bé hai tuổi trong cơn mất hơi thở cuối cùng. Vợ tôi vẫn ôm con như vậy cho tới khi bên ngoài bình yên.
Nghĩa là không còn tiếng khóc nữa. Không còn một động tĩnh gì hết.
Con tôi đã chết từ lúc nào rồi."

"Sau cuộc chiến, cả xã không còn đứa trẻ sơ sinh nào hết. Tôi may mắn còn sót lại đứa con bốn tuổi. Bên vồ Đá Dựng còn thê thảm hơn, để cứu 72 người, anh Trần Văn Tỏ phải nén đau thương bóp mũi đứa con trai năm tuổi, ông Khế và ông Đức cũng quặn lòng lần lượt giết ba đứa cháu nội của mình. Chỉ là chứng kiến thôi tôi còn đau như vậy. Chỉ là sợ quá ôm con vào lòng cho khỏi nghe tiếng khóc của nó, rồi ngột quá nó ra đi mà vợ tôi còn hãi hùng như vậy. Bóp mũi con, tôi nghĩ là phải bầm gan tím ruột, tôi nghĩ là mình đã chết trước khi nó chết. Chết là cái chắc. Tôi nghĩ vậy."

Có một ngày, nhóm học chúng tôi thảo luận về các song đề đạo đức. Một tình huống giả định được đưa ra: "Nếu bạn đang cùng dân làng ẩn nấp khỏi kẻ thù mà đứa con nhỏ của bạn sắp khóc ré lên, bạn sẽ làm gì? Bịt mũi miệng khiến đứa trẻ ngạt thở chết hay mặc kệ đứa trẻ khóc và tất cả mọi người bị giết." Phần lớn mọi người đều đưa ra quyết định lý trí, bao gồm tôi, là hy sinh đứa trẻ. Một số không thể đưa ra lựa chọn vì không thể xuống tay với đứa trẻ, dù biết rằng nếu nó sống thì tất cả đều chết. Nói thì dễ, nhưng tôi tự hỏi nếu thực sự phải ra tay thì bao nhiêu % trong cái số phần lớn ấy có thể trực tiếp giết con mình để cứu nhiều người. Đây cũng là câu hỏi tôi không hi vọng phải nhận câu trả lời. Tôi của ngày xưa có thể nhanh chóng đưa ra lựa chọn với một cái đầu lạnh, còn tôi của bây giờ, với góc nhìn mới từ "Về từ hành tinh ký ức" thì không dám chắc. Dù có dám thì cũng ám ảnh lắm, sang chấn luôn ấy.

"Nhiều khi tôi thấy hình như cái ác là bản năng nên không lý giải được. Nhiều khi tôi lại thấy không phải, nhưng nó là cái gì thì tôi cũng chưa rõ. Khi gặp ông, nghe ông nói về cái ác của Pol Pot bằng tâm thế của người trong cuộc, tôi khẳng định mọi cái ác đều xuất phát từ sự gãy đổ của bản năng. Đầu tiên là môi trường, rồi đến sinh lý, rồi đến tâm lý. Bản năng của Pol Pot hay bản năng của những người lính Pol Pot đều bị bẻ gãy trong một điều kiện khắc nghiệt. Để rồi bản năng tật nguyền. Dị tật không được điều trị cho tới lúc nó lành lặn trong dáng dấp mới vô nhân tính. Và cái ác trở thành bản năng từ đó."

Nhận định này tôi vừa đồng ý vừa không. Đối với tôi, cái ác có thể xuất phát từ sự gãy đổ của bản năng, mà cũng có thể do sự thoái hóa của lý trí, của khả năng kiểm soát cảm xúc và hành vi. Người ta cũng có thể ác có lý trí, dùng trí tuệ để "sáng tạo" ra cái ác, chứ không phải m���i tội ác trên đời đều do bản năng. Tôi tìm thấy câu trả lời khoa học cho sự hình thành cái ác trong quyển The Lucifer Effect: Understanding How Good People Turn Evil của Philip G. Zimbardo. Tác giả giải thích một hệ thống có thể biến người tốt bình thường trong một môi trường thành người ác không tưởng trong môi trường khác như thế nào thông qua thí nghiệm Nhà tù Stanford nổi tiếng của ông. Zimbardo cũng dẫn chứng và giải thích một số sự kiện rúng động dư luận như vụ tra tấn và ngược đãi tù nhân của binh sĩ Mỹ ở nhà tù Abu Ghraib 2004, nạn diệt chủng Rwanda 1994, thảm sát Mỹ Lai 1968... Bên cạnh đó, còn có thể lý giải bản chất cái ác qua thí nghiệm của Stanley Milgram về sự tuân thủ mệnh lệnh một cách mù quáng. Ngoài ra, thí nghiệm búp bê Bobo của Albert Bandura về học tập xã hội phần nào giải thích về sự tồn tại của những đứa trẻ giết người dã man trong đội quân Pol Pot, bạo lực học được bằng cách quan sát những người lớn xung quanh.

