Jump to ratings and reviews
Rate this book

Việt Nam danh tác

Đoạn Tuyệt

Rate this book
"Trời đã mờ mờ tối. Trên rặng tre xơ xác, da trời tím sẫm thưa thớt điểm vài ngôi sao long lanh. Trong phòng, Loan ngồi một mình tựa cửa, tuy trên vai quàng chiếc khăn dầy mà nàng còn như thấy hết cả cái lạnh lẽo của buổi chiều xuân thấm vào người. Dưới ánh đèn lù mù, con gà luộc nằm trên đĩa, mở toác mỏ như muốn kêu; trong lọ thủy tinh mấy bông hoa hồng vì cuống không tới nước nên đã ngả xuống, ủ rũ, héo tàn; mấy cánh hồng rải rác rơi trên khảm.

Loan đưa mắt nhìn quanh phòng: đôi gối thêu song song đặt ở đầu giường với chiếc mền lụa đỏ viền hoa lý ẩn sau bức màn thiên thanh, diễn ra một quang cảnh êm ấm một cảnh bồng lai phảng phất hương thơm, Loan nhắm mắt lại, rùng mình nghĩ đến rằng đó là nơi chôn cái đời ngây thơ, trong sạch của nàng: ở trong cái động tiên bé nhỏ ấy, lát nữa thân nàng sẽ hoàn toàn thuộc về người khác, người mà nàng không yêu hay cố yêu mà chưa thể yêu được. Vẻ trang hoàng lộng lẫy càng làm rõ vẻ cay chua của sự hiến thân vô nghĩa lý."

240 pages, Paperback

First published January 1, 1934

11 people are currently reading
191 people want to read

About the author

Nhất Linh

44 books43 followers
Nguyễn Tường Tam (1906 - 7 tháng 7 năm 1963) là một nhà văn, nhà báo với bút danh Nhất Linh, Tam Linh, Bảo Sơn, Lãng du, Tân Việt, Đông Sơn (khi vẽ); và cũng là chính trị gia nổi tiếng của Việt Nam trong thế kỷ 20.

Ông là người thành lập Tự Lực văn đoàn và là cây bút chính của nhóm, và từng là Chủ bút tờ tuần báo Phong Hóa, Ngày Nay. Về sau, ông còn là người sáng lập Đại Việt Dân chính Đảng, từng làm Bí thư trưởng của Việt Nam Quốc dân Đảng (khi Đại Việt Dân chính Đảng hợp nhất với Việt Nam Quốc dân Đảng và Đại Việt Quốc dân Đảng) và giữ chức Bộ trưởng Ngoại giao trong Chính phủ Liên hiệp Kháng chiến.

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
98 (33%)
4 stars
110 (37%)
3 stars
67 (22%)
2 stars
16 (5%)
1 star
3 (1%)
Displaying 1 - 30 of 75 reviews
Profile Image for Phu.
786 reviews
December 13, 2023
4.5

– Cái gì bắt ta phải đau đớn, khổ nhục mãi mãi?
Cái cớ hy sinh để được vừa lòng mẹ trước kia bây giờ không đủ sức mạnh để dìu dắt nàng nữa. Nàng chỉ nhận thấy bấy lâu nàng đã hèn nhát sống theo tục lệ, không có cái can đảm phá tan những tục lệ mà cái học của nàng đã cho nàng biết được rằng đáng bỏ, đáng phá.


Đoạn Tuyệt là tác phẩm mình thích nhất cho đến hiện tại của riêng Nhất Linh. Là tác phẩm đầu tiên và cũng là tác phẩm mà mình thấy rõ Nhất Linh chịu ảnh hưởng tư tưởng của phương Tây sau khi ông du học từ Pháp trở về nhiều thế nào. Thông qua nhân vật Loan, tác giả đã thể hiện những tư tưởng hiện đại, đấu tranh xóa bỏ, xung đột giữa mới và cũ đầy mạnh mẽ.

Ngay từ mở đầu là mình đã ấn tượng với cuốn sách, Loan là một nhân vật mình rất thích, Loan là một cô gái tân thời xinh đẹp, có học thức. Và từ mở đầu qua suy nghĩ của Loan mình đã dễ dàng nhận thấy Loan đã biết tiếp nhận tư tưởng phương Tây - nàng không giống những người phụ nữ khác, không muốn chấp nhận bị ràng buộc bởi những tục lệ, tư tưởng đầy bài xích, cũ kỹ mà xã hội dành cho phụ nữ. Loan sẵn sàng phản bác, nói ra suy nghĩ đầy táo bạo trong lòng nàng.

Loan nói:

– Việc gì mà hết hy vọng. Mẹ chồng ác thì đi chỗ khác mà ở, chồng ghét thì lại càng nên đi lắm. Khổ là vì cứ tưởng mình là thân con gái thì phải lấy gia đình chồng làm gia đình mình, nếu mất gia đình ấy là đời mình bỏ đi. Sao lại thế được. Mình sống, muốn sống thì không thể một mình mình sống được sao, nếu cái gia đình kia không cho mình được sung sướng. Sao đàn ông họ bỏ vợ này lấy vợ khác lại là sự thường.


Ra mắt năm 1934 nhưng Đoạn Tuyệt sẵn sàng lên án về những quan niệm sai lầm của cha mẹ dành cho con cái, của xã hội với người phụ nữ. Cái quan niệm cha mẹ đặt đâu con ngồi đó đã đưa Loan đến sự khổ, chỉ vì chấp nhận vui lòng cha mẹ - làm tròn chữ hiếu mà cuộc đời Loan từ cái khổ này tới cái khổ khác. Gia đình chồng thì theo tư tưởng cũ - họ khác biệt với Loan, không ngừng đầy đọa nàng hết lần này đến lần khác, đa thê, trọng nam khinh nữ, mê tín; lần nữa Nhất Linh cho mình thấy sự xung đột, đối lập giữa mới và cũ ra sao. Những người phụ nữ trong đời Loan cũng như nàng, họ khổ, bị dày vò bởi cái cũ>, có người còn tìm tới cái chết và cả Loan cũng từng có cái suy nghĩ tự nhiên đó, nhưng khác với họ là Loan đủ mạnh mẽ để phản khán lại sự cay nghiệt của gia đình chồng, sự áp bức của xã hội với người phụ nữ mới như nàng.

Không chỉ là câu chuyện về những khốn khổ, bất công của những người phụ nữ như Loan, mà còn là câu chuyện về những con người bị ràng buộc bởi quan niệm cũ như Dũng - anh chàng bị cha mẹ từ chỉ vì cuộc đời tự do của chàng; Dũng và Loan đều giống nhau - cả hai bị xã hội cũ đó chối bỏ nên chính vì thế cả hai nhân vật này có sự thấu hiểu sâu sắc với nhau. Mình thích việc tác giả miêu tả cái ái tình, nội tâm nhân vật đầy sâu sắc, da diết và đầy lưu luyến. Có vài đoạn Nhất Linh miêu tả cái bối cảnh và nội tâm đối lập rất đẹp, rất buồn. Cả trong cái phiên tòa cũng làm cho mình phấn khích, vì nó khiến mình nghĩ đến tác phẩm về phụ nữ khác là 房思琪的初恋乐园.

“Vì kiêu căng, vì lãng mạn, lại vì so sánh những cảnh thần tiên thấy trong tiểu thuyết với sự thực tầm thường trước mắt, nên Thị Loan tìm cách thoát ly."


Sau cùng mình cực kỳ nể nhân vật Loan, chỉ là một người phụ nữ ấy thế mà Loan không ngừng đấu tranh, đoạn tuyệt với cái đời khổ cứ bám lấy nàng, cả cái việc đưa tang do Loan làm cũng ấn tượng với mình - vì mình đã có nghĩ về việc làm giống Loan, đưa tang trong bối cảnh như thế chắc gì ai dám làm. Mối tình của Loan và Dũng về sau làm mình mất hứng đi, cứ dằn co không còn ấn tượng nhiều, việc tác giả chọn cái kết như thế đã quá mãn nguyện. Câu chuyện về những con người thất vọng, buồn vì tình ái, mang nhiều muộn phiền vì trách nhiệm của gia đình, xiềng xích của xã hội.

Hai người cùng đau đớn như nhau, sao không tìm về với nhau để chung sống một cuộc đời mới và giúp nhau quên cái quá khứ nặng nề kia đi.
Profile Image for Trang Ngo.
158 reviews70 followers
January 30, 2018
Truyện hay, viết từ năm 1936 mà tính thời sự vẫn còn nguyên.

Nhân vật được xây dựng tính cách cũng rất chân thật: từ cô Loan, cậu Dũng, cho tới cậu Thân, bà phán - mẹ cậu Thân và bà Hai - mẹ cô Loan. Tất cả đều có cá tính riêng và rất nhất thống, hợp lý trong suốt câu chuyện.

Truyện viết về sự xung đột mới-cũ và bản thân truyện cũng có rất nhiều cái mới-cũ để người đọc học theo. Gặp được rất nhiều từ cũ như “sen đầm”, “bà phán”, “nhà pha”, “gái non”, “gái mới”... Và cũng gặp được nhiều tư duy “tân thời”. Đã mất tới hơn 80 năm kể từ ngày cuốn truyện được viết ra mà những tư tưởng tân thời hồi đó ngày nay vẫn còn được coi là tân thời.

Khá thích cách xưng hô của các nhân vật trong truyện, thích theo dạng thích thú và băn khoăn ko biết ngày xưa người ta có xưng hô với nhau như vậy thật không.

Các đoạn mẹ chồng và gia đình chồng mỉa mai nàng dâu thấy rất điển hình kiểu Hà Nội.

Câu chuyện này mà được lên phim thì chắc cũng sẽ hay.

Tự nhủ cần phải đọc nhiều sách của các tác giả Việt Nam ngày xưa hơn.


*Quyển của Nhã Nam ko tìm thấy nên rate cuốn này.