"Tôi vẫn nghĩ sao mọi người lại làm như vậy. Ví như chúng tôi đừng đi theo tụi nó.
Chúng không giết người tại xóm hay tại những hang núi. Ở những nơi đó chỉ cần giết vài người, số còn lại đã len lỏi và trốn được. Không nấp chỗ này cũng nấp chỗ kia, cơ may sống sẽ rất cao. Chúng biết nên chúng không giết tại những nơi nhiều nhà cửa cây cối mà chúng lùa dân ra đồng trống. Ở đó chỉ cần hai, ba người cầm súng là chúng có thể khống chế hàng trăm người. Chạy đường nào cũng trống và cũng bị bắn. Thật ra nếu sáng ý một chút sẽ nhận ra hai cây súng không đủ bắn hết chúng tôi. Nhưng trong đầu chúng tôi, những họng súng đó có thể tuôn đạn không bao giờ hết. Những người chưa từng cầm súng như chúng tôi nghĩ như vậy.
Mà cho dù súng có thể nổ hàng ngàn viên đạn thì cũng có thể ùn lên một lượt chạy tản lạc hoặc sáp lá cà, ai sống thì sống, ai chết thì chết chắc không mấy người bị giết.
Nhưng trong đầu chúng tôi hoàn toàn không có ý muốn giết chúng. Những họng súng làm chúng tôi cảm giác mình đã chết. Chỉ còn mong chúng nó không giết mình.
Mà cũng do chúng tôi không nghĩ mình sẽ chết kiểu vậy. Vì phía dân mình đông lắm. Đông khủng khiếp. Đông tới mức mình không cảm thấy sợ dẫu trước mặt là thú dữ. Chúng tôi cảm thấy như mình có thể trốn được giữa đám đông. Vài tên lính không đủ sức làm chúng tôi sợ hãi. Chúng tôi bảo nhau đừng vội vàng, đừng làm liều mà cứ bình tâm đứng đó chờ đợi. Từng người một đứng đó chờ tới lượt mình. Tôi nhiều khi nhớ lại sao giống cảnh người ta cắt đầu cá. Từng con cá lội nhởn nhơ chờ tới lượt mình. Nhưng những con cá không biết gì hết, còn tôi thì biết sắp tới lượt mình bị đập đầu."


Đoạn miêu tả này khiến tôi nghĩ đến khái niệm bất lực tập nhiễm hay bất lực do học được mà Martin Seligman và Steven F. Maier phát hiện. Mấy năm chiến tranh liên miên gieo vào đầu những người nông dân chân lấm tay bùn một bài học: súng có sức mạnh tuyệt đối. Đối diện với súng đồng nghĩa với cái chết, và tính mạng của họ nằm trong tay kẻ cầm súng, muốn giết lúc nào và như thế nào thì giết. Vậy nên, thay vì chạy trốn hoặc phản kháng, họ trở nên thụ động, che giấu sự bất lực trong đám đông những người như mình. Cho dù các lựa chọn thay thế rõ ràng ngay trước mắt (2-3 kẻ địch chọi cả trăm người), họ cũng nhắm mắt làm ngơ, co rúm chờ đợi kết cục của mình. Sự bất lực có điều kiện khiến họ tin rằng bản thân thực sự bất lực trước súng, kể cả khi điều đó không đúng sự thật. Đừng vội trách họ không tự giành đường sống, nếu chúng ta rơi vào hoàn cảnh tương tự thì chưa chắc đã hành động khác đâu. Sự bình tâm, thụ động của người thân, của hàng xóm, của bậc trưởng lão có lẽ sẽ khiến ta có sự an toàn ảo tưởng, không làm liều thì sẽ không sao, làm liều vớ vẩn vừa ăn đạn vừa liên lụy những người khác cũng nên.

Tác phẩm này mang lại cho tôi nhiều suy nghĩ và cảm xúc. Hy vọng thông qua việc áp dụng các khái niệm tâm lý xã hội, tôi đã tiến gần hơn một bước để lắng nghe rõ hơn câu chuyện của những người dân Ba Chúc năm xưa.