Profile Image for Bên Phía Nhà Z.
247 reviews572 followers
September 20, 2017
cũng dc, hơi bị simple quá, màn cho ra tòa luật sư biện hộ buồn cười kinh khủng, lại thêm xử trắng án =)))
nữ quyền rần rần, cũ mới đánh nhau ỏm tỏi =))
Profile Image for Thị Lệ Gạo Đen.
197 reviews744 followers
July 6, 2020
Đọc từ thời cấp 2, cực hay về số phận của những người phụ nữ (dù là trí thức hay không) ở thời điểm chuyển giao giữ thế kỷ 19 và 20 (giai đoạn Âu hóa như trong số đỏ, hơi kiểu lai tây ý). Khó hiểu là khi những tác phẩm hay như này lại không mấy viral như kiểu Bỉ Vỏ hay Làm Đĩ. Mình đnag đọc lại lần thứ 3456 gì đó và sẽ giới thiệu cho mn cùng đọc.
4,5/5 luôn hihi
Update:
Mình thích cuốn này lắm lắm. Loan đã có một pha lật bàn kinh điển để thoát ly khỏi cái nhà tù mang tên NHÀ CHỒNG. Và tìm được hạnh phúc của mình nữa. Nên là bài học của cuốn này là:
- Lấy chồng thì phải lấy người YÊU mình, và mình cũng yêu họ, thì mới đủ để cùng nhau vượt qua khó khăn.
- Không cần lấy chồng giàu, nhưng hãy lấy chồng có chí tiến thủ. Đừng như cái anh Thân trong truyện trước sau cũng ăn bám mẹ, ăn bám vợ.
- Làm gì thì làm, làm chính mình trước. Nếu người mình yêu và bố mẹ chồng chấp nhận được chính bản thân mình, thì đó chính là nơi mình thuộc về. Không thể diễn kịch con hiền dâu thảo để rồi gò mình chịu khổ sở cả đời được đâu.
Profile Image for Tâm Như.
37 reviews8 followers
June 16, 2021
Khi nghe nói đến văn học Việt Nam thì không trượt đi đâu được sẽ nhắc đến vấn đề người phụ nữ. Cái vấn đề của người phụ nữ trong Đoạn Tuyệt vẫn vậy nhưng lại là cái kết có hậu cho người phụ nữ chứ không phải vô hậu như những người khác. Loan là cô gái tân thời, được đi học đàng hoàng, có nền giáo dục phương Tây, nhưng chính sự hiểu biết đó, chính cái kiến thức đó khiến Loan gặp nhiều gian khổ. Một cô gái tân thời sống trong một xã hội đang chuyển giao giữa cái mới và cái cũ. Người Loan yêu rời đi, Loan lấy một người đàn ông mình không thương để vừa lòng mẹ cha, để trả món nợ mà sau này Loan mới biết. Gia đình chồng của Loan là một gia đình cổ hủ nhưng lại rất giàu có. Loan cố gắng xem nhà chồng như nhà mình, là dâu hiền, vợ thảo. Nhưng đời có như ý Loan, chồng lạnh nhạt, 'bám váy mẹ', mẹ chồng thì thường xuyên gây khó dễ. Rồi con Loan chết oan, người ta đổ lên đầu Loan cái tội giết con. Chồng Loan ấy vậy mà ngay lập tức lấy vợ bé, hắn ta nghe mẹ đánh Loan, ấy thế lại thành gán cho Loan cái mác giết chồng chỉ vì phòng vệ. Có ai khổ hơn Loan
Trong khi đó người Loan yêu đâu rồi, một con rùa nhút nhát, biết tin người yêu sống đau sống khổ mà chẳng cứu giúp gì, đó còn là người đàn ông sao, ấy vậy mà cô Loan vẫn yêu, vẫn thương, vẫn không nguôi hi vọng.
Cái người phụ nữ của Nhất Linh khác những người phụ nữ khác, hiểu được câu nói "Con sâu xéo lắm cũng quằn" thì người phụ nữ cũng như vậy. Họ bỏ ước mơ, bỏ cả tương lai cùng người mình yêu cho gia đình. Nhưng xã hội thì sao, phong kiến thì như thế nào, chính những thứ đó đã đẩy họ den618 đỉnh điểm buộc họ phải chống lại mà thôi.
Profile Image for Khanh Nguyen.
131 reviews8 followers
December 3, 2024
"Đoạn tuyệt" của Nhất Linh giống như một phản đề của "Số đỏ". Nếu như Vũ Trọng Phụng từng mô tả Tây hóa như một thứ lai căng, ung nhọt, khiến cho giá trị xã hội đảo lộn, thì ở "Đoạn tuyệt", Nhất Linh lại đặt Tây hóa dưới một góc độ khác. Đó là một dòng tư tưởng cuộn trào giải phóng con người khỏi những nền nếp lề thói cổ hủ, đưa con người chạm tới giá trị của chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa tự do, quyền tự quyết của người phụ nữ. Hai tác phẩm cùng thời, cũng chẳng thể nói ai đúng hẳn, ai sai hẳn (bản thân Nhất Linh cũng có những tình tiết động chạm đến giá trị truyền thống ắt có thể gây tranh luận), nhưng rõ là dưới lăng kính đa chiều, Nhất Linh đã dành mọi sự đồng cảm cho Loan, người con gái được học hành và tiếp cận với lối sống mới, nhưng bị mắc kẹt trong một cuộc sống cùng quẫn, đầy hủ tục ở gia đình nhà chồng mà cô chẳng hề yêu thương, để rồi, biến cố nối dài biến cố.

Nhưng mình cũng trân trọng tác giả vì ông hoàn toàn không khai thác câu chuyện theo một hướng giật gân, bi kịch, thê lương, mà những nhân vật ông tạo ra đầy sức sống và hi vọng, kể cả trong hồi kết. Ông không đổ lỗi gây ra bi kịch của Loan cho những người thuộc lối sống cũ, và cũng đặt cảm quan của mình vào hiện thực khách quan, rằng có thể có những người thoát li được nhận thức, nhưng hoàn cảnh và xã hội chưa cho phép, chứ không phải đặt câu chuyện vào một xã hội không tưởng. Và thực tế, vì nhiều lí do lịch sử, chính trị, sự giải phóng thân phận con người cũng phải mất rất lâu để đạt được trạng thái mà chúng ta đang sống ngày nay, nhưng ở thời những năm 1930, có ai ngờ rằng Nhất Linh đã có thể manh nha một dòng tư tưởng mới mẻ, khoáng đạt như thế?
Profile Image for Liên.
114 reviews1 follower
November 28, 2022
Mindblown that this ode to feminism came out of Vietnam almost 100 years (!!!) ago. Which makes it all the more distressing and infuriating that some (most?) of the issues still feel current.
——insert "I can't believe I still have to protest this shit" meme——
Loan's fate, though much less grim, reminds me of 丰县铁链女. I wonder how the latter is doing.

Some quotes about the clash between new/old still resonate with me, poignantly so:

"[Her parents] realized that she no longer shared their values and outlook on life."
"They could sense their daughter becoming distant. She belongs somewhere else, worlds apart from this Vietnamese society."
"My education only made me more keenly aware of my life's miseries, and feel them more acutely."

Still blown away by Loan's radically modern thoughts (book was written in 1934!!). Maybe this shouldn't be that suprising after all, considering quite a number of Vietnamse women during that era fought hard against the system e.g. gaining professorship at French & Indochinese institutions (cảm ơn @herstoryfromvietnam vì đã educate em).

P/S: Did people really use pronouns this way back then? Vietnamese pronouns are intuitive to native speakers, they say 🥲
Profile Image for Chinh Vũ.
11 reviews5 followers
March 30, 2020
Thực ra là 3.5*
Sống chung với mẹ chồng phiên bản những năm 1930s. Mình nghĩ xung đột cũ - mới trong suy nghĩ và lối sống của con người ở thời kì nào cũng tồn tại như một lẽ đương nhiên. Nhưng không phải cứ xung đột xảy ra thì phải ngay lập tức triệt bỏ những điều cũ kĩ hay bóp chết những suy nghĩ mới mẻ, khác biệt. Thái độ với xung đột rất quan trọng. Để giải quyết xung đột, con người nên từ tốn xử sự với nhau, tìm cách đối thoại nhẹ nhàng và cho nhau thời gian thay vì im lặng nhẫn nhục hay bới móc chì chiết. Như vậy thì cuộc tranh luận giữa mới hay cũ mới bớt mang màu sắc hằn học và thiếu tính khách quan. Nhưng nếu cứ chủ động đối thoại là đối phương sẽ lắng nghe thì đã chẳng có tiểu thuyết mà đọc :’D
Mình chắc chắn không ưa nổi cách đối xử của bà phán Lợi với Loan, nhưng nhiều đoạn cũng khá khó chịu vì lối suy nghĩ vừa có chút gay gắt vừa có phần bay bay của cô con dâu này ._.
Đoạn cuối HE coi như cũng mát lòng cho những ai ủng hộ sự mạnh mẽ và can đảm của nhân vật chính :’D
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Hung Nguyen.
453 reviews37 followers
January 2, 2024
Cuốn đầu tiên đọc trên Fonos. Phải công nhận là tác giả đã mô tả rất chân thật và sống động sự đối đầu giữa hai luồng tư tưởng mới và cũ trong xã hội Việt Nam cách đây gần 100 năm. Quan niệm của tác giả về vai trò của người phụ nữ trong gia đình Việt Nam được trình bày một cách rất trực tiếp và đơn giản, không ẩn dụ lòng vòng, đôi khi có lúc hơi bị kịch quá. Cuốn này có lẽ nên được đưa vào sách giáo khoa hơn là những tác phẩm propaganda, để tiêu diệt nốt cái bóng ma của luồng tư tưởng lỗi thời cũ kỹ vẫn còn vương vất trong những gia đình hiện đại ngày nay (Nhất là cái kiểu nói bóng nói gió passive aggressive của bà Phán 😆). 5⭐️
Profile Image for Twineaquarius.
288 reviews
February 6, 2017
Đoạn Tuyệt được Nhất Linh viết và đăng báo vào những năm 1034-1935 nhưng có lẽ, với cảm nhận của bản thân, Đoạn tuyệt vẫn còn nguyên giá trị đối với xã hội Việt Nam đến giờ.
Về nội dung, Đoạn tuyệt cũng như một loạt tác phẩm vào thời điểm đó ở Việt Nam, những con người mới trong xã hội mới. Ở Đoạn tuyết là Loan - cô gái con nhà bán chiếu, được cậu - mợ cho đi học "cái tân thời", Loan tiếp thu cái mới trong nhịp sống cũ, nhưng Loan không thể hoàn toàn sống theo cái mới mà cô được tiếp thu, Loan vẫn magn trong mình những sợi xích của họ hàng, cha mẹ, làng xóm. Cuộc đời của Loan là những bất mãn tự Loan thấy nhưng ko đủ nghị lực để bỏ, cũng chưa đủ hèn nhát để rũ bỏ đời sống ràng buộc ấy. Mặc dù Nhất Linh vẫn dành cho Loan một kết thúc có hậu nhưng đấy là sự có hậu phải đánh đổi bằng việc "không gia đình", một hạnh phúc đến lúc được tự do thì lại không còn những người cô đã dùng cả cuộc đời thanh trẻ để hy sinh.
Thực ra, Đoạn tuyệt cho mình nhìn thấy sự cổ hủ của nền văn minh phong kiến ở xã hội này, dù có qua bao nhiêu năm, bao lần đấu tranh thì nó vẫn tồn tại cho đến giờ. Ở một xã hội mà những cô gái như mình không còn bị gò ép như Loan nhưng vẫn chịu những xiềng xích đời này khác gì Loan. Dù chúng tôi bây giờ được ủng hộ tự quyết đến mấy thì những mắt xích gia đình, bạn bè, xã hội, chồng - con đã bao giờ buông tha cho những phận phụ nữ ở đất nước tôi. Cũng giống như Loan, dù có đấu tranh giành được sự tự do, nhưng vẫn phải thay tên mà nào có yên. Câu nói của Loan từ những năm 1934-1935 đến giờ vẫn còn nguyên giá trị để chúng tôi cố gắng: "Tôi nói cốt để chị em gái mới đến đây nghe, biết rằng nếu các chị muốn được hưởng hạnh phúc với chồng con, thì điều trước nhất, các chị em phải tìm cách sống một đời riêng, một đời tự lập, tránh sự chung sống với bố mẹ, họ hàng, nhà chồng và nhất là cố vượt hẳn ra ngoài quyền của cha mẹ chồng thì mới mong gia đình được hòa thuận."
Tôi cũng không muốn cổ vũ cho những tiền lệ xấu như mẹ đơn thân, đòi ra riêng, bỏ bê chồng - con, bỏ bê gia đình chồng, nhất bên trọng - nhất bên khinh. Nhưng cũng như Loan, tôi chỉ mong chúng tôi được sống "một đời tự lập, cường tráng" ở "xã hội tạo ra một hoàn cảnh phù hợp với quan niệm mới" của chúng tôi.
Profile Image for Nam Tran.
312 reviews38 followers
October 6, 2021
Xứng đáng là cuốn tiểu thuyết có tầm quan trọng bậc nhất trong văn học hiện đại Việt Nam. Nhất Linh không có cái lãng mạn, thơ mộng, bay bổng như Khái Hưng, mà thay vào đó là sự lạnh lùng và gãy gọn, đi thẳng vào trọng tâm mà ông muốn truyền tải: Cuộc đối đầu giữa 2 tư tưởng cũ - mới. Loan có lẽ là hình mẫu nhân vật chính mình yêu thích nhất trong tất cả các nhân vật tiểu thuyết Việt Nam trước năm 45, ở cô vừa có sự thông minh, quyết liệt để thay đổi cuộc đời theo hướng mới, nhưng cũng có sự tinh tế, nhẹ nhàng trong việc cố gắng dung hòa lấy cái cũ, làm trọn đạo hiếu theo tư tưởng cũ. Loan không phải kiểu một nhân vật một chiều, mà trong cô luôn có sự giằng xé nội tâm, giằng xé đến tận chương cuối cùng, mà mỗi sự đấu tranh, sự mâu thuân của Loan đều được Nhất Linh mô tả một cách rất hợp lý và sâu sắc.

Phân doạn ấn tượng nhất của truyện chắc chắn nằm ở phiên tòa xử Loan. Dẫu cho phân đoạn đó có hơi "kịch" và hùng hồn quá, nhưng đó là nơi thể hiện rõ nhất bản chất của một nhà báo, một chính trị gia của Nhất Linh khi đưa 2 tư tưởng cũ - mới lên võ đài, đối chọi nhau gay gắt. Mỗi bên đều có cái lý của riêng mình và được trình bày rõ ràng, khúc chiết và có sức thuyết phục rất cao, cho thấy tài năng trong nghị luận của Nhất Linh vượt trội đến như thế nào. Ông không cần thiết phải đi quá sâu, quá trực tiếp đến mức sỗ sàng theo phong cách "hiện thực", nhưng có ai dám nói "Đoạn tuyệt" không phải là một cuốn tiểu thuyết hiện thực? Dẫu cho mô tả về một cuộc chiến không có thực, nhưng những mâu thuẫn của người trẻ trong xã hội đó được bao trọn chỉ trong một phân đoạn ngắn ngủi mà xuất sắc này, đó mới chính là sự khác biệt của "tiểu thuyết" và "phóng sự".

Dẫu cho vì một vài nguyên nhân không đáng có mà Nhất Linh không có được sự công nhận xứng đáng, nhưng với mình "Đoạn tuyệt" mới là cuốn tiểu thuyết quan trọng nhất của văn học Việt Nam giai đoạn 1930 - 1945 khi nó sở hữu một câu chuyện rất tốt, một phong cách viết văn riêng biệt và một tư tưởng lớn của thời đại.
Profile Image for Ngoc Nam.
63 reviews12 followers
May 25, 2017
1. "Căn phòng riêng" của Virginia Wolf xuất bản lần đầu tiên vào năm 1929. "Đoạn tuyệt" của Nhất Linh ra đời năm 1934 với nhiều ý tưởng khá tương đồng. Cùng năm đó, Kemal Ataturk chính thức trao cho phụ nữ quyền bầu cử và ứng cử trên toàn quốc... Phạm vi và tốc độ ảnh hưởng của "paradigm shift" này đã ngầm dự báo một xu hướng không thể đảo ngược của toàn cầu hoá.
2. Một tuyên ngôn Nữ quyền phiên bản Việt Nam 1930s.
3. Nếu sinh đúng thời Nhất Linh có lẽ sẽ đủ sức cạnh tranh trực tiếp cùng Marc Levy, Guillaume Musso, Cổ Mạn, Tân Di Ổ... về lượng sách bán ra.
Profile Image for Kieu Trang.
414 reviews38 followers
May 3, 2021
Lâu lắm mới đọc tác phẩm Việt, phải nói là nếu vào thời kỳ đấy thì nó đúng là mang dấu ấn chuyển đổi giữa cái cũ và cái mới. Còn vào thời bây giờ thì làm gì có chuyện này nữa, sắp thành bà dâu rồi, có đâu mẹ chồng nàng dâu nữa.
Profile Image for Khánh.
186 reviews29 followers
December 25, 2020
Văn của các tác giả Tự lực văn đoàn chưa bao giờ làm mình thất vọng. Phiên tòa xử cô Loan viết đỉnh quá làm mình liên tưởng tới phiên tòa trong Giết con chim nhại
Profile Image for Cao Đức Hiếu.
323 reviews49 followers
May 7, 2023
Mình thích cái tư tưởng tân thời rõ ràng, vang vọng mà câu chuyện mang lại, cũng thích cách Nhất Linh miêu tả tâm lý nhân vật nữ khéo léo, chi tiết (giống như Zweig).
Profile Image for ttsun08.
56 reviews1 follower
July 8, 2025
5 ★

"Người ta đau gì đây? Đau cái kiếp người
Không phải kiếp đá - kiếp mây - kiếp chó...
Người đau - dù nỗi đau vì mình hay đau trong sử
Cũng chỉ vì mình là người
Thơ nói cho ra điều đó"
(Thuốc - Chế Lan Viên)

Cuối cùng thì mục đích của văn chương là thế. Nói học văn là học làm người thì lớn lao, xa vời quá. Nhưng học văn là chắc chắn ta được gần hơn với những kiếp người, gần hơn với cái đau, cái khổ, với một tiếng thở dài oái oăm của số phận. "Đoạn tuyệt" bóc tách nỗi đau, nhưng không để cái nỗi đau ấy đẩy ta đến đường tuyệt vọng, u uất, thù hận với đời. Các câu chữ cứ oằn mình quằn quại, nhưng cốt là để ta thấu cái dáng hình khổ ải đấy, để rồi ta lại càng thiết tha yêu, thiết tha khát khao được sống một cuộc đời tự do và ý nghĩa.

|| Nói về cái đau...

Cái đau của Loan là cái đau hiện diện nhan nhản đến mức người ta cho là lẽ thường. Một cô gái tân thời buộc phải gạt bỏ tình riêng để chiều ý mẹ, cưới một người không yêu, làm dâu cho một nhà không tình cảm. Đáng sợ nhất là khi cái sự hầu hạ mà con dâu phải dành cho gia đình chồng dường như đã nghiễm nhiên trở thành cái lệ, cái tục trong biết bao gia đình Việt Nam. Để rồi từ cái đích đến cao cả của tình yêu, hôn nhân biến thành chốn ngục tù trói buộc cuộc đời đương xanh của bao nhiêu cô gái. Cái đau của Loan không phải vết thương khi đập đầu vào đá, mãnh liệt, đầy bất ngờ và dữ dội. Cái đau của nàng tựa hồ hàng triệu những vết xước nhỏ khi người ta phải bước qua một bụi gai, nó cứa vào chân nàng, không bỏng rát để buộc nàng tức khắc dừng lại, nhưng âm thầm khiến nàng đổ máu, và tại một thời khắc bất chợt cơn mưa ập đến, nước sẽ thấm vào những vết xước ấy và khiến nàng cay xót tột độ, cho thân mình và cho cả phận mình. Trước khi bước chân về nhà chồng, nàng đã biết đời mình sẽ tuyệt vọng. Có phải đâu nàng không muốn yêu Thân, không muốn yêu gia đình chồng. Nhưng ép cứ người ta yêu thứ làm người ta đau đớn, mệt mỏi, mà đâu phải chỉ yêu, phải phục tùng, phải ngoan ngoãn, không hơn gì một con ở nhưng gán thêm cái danh nghĩa con dâu, thì làm sao mà Loan cam chịu nổi.