Điểm trừ của tác phẩm là tôi không hợp với cách hành văn của cô Võ Diệu Thanh. Nhiều lúc thấy lan man, luẩn quẩn, chỉ mong cô mau trở lại với ý chính. Nếu không vì giá trị lịch sử của các câu chuyện thì tôi không dám chắc mình có thể đánh giá sách của cô đến 4 sao. Dù sao cũng ngả mũ kính trọng vì nỗ lực trở thành người trong cuộc của cô. Nhờ cô mà tôi biết đến 3.157 nhân mạng vô tội đã nhuộm đỏ đất Ba Chúc năm 1978, một đoạn lịch sử tôi biết tồn tại nhưng chưa từng tỏ tường chi tiết.
Profile Image for Lê Hoàng.
101 reviews
November 18, 2020
Thực ra là mình chưa đọc hết, nhưng qua khoảng 1/4 quyển , mình nhận ra chưa muốn đọc tiếp. Mô-típ quyển này giống với Chiến tranh không có một gương mặt phụ nữ, là góc nhìn sự kiện từ nhiều nhân vật khác nhau. Đau đớn đủ rồi, mình nghĩ mình không cần đọc thêm nữa. Hoặc là đến một lúc nào đó mình sẽ lấy ra nhấm nháp tí một. Không phải quá đau không đọc nổi, chỉ là đọc tiếp thì cũng khó có khả năng có gì mới ngoài những câu chuyện lấy nước mắt người đọc. Viết cũng hơi tệ nữa.
Profile Image for Bên Phía Nhà Z.
247 reviews572 followers
January 18, 2019
trời ơi sao nó gộp vô những cái chuyện lạc quẻ, và phần viết của tác giả nó dở gì đâu, may có phần các nhân chứng hay cứu lại
Profile Image for Phương Phạm.
63 reviews4 followers
February 16, 2019
Cuốn sách này là một tập hợp những ký ức của người dân miền Tây, đặc biệt là vùng Ba Chúc, nơi quân Khmer Đỏ đã tràn vào thảm sát hơn 3000 dân thường chỉ trong một thời gian ngắn. Đây không phải lần đầu mình đọc sách kiểu này, quyển chiến tranh không có một khuôn mặt phụ nữ cũng ghi lại ký ức của những người tham chiến. Nhưng lần này khác, lần này là dân Việt Nam, dân thường chứ không phải người lính đã chuẩn bị sẵn tinh thần lên chiến trận. Và bản chất của cuộc chiến, nơi có hai phe chiến đấu vì lý tưởng của mình cũng khác hẳn so với cuộc diệt chủng này. Dân thường trong chiến tranh thường nếu không có lý do gì sẽ được tha, nhưng bọn Khmer đỏ này chúng nó tìm dân, giết cho bằng sạch. Khi dân đến chùa trốn vì đó là nơi linh thiêng, chúng ném lựu đạn vào trong cả chùa. Chúng lùa dân ra cánh đồng và cứ thế giết sạch
"Tụi nó dắt người đi xuống, không biết bao nhiêu mà kể cô ơi. Đông lắm. Hàng mấy trăm người. Đi hoài không thấy hết. Chưa bao giờ đi với nhau đông như vậy. Không ai trong số họ giống như đang đi vô chỗ chết cả.
...
Đứng từ xa, chúng tôi thấy chúng đập đầu nhóm thanh niên trước. Đập từng người một, hết người này tới người khác, rất nhanh và rất dứt khoát."
Thực sự mình đã phải gấp sách đến mấy lần vì những miêu tả làm mình ghê rợn quá. Chúng cứ giết người không ghê tay, giết người như thể chúng là những cỗ máy giết chóc, được lập trình chỉ để làm một việc thôi.
Trong câu chuyện cuối, tác giả đến gặp một cựu lính Khmer đỏ, người đã bỏ chạy sang Việt Nam khi Pol Pot lên nắm quyền. Có một câu nói của ông mà mình rất tâm đắc, đây cũng là vấn đề khiến mình suy tư lâu rồi
"Cô nghe lời tôi đi, đừng nhìn vào mục tiêu cô vẽ ra để tự nhận mình là người tốt, hãy nhìn vào cách cô chọn con đường đi, nó mới là chính cô."
Điều mình thấy khó hiểu là đến giữa sách, tác giả lại chèn vào vài câu chuyện về thời chiến tranh chống Mỹ, cũng có nói về những đau khổ, cực hình mà người ta phải chịu đựng trong chiến tranh nhưng mình cảm thấy nó cứ lạc quẻ kiểu gì ấy.
Profile Image for Quỳnh.
49 reviews7 followers
January 30, 2022
"Nếu bản năng muốn sống tự khắc nó sẽ đi về phía của sự sống". Người viết đã đưa ra nhận định như vậy khi đi qua những câu chuyện, những ám ảnh bởi cuộc diệt chủng "gần bốn ngàn mạng người ở ngôi làng Ba Chúc hiền lành". Và mình muốn nhìn nhận tập hồi ký này ở khía cạnh ấy là chủ yếu, bên cạnh việc biết về những tội ác khủng khiếp đã diễn ra trong lịch sử. "Đi về phía của sự sống" là lựa chọn chung của những con người được nói đến trong sách, mặc dù "sự sống" ấy - theo mình, cũng chỉ mang phần lớn nét nghĩa của việc được sống - mà thôi, nghĩa là còn được hiện diện, được hít thở. Không chắc họ có thực sự được tồn tại trọn vẹn không, khi những nỗi đau quá khứ vẫn không thể nào ngủ yên.

Nhìn chung, cuốn sách không để lại sức nặng như mình tưởng. Như một cuộc phỏng vấn những nạn nhân của Pol Pot, nhưng mình thấy thiếu tính hai chiều. Tiếng nói tường thuật của nhân vật lấn át tiếng nói của người viết. Đương nhiên không cần cấu trúc hỏi - đáp để mường tượng cuộc hội thoại, nhưng mình muốn biết nhiều hơn về góc nhìn của chính người đang trực tiếp lắng nghe những nhân chứng sống của thảm hoạ kinh hoàng diễn ra cách đây hơn bốn chục năm. Bên cạnh đó, câu chuyện về Ba Chúc được đan xen với chiến tranh chống Mỹ... ở đoạn giữa; nhiều khi mình không rạch ròi được đâu là lời người viết, đâu là lời nhân chứng... hai điều này khiến cảm xúc của mình khi đọc cũng không được đẩy lên thêm. Nhưng cũng thật khó để đối mặt, trình bày mọi thứ rành rọt khi cuộc thảm sát này là quá sức hình dung của con người.
Profile Image for Dang Minh Ngoc.
927 reviews43 followers
April 21, 2025
Về Từ Hành Tinh Ký Ức by Võ Diệu Thanh

Giới thiệu nội dung

Ký sự Về Từ Hành Tinh Ký Ức là tập hợp những ghi chép của nhà văn Võ Diệu Thanh từ lời kể của nhiều nạn nhân còn sống sau vụ thảm sát ở thị trấn Ba Chúc (huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang) của đội quân Pol Pot ngày trước.

Võ Diệu Thanh sinh năm 1975, là giáo viên tiểu học, dạy môn Mỹ thuật ở tỉnh An Giang. Bên cạnh vai trò giáo viên, cô còn dấn thân vào sự nghiệp sáng tác văn chương. Một số tác phẩm làm nên tên tuổi của nhà văn Võ Diệu Thanh có thể kể đến như Cô Con Gái Ngỗ Ngược, Gạt Nước Mắt Đi, Lần Đầu Thấy Trăng, Siêu Nhân Cua, Muôn Dặm Sầu Giăng...

Tổng quan

Là một kẻ ngoại đạo trong cuộc thảm sát Ba Chúc (xảy ra ở thị trấn Ba Chúc, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang), Võ Diệu Thanh không thể tận mắt chứng kiến đạn bom hay pháo nổ giăng trên bầu trời An Giang, quê hương mình, ngày trước. Thế nhưng, mấy mươi năm lớn khôn trong đời cũng là từng ấy thời gian nhà văn được lắng nghe những ký ức đau thương, chắp vá về một thời kinh hoàng từ mọi người xung quanh.

Với mong muốn lắng nghe và sẻ chia với người trong cuộc, Võ Diệu Thanh quyết định đi tới tận nơi, gặp gỡ từng nạn nhân và ghi chép từng lời kể về tháng ngày họ bị đội quân Pol Pot truy sát. Và rồi ký sự Về Từ Hành Tinh Ký Ức ra đời, như một cách để Võ Diệu Thanh đồng cảm với những đớn đau về tinh thần, thể xác của những nạn nhân còn sống.