"Nàng lẩn thẩn so sánh chiếc pháo với tiếng cười của nàng hồi nãy, vì nếu tiếng pháo kia làm cho xác pháo tan tành, thì tiếng cười của nàng là tiếng cười đưa nàng đến một cảnh đời chết."

Loan mang trong mình mọi phẩm cách mà bất cứ ai cũng sẽ sẵn lòng yêu. Một cô gái tân thời, tri thức, thương gia đình, sẵn sàng hy sinh, nhẫn nhục, bỏ qua cái mộng tưởng đời mình để chịu đựng sự đay nghiến của gia đình chồng. Để rồi cả quãng xuân thì, Loan sống không khác gì kẻ ở, người hầu. Cái đau đời nàng là cái đau chung của biết bao người con gái nhỏ bé không có quyền hạn lên tiếng và đấu tranh cho đời mình.

"Từ xưa đến giờ, tất cả đời nàng dâu khác, cũng như đời Loan chỉ là những đời người ta đem hy sinh để gây dòng dõi cho các gia tộc."

Loan bị buộc phải phục tùng, tuân lệnh mẹ chồng, trong khi chính bà mẹ trông có vẻ đứng đắn kia lại hấp tấp cưới ngay cô vợ bé cho Thân chỉ vì Loan đã tuyệt đường sinh nở. Xã hội bấy giờ không những khinh nữ, trọng nam mà còn dung thứ cho khái niệm đa thê.

"Trước khi Loan được người ta cưới về làm vợ một cách chính thức, những lễ nghi đó không có vẻ giả dối bằng bây giờ khi người ta đem nó ra để che đậy và hơn nữa để công nhận một sự hoang dâm."

Đau đến mấy nàng cũng cố cắn răng mà chịu. Nhưng để đau đến bước đường nàng buộc phải cầm dao tự phòng vệ trong vòng vây nhà chồng như một con chó yếu ớt sắp bị bắt đi làm thịt, để rồi vô tình đâm chết chồng thì dường như nàng mới có thể bước một chân ra khỏi chốn tối tăm ấy. Oái oăm thay chính cái khoảnh khắc nàng bị bắt tạm giam thì lại là lúc nàng thấm thía hai chữ tự do.

"Tuy hai tay bị siết và thân mình sắp bị giam cầm, lúc Loan bước qua ngưỡng cửa, nàng vẫn có cảm tưởng rằng vừa bước ra khỏi một nơi tù tội."

|| Suy cho cùng, chẳng ai có lỗi

Loan không hoàn toàn đúng vì lỡ tay đâm chết chồng, nhưng cũng chính cái cảnh bị chà đạp đã đẩy nàng đến con đường ấy. Suy cho cùng ta thấy sẽ đáng sợ ra sao nếu đặt một người con gái tân thời vào một chế độ cũ, một gia đình cũ. Chưa cần đến xung đột vật lý, tự thân họ đã có những mối xung đột trong tư tưởng và tâm hồn. Và quả thật, người ta cho nàng học rộng hiểu cao, cho nàng trở thành một cô gái tân thời làm gì, để rồi vẫn ép nàng vào cái khuôn tẻ nhạt và khô khốc của một tư tưởng cũ? Vì nàng tri thức, tân thời, nên vẫn ôm trong mình một khát khao sống, khát khao tự do, khát khao được thoát ly và sống tự thân mình một cuộc đời nhỏ nhoi, ảm đạm nhưng không trói buộc. Thử hỏi nếu nàng ngoan ngoãn tuân mệnh như biết bao cô gái "cũ", thì liệu lúc này, Loan có còn là Loan hay chỉ đơn giản là một cái máy đẻ kiêm cả dọn dẹp nhà?

"Bao nhiêu những việc xảy ra không phải lỗi ở người nào cả, mà lỗi ở sự xung đột hiện thời đương khốc liệt của hai cái mới, cũ."

Khoảnh khắc đời Loan hoàn toàn được tự do, hay nói đúng là "đoạn tuyệt" với cuộc đời cũ, mình mừng cho nàng, nhưng đồng thời cũng bàng hoàng nhận ra có biết bao cô gái không may mắn như Loan, khi họ buộc phải "đoạn tuyệt" với chính cuộc đời mới tươi đẹp trước mắt, để chôn cả kiếp người ở nơi kẻ lạ không thuộc về mình.

|| Và thứ giữ ta còn sống, chính là tình yêu

Cái tình rất thân thương giữa Thảo, Lâm và Loan, cái tình rất "người" khi người mạnh mẽ khai sự thật đứng về phía Loan ở tòa lại chính là con sen nhà chồng, và cả cái tình vương vấn, nồng say chưa khắc nào tàn lụi mà Dũng dành cho Loan. Chính những thứ ấy giữ ta còn sống.

"I live so I love
I live so I love
Live & love, live & love"
(Trivia 承: Love - BTS)

Chúng ta yêu để sống, và sống cũng là để yêu. Cái tình luôn sáng lên ở đâu đó, nó đồng hành cùng Loan ngọt ngào như những cái ôm của Thảo, nó lặng lẽ dõi theo Loan như nhưng bức thư chưa tỏ của Dũng, nó nhỏ bé những mãnh liệt như lời khai khẳng khái của con sen, như lời bảo vệ chắc nịch của vị luật sư. Tình yêu, hay rộng ra là hy vọng, luôn giữ cho con người ta còn sống. Chỉ sợ ta thôi tha thiết với cuộc sống, chứ một khi còn khát khao níu kéo sự sống, còn hy vọng được yêu, được sống tự do đời mình, thì khi ấy con người ta sẽ còn đấu tranh mãi cho sự hạnh phúc của riêng mình.

Mình nhẹ nhõm khi đọc đến những trang cuối cùng, cảm tưởng như vừa cùng Loan đi qua cả cuộc đời dài đầy gian truân, và thầm hạnh phúc, lâng lâng thay cho nàng khi nàng nhận được thư của Dũng. Câu chuyện của Loan và Dũng sau đó, tác giả không cho ta biết thêm gì, tựa như muốn tạo cho lứa đôi một chặng đường riêng tư, tự do và khoáng đạt nhất, cùng nhau sải bước mãi về sau.

|| Một ngòi bút rỉ máu

Văn của Nhất Linh tựa tựa Nam Cao, nhưng không đau đớn, quằn quại bằng. Nếu Nam Cao phải tự mình dùng dao chọc ngoáy vào nỗi đau của từng nhân vật để nó loét ra, loang lổ tới muôn đời, thì Nhất Linh lại chỉ phơi vết thương đó ra ngoài mưa, ngoài gió. Ông phơi bày vết thương ở đó, để cho người đời xem, để cho mưa gió bão cát tha hồ quẫy đạp, xô xát vào vết thương hở vẫn chưa có cách chữa cho lành. Có người lướt qua vết thương như chẳng phải chuyện của mình, có người giật mình nhận ra bấy lâu nay mình cũng đau hệt như họ nhưng lại giấu vết thương ấy đi, âm thầm chịu đựng một khoảng thời gian dài. Cũng có người nhìn vào vết thương ấy để đề phòng cho mình, tránh mắc phải nỗi đau y hệt. Lại có người mạnh mẽ tiến lại, hỏi han, than thở và cùng chia sẻ câu chuyện với người đương đau. Và dẫu độc giả có tiếp nhận cái đau ấy ra sao, Nhất Linh vẫn làm tròn thiên chức của một nhà văn dũng cảm: dám phơi bày hiện thực và lên tiếng bảo vệ cho những phận người yếu ớt, phê phán mạnh mẽ một xã hội cũ với tư tưởng cũ đã biến người vợ, người con dâu thành một con vật làm thuê làm mướn và biến hôn nhân thành cái chuyện nghiễm nhiên được sắp xếp theo ý của hai bên gia đình.

Nhất Linh không gào thét, không hô hào, nhưng cái buồn trong văn Nhất Linh vẫn làm con người ta thổn thức. Thổn thức vì nó tinh tế, nó sâu, nó hoang hoải mà vẫn không tuyệt vọng. Vừa làm người ta nhận thức vì nỗi đau, nhưng cũng khiến ta mỉm cười hy vọng từ chính nỗi đau ấy, đó chính là cái hay ở ông.

|| Và cuộc đời ta, hãy mạnh mẽ và tự do như cuộc đời Loan

Mình chắc chắn rằng không ít bạn đọc xong cuốn sách này sẽ giật mình nhìn lại. Chính những người mẹ, người cô, người bác, người họ hàng xa, người hàng xóm,... của mình, cũng đã hoặc đang hoặc sẽ sống một cuộc đời như Loan. Đau khổ, cam chịu và nhẫn nhục. Song mong sao chúng ta có đủ dũng cảm để thoát ra khỏi những số phận tréo ngoe của đời người, và mong sao mỗi chúng ta đều tìm được một Dũng của đời mình - người thương ta và vì ta.
Profile Image for Duong.
1,007 reviews125 followers
September 14, 2022
Mình rất ức chế khi đọc truyện này, dù nó hay.