Về Từ Hành Tinh Ký Ức, một tác phẩm ký sự chỉ hơn 200 trang nhưng khiến độc giả không thôi ám ảnh về sự tàn nhẫn, phi nhân của đoàn quân diệt chủng Pol Pot. Mỗi câu chuyện như mở ra một con đường để người đọc thâm nhập vào lịch sử, một lịch sử trần trụi, xa lạ và bi thương hơn những gì chúng ta đã biết.

Nội dung thứ nhất: Thảm sát Ba Chúc, một vùng trời ký ức đỏ thẩm.

"Sao không ai kể về tôi?". Chị Tư Chỉnh, người đã thoát chết 4 lần ở núi Nước trong trận diệt chủng ở Ba Chúc, đã hỏi nhà văn Võ Diệu Thanh như vậy. Ấn sau câu hỏi là nỗi sầu muộn, bi thương của một kiếp người còn sống sau nạn thảm sát kinh hoàng ở Ba Chúc ngày trước.

Chúng ta, những thế hệ trưởng thành trong thời bình, chỉ biết được cuộc diệt chủng ở Ba Chúc nói riêng và cuộc chiến tranh ở vùng biên giới Tây Nam thông qua những cứ liệu lịch sử về sự giao tranh, những con số thống kê thương vong... chứ mấy ai biết được tận tường những hiện thực khốc liệt mà nạn nhân đã trải qua. Tác giả Võ Diệu Thanh phần nào giúp độc giả nhìn thấy những góc khuất lặng lẽ nằm ngoài những dấu son hào hùng đã được lịch sử ghi lại.

Chẳng hạn, chuyện một nơi tưởng chừng mang đến sự bình an nhất cho tâm hồn là chùa chiền lại phải chứng kiến cảnh pháo dập, thương vong. Từng đoàn người phải mang theo nỗi kinh hoàng, khiếp sợ để chạy thoát khỏi cổng thiền môn. Chúng ta cũng sẽ biết đến nhiều mất mát nhân mạng khác.

Trong cái nắng tháng Ba như đổ lửa... Câu chuyện của những nạn nhân của thảm sát Ba Chúc cứ nối tiếp nhau để khắc họa nên một vùng ký ức đỏ thẫm của lịch sử, của máu, của lửa, của nắng gió Ba Chúc ngày đó. Mọi thứ cứ sống động hiện lên qua từng lời văn, câu chữ.

Nội dung thứ 2: Đội quân Khmer Đỏ từ góc nhìn của linh Campuchia.

Đây có lẽ là nội dung đặc sắc và thú vị nhất mà nhà văn Võ Diệu Thanh đã mang đến cho ký sự Về Từ Hành Tinh Ký Ức. Bởi từ trước đến nay, chúng ta đã có không ít những nhìn nhận, đánh giá về đoàn quân Khmer Đỏ với tư cách là những người đứng bên kia chiến tuyến. Cơ hội để lắng nghe những quan điểm và nhận định của chính người dân Campuchia về

Chiến tranh Biên giới Tây Nam giữa Việt Nam và quân Pol Pot là không nhiều. Bằng tất cả nỗ lực của một nhà văn hậu chiến, Võ Diệu Thanh đã mang đến cho độc giả câu chuyện của chú Sáu Khệnh, một cựu cán bộ Khmer Đỏ thời kháng chiến chống Mỹ.

Ở chương truyện Những Mối Tình, chú Sáu Khệnh đã bộc lộ với người đọc những quan điểm thực tế nhất về đoàn quân Pol Pot từ góc nhìn của chính người trong cuộc. Lý tưởng đầu tiên mà Pol Pot xây dựng cho đoàn quân Khmer Đỏ rất trong sáng, đó là lý tưởng về một "thế giới đại đồng", nơi không có sự cao - thấp, sang - hèn. Trong hình dung của Pol Pot, tạo hóa tạo ra con người không đồng đều: có người cao, có người thấp; có người xấu, có người đẹp; có người lành lặn nhưng cũng có người tàn phế

... Đáng ra, Pol Pot sẽ phải bênh vực người bất hạnh, bảo vệ kẻ yếu hèn, bởi đó là trách nhiệm của một thế giới đại đồng.

Nhưng không. Con đường mà Pol Pot theo đuổi lý tưởng cao đẹp đó lại thô ráp, xù xì và phi nhân tính đến cùng cực. Đó là dùng các biện pháp bạo lực để tìm kiếm sự đồng đều giữa người may mắn và người bất hạnh. Đó là giết người để trừng phạt những ai đi chệch với lý tưởng thế giới đại đồng. Bởi theo Pol Pot, không có hình phạt nào có tính răn đe và ít tốn công như giết người. Và đoàn quân cứ thế tắm mình trong bể máu, trong những cuộc tận diệt để đi tìm hình mẫu của một thế giới đại đồng trong lý tưởng.

Có thể nói, hoài bão ban đầu của Pol Pot là tốt đẹp nhưng hành động để theo đuổi hoài bão đó lại quá nhiều lệch lạc và sai trái, khiến đoàn quân Khmer Đỏ trở thành cỗ máy giết người không gớm tay, thông qua những thói quen vô nhân tính được huấn luyện từ trong quân ngũ. Từ câu chuyện của chú Sáu Khệnh, người đọc dường như nhận ra, sự tàn bạo và phi nhân của cuộc chiến không xuất phát từ đâu xa lạ mà chính từ bản thể CON trong mỗi phần NGƯỜI của chúng ta.

Nội dung thứ 3: Những mầm sống mạnh mẽ giữa cuộc chiến.

Giữa những đớn đau của cuộc diệt chủng Khmer Đỏ, những mầm sống của cuộc đời vẫn mạnh mẽ vươn mình đứng dậy ở Ba Chúc.

Trong các câu chuyện của những nhân chứng còn sống sau cuộc thảm sát, có 2 câu chuyện của 2 người phụ nữ kiên cường, bất khuất, quyết chiến với Pol Pot để bảo vệ quê hương, đồng bào.
Khi biên giới Tây Nam đang nguy kịch trong vòng vây của đội quân Pol Pot, ai cũng hoảng loạn, sợ hãi, không biết đi đâu về đâu. Vậy mà ở vùng An Giang ngày đó, có cô Hai A và cô Năm Chăm đã mạnh mẽ đứng lên, tham gia hàng trăm trận đánh để chặn bước tiến của đoàn quân tàn ác.

Thân gái mảnh mai, nhỏ nhắn nhưng trong cuộc giao tranh ác liệt với đoàn quân diệt chủng, cô Hai A và cô Năm Chăm đã kiên cường sát cánh chiến đấu cùng các đồng đội nam. Họ vấn mái tóc dài, mạnh mẽ khoác súng trên vai, dấn thân vào từng trận pháo kích. Thậm chí, với vai trò chỉ huy một đội quân chiến đấu địa phương, cô Hai A và cô Năm Chăm đã thể hiện sự sắc sảo, nhạy bén trong từng đường hướng tiến công. Họ cứng rắn, quyết đoán ra lệnh tiến công - lui thoái theo từng bước đi của quân thù.

Trên chiến trường, trước mắt 2 người phụ nữ kiên cường ấy không chỉ có nỗi cơ cực, gian lao mà còn có sự hăm he, chực chờ của cái chết. Nhưng dù có gian lao đến mấy, trận địa ác liệt vẫn không làm chùn bước những người phụ nữ anh hùng. Trong lửa đỏ chiến tranh của bom rơi đạn nổ, cô Hai A và cô Năm Chăm vẫn chiến đấu anh dũng, hy sinh quên mình vì lý tưởng cao cả. Họ làm tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất: bảo vệ từng tấc đất quê hương, bảo vệ từng người dân vùng biên giới.

Có lẽ, nếu cuộc chiến khốc liệt ngày ấy không có cô Hai A, cô Năm Chăm và những phụ nữ
Việt Nam dũng cảm bám trụ chiến đấu nơi miền biên giới thì máu đã đổ nhiều hơn, và hơn thế nữa, chủ quyền lãnh thổ đã chẳng thể vững vàng. Chính họ, những người phụ nữ nơi chiến địa, đã mang đến mầm sống, mang đến niềm hy vọng mãnh liệt về cuộc sống hòa bình, yên ả sau những mất mát, đau thương.

Với tập ký sự này, nhà văn Võ Diệu Thanh dường như muốn độc giả nhận ra, dẫu cho chiến tranh có lùi vào tận sâu quá khứ, dẫu cho nỗi bi thương đã hóa thạch theo năm tháng thì những di chứng tinh thần từ cuộc chiến vẫn ngày ngày dội vang trong tâm hồn của mỗi một nạn nhân còn sống.
Sách giúp chúng ta thấu hiểu và cảm thông với nạn nhân trong cuộc thảm sát Ba Chúc, và còn giúp ta hiểu rằng, dù cuộc chiến tranh là chính nghĩa hay phi nghĩa thì con người vẫn phải gánh lấy những bi kịch lớn lao.