Thật ra vào 3 chương đầu mình đã ngỡ “đoạn tuyệt” ở đây có nghĩa là cô Loan sẽ tuyệt giao luôn với thầy me mà đi theo Dũng, tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân mình. Đến tận khi cô Loan lên xe hoa và nhác thấy bóng Dũng mình vẫn còn mong một cảnh dắt tay nhau chạy trốn, nhưng không.
Rồi lại ngỡ “đoạn tuyệt” là Dũng sẽ cắt đứt cái rụp mọi mộng tưởng của cô Loan, lấy vợ hay chết hay biệt tăm, hoặc nhẹ nhõm hơn là cô Loan quên phắt anh Dũng đi, “đoạn tuyệt” với mối tình dang dở này cho rồi, nhưng lại không.
Đến lúc đứa bé chết đi, mình lại mong cô Loan “đoạn tuyệt” với nhà chồng, đến khi Thân có vợ lẽ mình lại càng mong, mong mãi đến khi án mạng xảy ra, à thì đến lúc đó mới là “đoạn tuyệt” đây.
Mình thích cô Loan bao nhiêu thì mệt anh Dũng bấy nhiêu, yêu hay không yêu trả dép ngta về đừng có mà nhây nhây mắc mệt. Đã biết Loan yêu mình, thay vì nói không yêu Loan cho con ngta nhẹ lòng thì anh ta lại nói: “Khi nào mình không có cái gì mình thích thì mình nên thích cái gì mình có.” Ý gì? Ý là anh biết cô Loan yêu anh nhưng cô Loan chấp nhận lấy ng khác đi á hả?
Truyện hay, tư tưởng mới, thắt nút mở nút chỉnh chu, dù nhân vật nam chính có hơi ỡm ờ.
Mình tin tưởng rằng nếu Nhất Linh sinh ra ở thời đại bây giờ, ông sẽ là best-seller-book-writter của Việt Nam chứ không chơi, ngưỡng mộ.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Trong Veo.
27 reviews
July 27, 2024
3,75/5
chả hiểu sao dạo gần đây,tôi thấy mấy câu ca dao tục ngữ của các cụ linh ứng ghê gớm,nhất là “khổ tận cam lai”. Và để nói về tác phẩm này, cũng là “khổ tận cam lai”. Loan – một người con gái Hà Thành được lĩnh hội tư tưởng mới,khai phóng từ phương Tây,nàng ý thức được quyền của mình,đời của mình. Bởi vậy,nàng đã nuôi ý định bất chấp mọi định kiến,để được tự do,được yêu Dũng- người bạn học bấy lâu. Nhưng trớ trêu thay, nàng vướng phải xiềng xích của số phận,phải cưới Thân, bước vào cuộc hôn nhân( trao đổi thì đúng hơn) đã định trước dù chẳng tha thiết gì. Nhưng vì cha mẹ,vì chữ hiếu,Loan đành chấp thuận “Khi nào mình không có cái gì mình thích thì mình nên thích cái gì mình có”. Cũng chẳng cần đoán,cuộc hôn nhân ấy đã thành ngục giam suốt tuổi thanh xuân của nàng. Thế nhưng vì mẹ,người con gái này vẫn cắn răng chịu đựng. Chịu đựng nào được mãi? Gia đình chồng đúng kiểu “ tổng hợp mọi điều mà người con dâu sợ”((: coi nàng không khác gì giúp việc,cái máy đẻ, trọng nam khinh nữ, cưới cả vợ lẽ về khi Loan không thể sinh con nữa. Bi kịch chồng chất bi kịch,và đêm ấy,tức nước vỡ bờ, Loan lên tiếng. Song bởi vậy chọc tức bà mẹ chồng,chồng thì luôn sẵn lao vào đánh cô, vì tự vệ, Loan vô tình đâm phải chồng mình. Ra tòa,theo tiếng nói của công lý,nàng chiến thắng. Có một vài điểm mình ấn tượng về tác phẩm này:
1, Tình yêu- vì thương nhau mà lỡ mất nhau nửa đời người,mà làm khổ nhau
Loan tưởng Dũng không yêu mình,mà chỉ coi nàng là bạn. Nhưng Dũng thương nàng lắm,cố giấu đi cũng bởi muốn tốt cho nàng. Từ đó gián tiếp đẩy nàng vào ngục tù kia. Dù vậy,trái tim hai người vẫn hướng về nhau “ yêu nhau ở nơi tâm hồn”. Loan trải qua bao chuyện, tuổi trẻ rời đi mà sắc hương cũng chẳng còn,làm tớ nhớ đến lời hát của Lana Del Rey.

Where have you been? Where did you go?
Those summer nights seem long ago
And so is the girl you used to call
The Queen of New York City”
Còn đâu ngọc nữ Hà Thành xưa? Nhưng mà:
“But if you send for me, you know I'll come
And if you call for me, you know I'll run
I'll run to you, I'll run to you
I'll run, run, run
I'll come to you, I'll come to you
I'll come, come, come”
Miễn người gọi,em sẽ đến. Và vì bức thư tỏ lòng dù có phần muộn màng của Dũng, Loan vẫn chạy,chạy đi tìm anh,chạy đi tìm hạnh phúc đời mình. Chạy để năm tháng mờ phai,để những nếp nhăn nhạt dần, để tuổi xuân trở lại. Linh hồn thì nào có tuổi?

2, “ find what you love and let it kill you”
Ta thấy hai ngã rẽ hoàn toàn đối lập,của hai người dùng cùng chung chí hướng,của Loan và Dũng. Loan chọn gò mình trong không phép cũ, còn Dũng phá lệ,chấp nhận khổ cực,nhưng sống đúng với mình. Kết quả ra sao thì hẳn độc giả đã biết. Đằng nào ta cũng chết,chi bằng để thứ mình yêu giết mình( không áp dụng với drug addcit((:). Chết mà không hối hận.
3, giao tranh cũ mới- các thế hệ nên bao dung cho nhau
“Đó, các ngài coi, chính chúng ta mới là có tội lớn. Cho họ học cái mới mà không tạo ra cho họ một hoàn cảnh hợp với quan niệm mới của họ.”
Thế hệ trước cảm thấy lạc lõng với thay đổi choàng ngợp,thầy mình bị bỏ lại,là người thừa. Thế hệ sau thì không được thầu hiểu,không được tạo điều kiện để phát huy cái mình tiếp thu được. Bởi thế,ta tiến lên nhưng đồng thời phải ngianhf lại,để “không ai bị bỏ lại phía sau”. Bởi thế, những người lớn tuổi cũng cần mở lòng,lắng nghe tiếng nói của thế hệ trẻ,như caay sồi già chở che cho hạt mầm phát triển
4, văn phong
Tự lục văn đoàn thì khỏi nói rồi,nghe dịu nhẹ mà rất sang,buồn man mác. Như nhâm nhi tách trà chiều,đắng có, ngọt có. À mng đừng kì vọng nhiều quá,mà từ từ tận hưởng nhé.
À quên còn nỗi đau truyền thế hệ,phụ nữ tự làm khổ nhau nữa
Yếu tố nữ quyền nữa

một số trích dẫn tớ thích
.
"Chàng tin rằng nếu thật yêu Loan, thật thương Loan thì chỉ có một cách là
quên Loan đi."

" Yêu nhau rồi lại bằng mười
phụ nhau"

:
–" Thôi ta để mặc anh Dũng đi với cảnh đời gió bụi của anh, yêu nhau
đành chỉ yêu nhau trong tâm hồn, còn mỗi người một ngả, người nào sống
riêng cuộc đời người ấy."

"Tiếng người gọi nhau ở dưới đồng đưa lên khiến Dũng nghĩ đến cái đời
của dân quê, cái đời lạnh lẽo, vô vị kéo dài đã mấy nghìn năm. Đã mấy
nghìn năm, họ sống như bám lấy mảnh đất già cỗi, xưa thế nào giờ vẫn
thế, vui ít khổ nhiều, bao giờ cũng thảm đạm như buổi chiều đông này,
không hề khao khát một cảnh đời sáng sủa hơn, mong ước một ngày mai
tốt đẹp hơn ngày hôm nay.
Chiều hôm ấy, Dũng như cảm thấy tâm hồn của đất nước, mà biểu hiệu
cho đất nước ấy không phải là những bậc vua chúa danh nhân, chính là
đám dân hèn không tên không tuổi. Dân là nước. Yêu nước chính là yêu
chung đám thường dân, nghĩ đến sự đau khổ của đám thường dân"

"Tôi cũng nghĩ như anh, vì tôi tin ở sự tiến bộ. Ta có thể làm cho họ
hơn lên được. Có lẽ họ đã quen với cái khổ lắm rồi, nên họ không biết khổ
nữa, hay họ có biết cũng không tỏ ra được… Ta phải diễn tả ra cho họ thấy
và những sự ta mong ước cho họ, ta phải làm cho họ mong ước như ta. Tôi
vẫn hằng mong ước dân quê đỡ phải chịu hà hiếp, ức bách. Ta phải tin rằng
sự ao ước ấy có thể thành sự thực và làm cho dân quê cũng ước mong một
cách tha thiết như ta."

' Độ ấy tôi có ngờ đâu có ngày tôi yêu Loan như tôi yêu nàng bây giờ.
Loan, một người đàn bà có chồng. Nếu tôi quên được!… Tôi muốn nhưng
người ta không thể hoàn toàn tự sai khiến được. Ái tình nhiều khi mạnh
hơn lẽ phải. Nghị lực chỉ có thể ngăn mình làm điều trái, chứ không thể đàn
áp được tình yêu, nhất là thứ tình đó lại là một thứ tình tuyệt vọng chỉ…
đến làm tôi đau khổ, không ích gì"

".
Tuy hai tay bị xích và thân mình sắp bị giam cầm, lúc Loan bước qua
ngưỡng cửa, nàng vẫn có cái cảm tưởng rằng vừa bước ra khỏi một nơi tù
tội."
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Chi Luong.
223 reviews33 followers
December 20, 2020
Một cuốn sách khá ổn, phản ánh được xã hội thời đó tuy có điều mình đoán được cái kết ngay từ đầu vì motif truyện cũ.
Mình không phủ nhận sách có những giá trị nhất định và có những đoạn viết hay nhưng nhìn chung không có gì mới và khiến mình phải trầm trồ.
Profile Image for Jinn.
287 reviews
July 29, 2019
Cuốn này đem ra làm công cụ đo sức chịu đựng được luôn chứ đùa. Đọc mà vừa tức vừa bực. Ức chế phết.
Khá thích, có điều mình mong đợi nhiều hơn xíu ở nửa cuối.
Profile Image for Đào Kiên.
41 reviews12 followers
August 27, 2021
Đoạn tuyệt (Nhất Linh) - Những lát cắt sống động của bức tranh xã hội buổi giao thời

1.Con đường ngắn nhất dẫn độc giả đến với một cuốn sách chính là tính thẩm mỹ

Tôi vốn có ấn tượng đầu tiên với tấm ảnh bìa người phụ nữ kiều diễm trong tà áo dài Lemur, đứng hiên ngang trước vành móng ngựa. Một thần thái rất là lạ mắt so với những tác phẩm Việt Nam mà tôi từng đọc, từng nghe, khác hẳn với hình ảnh đàn bà truyền thống nết na, không phải khắc khổ lam lũ như chị Dậu, cũng không như Thị Nở đơn thuần, xấu xí. Người đàn bà đó, cá tính, hiên ngang, toát lên cái vẻ cứng cỏi xuất thần hiếm có như bức họa “Người đàn bà xa lạ” của họa sĩ Nga Kramskoi. Tay hoạ sĩ, một kẻ bị hút hồn nữa, lại tô điểm cho cảnh đẹp đó một cặp mắt sắc lạnh chẳng hướng về quan tòa, chẳng nhìn ai, mà lại hướng lên trời, hướng tới miền xa xăm. Một dáng vẻ kiêu hãnh và ngạo thói đời vô cùng, nhưng oái ăm là tư thế hiên ngang đó lại đang đối diện trước thần công lý, trước một nghịch cảnh tù đày sắp đến. Người đàn bà cá tính như vậy tại sao lại đến bước đường này? Lòng đầy nghi hoặc, tôi lại nhìn về ánh mắt hút hồn đó, và quyết định tự đi tìm câu trả lời theo tiếng vẫy gọi của “người đàn bà An Nam xa lạ”...