20.04.2025
N
Profile Image for Dở Hơi.
88 reviews5 followers
March 30, 2019
“Về từ hành tinh ký ức” là một ký sự về những hồi ức còn-mất của người dân Ba Chúc, tỉnh An Giang trong cuộc thảm sát đẫm máu do lính Khmer Đỏ gây ra. Là “hành tinh ký ức” chỉ không phải là “hành trình ký ức” bởi vì, theo như Võ Diệu Thanh chia sẻ, đó là “những chuyện tưởng như không thể xảy ra trong thế giới loài người.”
Chết chóc. Chẳng lạ gì trong chiến tranh. Nhưng đâu có cái chết nào giống nhau, và nỗi đau cũng thế. Những người sinh ra trong thời bình như mình cũng sẽ mãi chỉ là “kẻ ngoài cuộc”, cũng sẽ luôn phải tự đặt câu hỏi rằng: “Làm sao có thể sống được qua những đau đớn đó?” Ngay cả khi họ còn sống sót để kể lại câu chuyện đời của riêng mình, thì hình như, tất cả họ đều đã chết một nửa linh hồn khi chiến tranh vừa ập đến:“Tôi đã chết khi màng óc ba phọt vào mặt tôi, văng cả vào miệng tôi”
Có người mẹ thuê người đánh gãy tay “thiên thần của lòng tôi”, người mà bà yêu hơn cả sinh mạng mình cũng chỉ vì không muốn con ra trận. Thế rồi, “10 ngày sau, nó được đưa về bằng trực thăng. Cái quan tài có phủ lá cờ ba sọc...” Có người con gái dũng cảm bị hành hình, bị “treo ngược lên cột cờ, bị thẻo vú, cắt tóc, rọc hàm, một con mắt bị đánh văng ra khỏi hốc mắt, xác nằm trên những tàu lá chuối, trần trụi phơi dưới nắng mấy ngày trước con của hàng trăm người” nhưng đã quyết không hé răng nửa lời.
Có nỗi đau nào lớn hơn khi bị hãm hiếp nhiều tháng liền trước sự chứng kiến của hàng trăm người, trong đó có chồng mình. Cũng sẽ không có nỗi nhục nào man rợ hơn việc phải quan hệ với một con chó béc-giê, bị “xốc cọc tràm vào cửa mình”. Và chắc là cũng không có một nỗi ám ảnh nào hơn khi phải tự tay bóp cổ đứa con 2 tuổi của mình đến chết. Tiếng khóc của trẻ con giữa rừng, nó nguy hiểm đến mạng sống của cả hàng trăm người dưới hang. Không phải chỉ một, mà rất nhiều người đã phải giết chính đứa con mình dứt ruột đẻ ra. Xác những đứa trẻ bị xé đôi. Cả làng, chỉ còn duy nhất một đứa 4 tuổi sống sót. Làng chìm trong sự tang tóc của cái chết, của mùi tử khí khắp nơi, xộc lên tận óc.
Những người còn sống thì vật lộn từng ngày, sống chui lủi trong hang, nhìn xác bác gái mình trong tư thế quỳ, cháy rã dưới cái nắng như đổ lửa tháng 3, “dòi tủa dày lên một lớp sâu gần cả gang tay”. Nhưng không một giọt nước mắt nào rơi. Họ không thể yếu đuối khi chính mình đang đứng trước ranh giới mong manh của cái chết. Mà hình như cũng cạn cả nước mắt. 10 ngày ẩn náu phải ăn những cây rau to bất thường, những con cá lúc nhúc vì đánh hơi được mùi xác chết thối um, “thấy đầu người sập sại trong nước, thịt đang bị cá rỉa.”
“Người chết còn nhẹ lòng hơn người đang sống”. Họ vẫn phải tiếp tục sống thôi. Dù có thể đau đớn đến nỗi trở thành một người phụ nữ hoá điên, một người mẹ goá bụa, một người đàn ông đã mất “nửa linh hồn”. Vậy mà họ vẫn sống ngay trên mảnh đất mà chỉ cần nhìn những cảnh vật, quá khứ lại tái hiện mồn một. Đọc “Về từ hành tinh ký ức” để cùng trải qua một hành trình thật đau đớn, khốc liệt và ám ảnh. Một hành trình mà mình thật sự luôn ao ước, sẽ không một lần nào xảy ra thêm nữa! Không có hoà bình nào miễn phí!
P/s: Đối với mình, đọc sách là một trải nghiệm rất riêng tư. Một cuốn sách hay ở chỗ, nó luôn đem lại những cảm xúc khác nhau với từng người đọc. Mình chưa bao giờ viết review sách, cũng không có ý định viết vào lúc này vì thấy những gì mình có còn hạn hẹp. Mình đọc sách, luôn luôn đặt cảm xúc là yếu tố hàng đầu, mình thích những gì đau đớn và ám ảnh. Lần này, chỉ vì trong hàng trăm quyển sách, đây là quyển sách thứ 3 khiến mình rơi nước mắt. Quyển sách này cũng có những khuyết điểm của nó, nhưng nó đã chạm được vào trái tim mình, và cứa một phát thật sắc lẹm. Thế nên, mình vẫn rất thiên vị cho nó 5 sao. Tất nhiên rồi!
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Ngân Đinh.
1 review
January 8, 2023
Đây là một quyển "ký sự" khá, vì trên hết nó miêu tả các sự việc kinh hoàng một cách nhẹ nhàng mà rùng rợn. Thay cho những tường thuật cụ thể, súc tích thì tác giả miêu tả những nỗi đau, sự bàng hoàng bằng nhiều hình ảnh, màu sắc và xúc cảm. Lấy ví dụ như câu chuyện của một cô giáo giấu tên ở Châu Phong, An Giang, cô đã nhìn thấy những trái dưa hấu vỡ tan, đỏ loét bầm dập ngày gia đình bị hành quyết trên chiếc ghe. Một hình ảnh ẩn dụ hay thay cho những phần bể nát từ thân người. Tuy nhiên càng đọc về sau, bầu không khí loãng dần đi vì sự thiếu rõ ràng của các sự kiện (về mặt thời gian) và những tâm tư, cảm xúc của tác giả ngày càng nhập tâm hơn, đôi khi hơi vượt qua những gì có vẻ là từ những nhân vật ẩn danh xuất hiện trong tác phẩm này. Nhìn chung mình đánh giá cao về cách viết, một thước phim quý về nạn diệt chủng sâu sắc hơn, ám ảnh hơn những gì ta từng biết, chỉ cần tác giả rõ ràng hơn về các sự kiện thì người đọc sẽ dễ nắm bắt nội dung.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Nam Tran.
315 reviews39 followers
January 18, 2024
Một cuốn sách mà mình đánh giá là có cách viết không hay: Các câu chuyện được sắp xếp một cách ngẫu nhiên, không có trật tự rõ ràng, các chuyện viết cũng không đều tay, có chuyện nhiều chi tiết thì kể ổn, chuyện ít chi tiết thì tác giả hơi lan man cảm xúc quá đà, câu chuyện kết hơi nhạt (so với những chuyện trước đấy) cũng làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của mình, một số phần in nghiêng thể hiện quan điểm, góc nhìn của tác giả viết chán, lạc quẻ so với nội dung chính trước đó. Lẽ ra sẽ cho điểm thấp hơn, nhưng mình vẫn đánh giá cao sự dấn thân tìm tòi của tác giả khi phỏng vấn người thật việc thật, khui ra những câu chuyện bi thương và rùng rợn mà người sống thời bình không thể tưởng tượng được.