2.Bi kịch của nàng tân thời

Chuyện kể về Loan, một gái tân thời mạnh mẽ, cá tính, có học thức, thích sống tự chủ. Loan tin rằng “đặc sản” lớn nhất của cuộc Âu Hóa đối với phụ nữ An Nam sau mấy nghìn năm bị gò bó tư tưởng chính là cái quyền được tự do yêu đương, được cất tiếng yêu không bị ràng buộc của tuổi trẻ. Nàng có tình cảm với Dũng, cũng là một chàng tân thời đang sống 1 cuộc sống tự do tự tại. Cái yêu của Loan không chỉ là quan hệ giới tính đơn thuần, mà còn là yêu lý tưởng, yêu cái chí tự lập thân của Dũng. Người thời đó có suy nghĩ táo bạo vậy, quả thực hiếm, mà lại còn có cặp có đôi, phải nói là đáng quý!

Tưởng rằng đôi bạn trẻ tân thời sẽ đi đến với nhau thành một nhà văn minh tiến bộ, cùng đóng góp cho sự đi lên của xứ An Nam. Thế nhưng Nhất Linh lại chơi độc giả một vố quay ngoắt 180 độ khi vẽ nên một biến cố nghiệt ngã cho đời Loan, khiến nàng bị ép phải gả vào một nhà hào môn danh giá đương thời. Thời đó, cái hôn sự như vậy được xã hội coi như đã đạt đến cái đích viên mãn của một đời đàn bà, nhưng lạ thay, Lan lại thấy đau khổ! Cái khổ ấy là của chú chim tự do bỗng dưng bị bắt nhốt vô lồng, là của tâm hồn tự do bị phong tỏa trong thứ tình yêu sắp đặt, và là sự đau khổ của một người đuổi theo trào lưu tân thời của xã hội mà nay lại phải bẽ bàng vì phải thỏa hiệp với xã hội cổ hủ.

Mọi sự vỡ lẽ ra cũng chỉ vì hai chữ “nợ” và “hiếu”. “Nợ” là cái nợ cuộc đời khó trả lại của người mẹ nghèo khó của nàng cho bà Phán mẹ chồng tương lai, “Hiếu” là sự đền đáp đấng sinh thành, cái việc ép duyên trả nợ.


3.Cuộc nổi loạn thách thức chế độ gia trưởng từ trong trái tim

Loan bắt đầu chuỗi đời đau khổ bị hành hạ dày vò bởi dây dưa rễ má những hủ tục, phép tắc lề thói xưa cũ, cùng những lời nói “mát” trong một cái hậu cung to lớn đầy rẫy những “người cùng khổ”. Đúng vậy, không ai hiểu đàn bà hơn chính đàn bà, và cũng không ai dày vò cuộc đời nhau ghê gớm hơn những người phụ nữ trong chính gia đình

Tưởng chừng đời một cô gái "mới" sẽ tiến hóa ngược trong gia đình cổ hủ, và dòng lịch sử sẽ xuất hiện thêm một gương đàn bà than thân trách phận nữa, nhưng không, với bản tính của một cô gái tự do kiêu hãnh, nàng đã tự xây trong mình - một ý thức hệ độc lập cùng những hành động nổi loạn mang tính cách mạng, thách thức cả chế độ đại gia đình truyền thống. Đầu tiên, để tỏ rõ cái chí không chịu khuất phục, trong ngày đại hỷ, Loan đã tặng món quà cưới không thể muối mặt hơn: một cái đá chân làm đổ sập chiếc hỏa lò truyền thống

Bất giác, hành động thách thức đó gợi nhớ đến lời tuyên ngôn xóa sổ tư tưởng hủ Nho rất mạnh mẽ trong những ngày đầu thành lập của Tự Lực Văn Đoàn. Đó là trong 1 bức biếm họa cách xử trí tập tục “bước qua hỏa lò trong hôn lễ” nổi tiếng trên báo Phong Hóa do họ chủ biên vào năm 1933, trong đó viết:

BA CÁCH XỬ TRÍ:

Phái cũ - Khư khư giữ lấy cái lò
Phái dung hòa 2 văn minh Âu, Á - Muốn giữ được quốc túy Việt Nam và thâu nhập được văn hóa Tây u thì nên thay cái hỏa lò than bằng cái hỏa lò điện
Phái mới - Bỏ quách!

Bỏ quách! Hai tiếng ấy thật quyết liệt và cực kì khiêu khích như hành động của Loan vậy! Như vậy, bạn đọc đã lý giải phần nào nguồn cảm hứng để Nhất Linh sáng tác “Đoạn tuyệt” ra đời 2 năm sau, và cảm nhận được cái bầu không khí đầy mùi thuốc súng sắp tới giữa Loan với gia đình chồng, giữa hệ tư tưởng tân tiến và phong kiến lạc hậu của một xã hội buổi giao thời.

Nếu cái đá chân mở màn chưa đủ, thì những hành động phản kháng kế sau của Loan mới thực sự đáng để các bạn nữ đều phải nể phục và học hỏi.

Ý định cùng chồng lên Hà Nội mở tiệm kinh doanh, chính là điều đầu tiên nàng nghĩ tới ngay khi đặt chân về nhà chồng. Đó là cách tốt nhất để thoát ly gia đình cổ hủ, để giúp người chồng hòa nhập cùng giới trí thức, tân thời, và cũng để tạo sự công bình trong vai trò kinh tế gia đình

Đó vừa là chi tiết mới mẻ trong nhận thức về vai trò người đàn bà, vừa là sự kế thừa từ những dấu ấn văn hóa đã phai nhạt của tư tưởng mẫu hệ. Trong sách “Xã hội Việt Nam”, học giả Lương Đức Thiệp đã viết rằng: tuy bị giáo lý đạo Khổng đè ép quyền lợi, song chỉ có giới quý tộc phong kiến tuân thủ luân lý ấy, còn trong dân gian lại ngược lại “phép vua thua lệ làng”, dân gian vẫn chịu ảnh hưởng mạnh mẽ bởi chế độ mẫu hệ cổ xưa. Thực tế, người dân vẫn có những cách riêng để khéo léo ca ngợi công đức cánh đàn bà trong sản lực kinh tế, mặc cho sự bó buộc của luân lý phong kiến:

“Chồng cày, vợ cấy, con trâu đi bừa”

“Lệnh ông không bằng cồng bà”

Ta vẫn thường thấy ở các miền quê, cả đàn ông đàn bà cùng làm nông, cùng chia sẻ công việc nặng nhọc rất bình đẳng. Cũng cần nhớ rằng trong xã hội trọng sĩ khinh thương (sĩ, công, nông, thương) thì dĩ nhiên việc tiền nong phần nhiều đều nhường nữ nhân gánh vác: chợ búa, buôn bán, v.v. chứ không thể để cho đám người chỉ biết tầm chương trích cú được



Nhân vật trong "Đoạn tuyệt" thẳng thắn thể hiện cái chí làm giàu tự thân không thua đàn ông, khác xa với hình mẫu phụ nữ trong văn chương truyền thống chỉ than thân trách đời làm gái, làm dâu khổ sở. Nếu đời đàn bà lấy chồng đã đã khổ, chi bằng ta chủ động tìm cho mình một lối đi riêng, bước trước để tiên phong cho những người cùng khổ. Chọn Hà Nội làm nơi lập thân, cũng là để bứt phá tư tưởng ấy khỏi bờ rào của lũy tre làng xưa cũ.

Phải chăng, Nhất Linh không chỉ muốn kêu gọi quyền tự do bình đẳng cho phái nữ, mà còn đang âm thầm khôi phục căn tính nữ từ những di sản của chế độ mẫu hệ trong tâm hồn phụ nữ Việt hiện đại?

“Trốn không được thì chỉ có một cách là can đảm nhận lấy cái đời hiện tại của mình, nhìn sự thực bằng đôi mắt ráo lệ không phiền muộn, không oán hờn, mạnh mẽ mà sống”

Không chỉ là chuyện kinh tế, nàng cũng rất thoáng với việc sinh và nuôi con. Trai hay gái đều được, trai phải là trai tân thời, gái cũng phải gái tân thời, tự chủ tự quyết. Nàng thậm chí đã bỏ qua cái viễn cảnh tuổi già an nhàn bên con cháu bầy đàn, vì lẽ rằng nàng chỉ muốn hưởng 1 đời tự chủ mà không phiền lòng bất kì một ai cả.

Đàn bà thu hút ánh nhìn nhất là qua phục trang. Không chọn đâu xa xôi, nàng luôn khoác lên mình bộ đồ Lemur tân thời, đứa con đáng tự hào nhất của ông Cát Tường, cũng là một đồng chí với nhóm Tự Lực! Cái duyên thứ hai nằm ở phong thái, với kiểu tóc lệch và dáng đi thẳng khỏe khoắn không khép nép nho nhã như thục nữ yểu điệu.

“Sang trọng trong bộ quần áo tối tân, Loan thấy mình như ở đâu lạc loài đến”

Mặc cho những rào cản luân lý bủa vây, mặc cho dòng đẩy xô đẩy, nàng vẫn tìm cho mình - một cách riêng để giữ gìn cá tính mạnh mẽ của một phụ nữ tân thời, tiến bộ, tuy rằng vẫn chịu nhiều thiệt thòi, nhưng đã tránh được số phận bị đồng hóa cùng những kiếp người trong chốn lao tù của chế độ gia trưởng. Lý tưởng cho cuộc kháng cự kiên trì vậy còn nằm ở đứa con mang nặng đẻ đau, để cái sinh linh mới sinh ra làm người tự do, người "mới", rũ bỏ những gông cùm xiềng xích cũ mòn của những lớp người cũ.

“Chỉ có sự trinh tiết của tâm hồn là đáng quý thôi”

Lướt lại những dòng văn của Nhất Linh, bạn đọc ngỡ rằng bản thân ông đã từng luân hồi vô số lần vào những kiếp đàn bà làm dâu, những kiếp người bị chế độ gia trưởng đày đọa dày vò đến chết. Đó là những cảnh mẹ chồng nàng dâu, cảnh mẹ chồng, em chồng, …. cùng bức hại đứa con dâu chỉ để thỏa cái sướng của kẻ bậc trên, và và rồi ta lại rơi nước mắt vì lấp ló trong những cảnh bi ai vẫn bừng lên những con người còn đang vùng vẫy quẫy đạp hòng thoát cái kiếp thống khổ này, gương của họ, không khỏi nhắc nhở ta về một bản lĩnh đàn bà kiên cường và mạnh mẽ tồn tại âm thầm trong trái tim.... Loan là người của thế kỉ cũ, ấy vậy mà cách suy nghĩ, tư tưởng của nàng làm người đọc cứ ngỡ là đã đi trước thời đó hẳn chục bước rồi. Nó mới quá, lạ quá, và xa vời quá, nó khiến nàng thấy cô đơn trơ trọi giữa cái xã hội cũ kĩ lạc dòng lịch sử ấy….


4.Mâu thuẫn cũ mới dai dẳng.

Đáng tiếc, Nhất Linh, một người theo chủ nghĩa “diệt cũ” triệt để, đã cố gắng hướng câu chuyện đời Loan theo hướng đả kích hết mức những người cũ, và mỹ lệ hóa đầu óc tân tiến của lớp người mới, mặc cho sự thái quá đó đang làm biến dạng những giá trị quan và đạo đức xã hội.

Bản thân nàng, một người được nuôi dạy trong môi trường Tây học tân thời, dường như đã quên hẳn 2 từ tiếng mẹ đẻ ”truyền thống” và “trách nhiệm”. Mới về nhà chưa được bao lâu, nàng tỏ ra lơ đễnh, “quên béng” các bổn phận cơ bản của người làm dâu, dù đó là những việc nhỏ nhặt nhất trong nhà. Mỗi khi gia đình có dịp lễ tết quan trọng, thái độ nàng chỉ hờ hững, thậm chí quên bẵng đi một cách vô tâm. Có lẽ trong bởi vì nàng vốn đã sống trong một nhà gia trưởng, nên mặc nhiên nàng coi việc “hiểu họ” chỉ là vô nghĩa? Suy cho cùng, dù cho Lan có học thức, có tân thời đi chăng nữa, nếu không có địa vị kinh tế trong nhà, và thiếu đi chút tinh tế trong đối nhân xử thế, thì nàng vẫn sẽ mãi không có tiếng nói giữa gia đình

��Bổn phận đó, trong thâm tâm nàng, nàng không cho là bổn phận, chỉ là sự bó buộc gây nên bởi tập quán nó làm cho mọi người quanh quẩn quấy rầy nhau mà không có kết quả gì tốt”

Đỉnh cao của sự đả kích truyền thống của Nhất Linh phải nói nhất chính là khi ông khước từ cái lạy để tiễn vong linh mẹ được an nghỉ. Nó khiến bạn đọc cảm thấy sợ, thấy hãi hùng vô cùng trước sự cực đoan khi đánh đồng giữa truyền thống và hủ tục của những người “mới”. Rõ ràng, không chỉ vì sự cổ hủ khắt khe của gia đình phong kiến, mà cái sự thiếu khôn ngoan, thiếu lý trí của người trẻ cũng góp một phần trong quá trình gặm nhấm mối quan hệ gia đình thêm một gay gắt, rạn vỡ từ trong hạt nhân của nó.

Cuối cùng, với cái chết bi thương của đứa con đứt ruột đẻ đau, và sau khi chứng kiến một sự ngoại tình trắng trợn được nhà chồng ủng hộ công khai, nàng dường như đã đến bên bờ vực sụp đổ của cái tôi mạnh mẽ hồi nào. Mặc cho mọi cố gắng, mọi sự đấu tranh không ngừng nghỉ, nàng cuối cùng vẫn phải bại trước những đầu óc lạc hậu hủ bại, trước sự bất lực của bản thân. Nàng ngộ ra sự tàn khốc khi đứng giữa một nhà mà mình và những người sống trong đó đều từ chối sự thấu hiểu lẫn nhau, trong một chốn ngục tù tư tưởng mà nàng sẽ luôn là kẻ yếu thế hơn, luôn bị hà hiếp bởi bọn tù nhân khác, những kẻ bị cầm tù giữa thế giới văn minh mà bản thân chúng cũng không hay biết.

“Tôi thì cho không lỗi ở bên nào cả, vì nếu thế thì hiện giờ biết bao nhiêu người có lỗi. Trong bất cứ gia đình nào, hễ cứ có người mới người cũ, là xảy ra những câu chuyện bất bình như thế. Lỗi đó ở chế độ, ở hai quan niệm khác nhau của hai bọn người phải chung sống.”

Bế tắc. Ngột ngạt.

Sống như vậy, chỉ có chết dần, chết mòn

Sống như vậy, không bằng một lần ta đứng dậy chiến đấu!

Và trong lần phản kháng cuối cùng đó, lần đầu nàng tận hưởng cảm giác sục sôi căm thù khi chống lại kẻ áp bức, khi cầm lấy vũ khí bảo vệ tự do của đời mình. Một sự giải thoát nên có từ lâu

Mọi biến cố như thước phim chiếu lùi. Lùi đến tận trang đầu của cuốn sách. Người đàn bà trước vành móng ngựa.

Tranh cãi cũ mới nổ ra inh ỏi. Cái tôi cứng cỏi vẫn bền bỉ đến phút cuối. Nàng đối diện quan tòa, đối diện ngã rẽ cuối cùng: hoặc là chịu kiếp tù đày lần nữa, hoặc là rũ bỏ cuộc đời cũ … Và vận may cuối cùng đã mỉm cười với nàng!



5.Sự lạc lõng trước xã hội của thanh niên đương thời

Lại nói về Dũng, nhân vật có tính đa biểu tượng nhất. Nhìn chung, Dũng đại diện cho lớp thanh niên có lý tưởng nhưng chưa rõ ràng, chưa quyết đoán. Cậu ca thán cảnh nghèo nàn tù túng của người nông dân, xác định họ như cái đích của cách mạng, nhưng chỉ nói chứ không làm được, bản thân cũng không có phương sách nào để giúp họ. Cậu từ Loan cũng vì khát khao lo việc đời trước việc tình duyên, không muốn vì chuyện vợ con mà ảnh hưởng, nhưng cuối cùng vẫn lưu luyến bứt rứt vì nó, lại dùng dằng muốn nối lại tình xưa khi cái chí nam nhi còn đang bỏ dở. Muốn yêu nhưng không thể,muốn làm nhưng không thực hiện được, là tình trạng của lớp thanh niên tân thời khi đối mặt với hiện thực trần trụi của xã hội. Bởi vậy nên Nhất Linh đã viết tiếp “Đôi bạn” về sau để hiện thực hóa cuộc cách mạng lý tưởng của Dũng

Cuộc đời Dũng và Loan là hai nửa đối nghịch, nhưng bổ sung lẫn nhau. Dũng tự do tự tại, còn Loan bị kìm hãm, dày vò. Dũng mịt mờ trên con đường cách mạng, mà không nhận ra điều đầu tiên cần cải cách, như cụ Phan Chu Trinh từng nói, chính là nền phong hóa đầy rẫy những điều cổ hủ của nước nhà, chính là thứ đã đày đọa đời Loan. Loan hướng tới Dũng là lý tưởng của cuộc đời tự do mà cô mãi không chạm tới được, giống như cách Dũng lẩn tránh nàng liên tục, sau khi nàng dứt điểm, đoạn tuyệt hẳn cuộc đời cũ, thì cuộc đời cả hai chính thức hòa vào 1 thể, tức là đều trở thành người tự do. Nhưng sẽ không có sự hợp thành nào hết, vì 2 người đã phân ly trên 2 mảnh đời riêng, và chỉ có thầy may mắn mới giúp họ được.


6.Tổng kết

Cùng với “Nửa chừng xuân”, “Đoạn tuyệt” đặt dấu mốc tư tưởng lớn trong sự nghiệp của nhóm Tự Lực. Sau một loạt các tác phẩm mang hướng lãng mạn thuần túy trước đó như Gánh hàng hoa, Đời mưa gió,..... thì tác phẩm này như một sự lột xác bất ngờ với giọng văn thẳng thắn phê phán, đả kích những vấn đề nhức nhối của xã hội nửa tây nửa ta đương thời. Bóc tách cuốn “Đoạn tuyệt” là thấy được tầng tầng lớp lớp những mối quan hệ gia đình trong thời đại giao thoa, những mâu thuẫn giữa các giá trị cũ và mới, giữa truyền thống, phong hóa dân tộc với hiện thực xã hội.