PS: Có 2 chữ cấm kị xuất hiện trong cuốn sách này, khi đọc đến đó mình đã khá bất ngờ khi nó được qua kiểm duyệt.
Profile Image for Bennet Le.
8 reviews1 follower
October 12, 2022
Một cuốn đáng lẽ là viết tốt của Võ Diệu Thanh, nhưng đoạn cuối mình lại thấy tác giả dùng kỹ thuật hơi quá, dẫn đến hơi nhiều cảm xúc (đi quá đà cho một cuốn ghi ký lại sự kiện), có lẽ vì tác giả cũng bị nhoà vào với câu chuyện mà chị đang kể. Nếu tỉnh táo hơn, cảm giác lúc cuối mang lại sẽ chân thật hơn, mình nghĩ thế.
Profile Image for Ling Ling Ling.
4 reviews40 followers
March 2, 2019
React sad & angry at the same time huhuh... Ám ảnh ám ảnh.
Profile Image for Kk Pham.
173 reviews8 followers
August 12, 2022
Đọc mới thấy chiến tranh ngày xưa khổ cực trăm đường. Nạn diệt chủng. Những kí ức muốn quên nhưng không thể nào quên.
10 reviews
February 1, 2023
Một cuốn sách cho đến giờ là hơn 1 năm rồi chưa dám mở ra đọc lại, vì ám ảnh quá, thương quá.
Displaying 1 - 18 of 18 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.