Tuy nhiên bản thân “Đoạn tuyệt” vẫn bị hạn chế nhiều về tư tưởng, cốt truyện. Bằng việc chọn một tai nạn bất ngờ làm nút thắt cho mâu thuẫn cũ mới và nối tiếp bằng một màn xử án “lý tưởng hóa quá mức” khi nhân vật lại không phải chịu bất cứ tội trạng pháp lý nào, và cuộc sống tự do cũng được miêu tả êm đẹp đến bất ngờ, cuộc kiến thiết xã hội mới khép lại trong sự chơi vơi nửa vời. Mặt khác, đầu óc mơ tưởng và những hành động của nhân vật cũng khiến người đọc không khỏi băn khoăn về cách nhìn nhận giữa đúng và sai, giữa truyền thống tốt đẹp đẹp và hủ tục.

Đoạn tuyệt, là dứt bỏ cái cũ để tìm đến cái mới, là hy sinh đời tình ái để mở lối soi đường cuộc cách mạng của giống nòi, nhưng xin cũng đừng nhầm lẫn với sự chối bỏ giá trị truyền thống, cội nguồn của dân tộc mình. “Đoạn tuyệt” có lẽ sẽ trở thành áng văn xuôi tầm cỡ kinh điển giống những tác phẩm cùng thời như “Số đỏ”, “Chí Phèo”, “Nửa chừng xuân”, nếu không có sự lý tưởng hóa thái quá cái “mới” và phủ nhận hoàn toàn cái “cũ” như vậy.

“Về đường xã hội, cái biệt tài trào phúng của phái ấy, cả trong thơ văn và trong các bức hí họa, đã làm rõ cái dở, cái rởm, cái buồn cười, cái giả dối trong các hủ tục, thiên kiến của ta. Tuy nhiên, phái ấy không khỏi có những điều thiên lệch. Có những tục không đáng công kích mà cũng công kích…”
Dương Quảng Hàm nói về Tự Lực Văn Đoàn -


27/8/2021
148 reviews5 followers
October 15, 2023
Tôi viết lại những cảm xúc của tôi về cuốn sách này sau khi đã đọc nó khá lâu, bởi đơn giản tôi bị xóa toàn bộ những đánh giá, cảm nhận sách mà tôi đã thêm vào trên ứng dụng này.
Hai ngày nay ngồi buồn, đọc lại một số cảm nhận còn xót lại, tôi nhớ đến cuốn sách này, và muốn viết gì đó. Chẳng biết gọi là viết review hay là cảm nhận của chính tôi về thứ liên quan ít nhiều đến chủ đề cuốn sách còn rơi rớt lại trong trí nhớ của tôi.
Hôm trước có anh bạn hỏi tôi rằng: “Em có muốn được chồng nuôi không?” và tôi đã tuôn ra một tràng, dù biết nó chẳng liên quan lắm đến câu hỏi, cơ mà chỉ là nó chạm đúng điều tôi vẫn khó chịu. Tôi ghét tư tưởng bất bình đẳng giới, ghét cái quan niệm phụ nữ phải thế này, phụ nữ phải thế kia. Và mặc dù cũng phải thừa nhận rằng nhiều khi đúng là có những thứ vì mang thân là “phụ nữ” mà ta chẳng thế làm được, nhưng vẫn tức anh ách.
Tự nhiên nghĩ, nếu mình sinh vào thời của cô Loan thì không biết mình sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Hừm. Chắc là mình sẽ để mặc cho dòng đời đưa đẩy. Trở thành một người phụ nữ của gia đình, cung phụng nhà chồng, nem nép sợ sệt, ra chào, vào hỏi, lúc nào cũng mang tâm trạng u uất, buồn đau, khóc thương cho số phận mình trong câm nặng. Mình nghĩ mình sẽ thế đó, quan niệm của thời cuộc quyết định tư duy, quan niệm của con người. Cũng sẽ có đấu tranh, phản kháng, nhưng sức người bé nhỏ, sao địch lại được đây? Mà cái quan niệm nó ăn sâu bám rễ, truyền từ đời này sang đời khác, từ người này sang người khác, tính lây lan như rễ cây cổ thụ thì dễ gì mà thay đổi được. Lại phải một con người lành lành, nhát cáy, ngại và sợ thay đổi như mình =((((
Thôi, trở lại tác phẩm. Tác phẩm này kể về Loan – cô gái được giáo dục theo kiểu phương Tây, tân thời, nhưng lại sống trong xã hội cũ. Cô cũng có nhiều hoài bão, ước mong, có người trong mộng, có một cuộc đời rộng mở phía trước. Đặc biệt cô cực kỳ cá tính, và có ý chí muốn vượt lên số phận, không chịu theo sự sắp đặt của gia đình, của xã hội. Tuy nhiên có ai ngờ đâu rằng, chính sự tân thời, sự hiểu biết, ý chí phản kháng của cô lại khiến cô gặp nhiều gian khổ, đớn đau.
Cô bị ép gả cho người mà cô không yêu vì bố mẹ cô lỡ nợ tiền người ta, mà vì sao mà nợ? Khốn nạn thay đó là vì vay tiền cho cô được ăn học đàng hoàng giữa cái xã hội không trọng phụ nữ học thức này. Song thân phụ mẫu đã phải hy sinh nhường vậy, cô nào dám không nghe theo.
Cô cứ ngỡ rằng chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời gia đình chồng, yêu thương, chiều chuộng chồng, vâng lời bố mẹ chồng thì cuộc sống sau này sẽ nhẹ nhàng với cô. Nào ngờ đâu, sóng gió liên tiếp xảy đến, cô suốt ngày bị mỉa mai, khinh rẻ do nhà nghèo, do tư tưởng mới, do có ăn có học, rồi bị chồng thờ ơ, chưa có con, chồng ngoại tình…
Khóc thay cho thân phận cô là khi vô tình trong một lần xô xát, cô đã giết chết chồng của mình. Nhưng cũng chính nhát dao này đã cứu rỗi cuộc đời cô. Cô có những người bạn tốt ở bên, hỗ trợ cô, không chỉ thoát vòng lao lý, mà còn được trở về với cuộc sống tự do. Dù cô vẫn bị mang điều tiếng, vẫn bị bàn ra tán vào, vẫn bị ánh mắt dị nghị của người đời, nhưng cô đã là người tự do, tự do hoàn toàn cả về thể xác và tâm hồn.
Kết chuyện viên mãn biết bao nhiêu khi cô được quay trở về với người mình yêu, dù sau bao nhiêu năm, bao sóng gió trôi qua, anh vẫn luôn hướng trái tim về cô (mặc dù trước kia mặc dù cô luôn chủ động tán tỉnh, thổ lộ, kiếm tìm mà anh sợ xã hội, sợ cô khổ mà từ chối tình cảm). Sau tất cả chỉ khi ta lấy người mình yêu, ta được sống là chính con người mình, sống vì mình thì ta mới thực sự được hạnh phúc. Nhỉ?


Profile Image for Mín Vivian.
201 reviews
June 7, 2022
Đọc Vũ Trọng Phụng xong lại xoay ngay ra đọc Nhất Linh, có lẽ mọi người cũng hiểu tui đang định nói đến cái gì, nhưng thôi, tui sẽ không bàn tới và giữ riêng cho mình những suy nghĩ khác vậy =)))

Bàn về “Đoạn tuyệt”, dù tác giả hầu như chẳng sử dụng từ này trong suốt thiên tiểu thuyết, tuy nhiên đọc xong thì chắc chắn ai cũng hiểu tác giả ngụ ý đoạn tuyệt thứ gì ở đây. Quyển sách đã là một ví dụ nổi bật cho những tôn chỉ sáng tác của Tự lực văn đoàn - tư tưởng bài phong kiến, bài Nho giáo, tôn trọng quyền tự do trong một xã hội cũ - mới lẫn lộn. Đọc “Đoạn tuyệt” ức chế kinh khủng lắm, nhiều khi tức chỉ muốn chửi thề, nhưng cũng bất ngờ lắm vì sự đấu tranh quyết liệt của Nhất Linh dường như bộc lộ hết mình qua ngòi bút. Cảnh mẹ chồng - nàng dâu, sự xung đột giữa xã hội cũ và con người mới theo Tây học,.. dường như được đặc tả rõ ràng trong tác phẩm. Và phiên toà cuối cùng của “Đoạn tuyệt” (dẫu có hơi cliché), cũng giống phiên toà của Giết con chim nhại, hay phiên toà của Suối Nguồn, đều đã thể hiện cái quan niệm xuyên suốt của tác giả, và như một lời khẳng định rằng tác giả viết để đấu tranh vì nó. Gắn trong hoàn cảnh đương thời, tui trộm nghĩ, “Đoạn tuyệt” cũng phảng phất những tuyên ngôn về nữ quyền rất đáng chú ý. Mặc dù khi đọc tui cho rằng cũng có khi Nhất Linh có bài Nho giáo quá mức, nhưng nghĩ lại với một tư cách là một tác phẩm (có lẽ) cổ động cho tư tưởng mới và bài trừ những tàn tích phong kiến lỗi thời, “Đoạn tuyệt” đã làm tốt nhiệm vụ của nó và bằng chứng là hơn mấy chục năm sau, “Đoạn tuyệt” vẫn giữ nguyên giá trị của chính mình. Không bàn về cuộc đời Nhất Linh, nhưng đọc tác phẩm vẫn thấy đâu đó hình ảnh của chính ông trong trang sách. Và văn phong của Nhất Linh hay lắm, nhất là những trường đoạn tả cảnh, cái lối văn miêu tả buồn lảng bảng như khói sương đọc lại thấy rung động làm xao ôi con tim thiếu nữ của tôy 🥹

Bên lề thì lúc tả cảnh nhà của Dũng tui lại tưởng tượng ra nhà của Dũng Thiên Lôi trong Song Lang, dù hai nhân vật này dính dáng đến nhau chếch liền 🤗 Đọc quyển này xong lại nghe mấy câu hát trong nhạc Quốc Bảo, cũng có một chút âm thầm nghĩ đến Dũng và Loan: “Chợt tiếc thanh xuân có người chưa kịp yêu / Chợt thấy thơ ngây đã phủ rêu”.
Profile Image for hờ  mia.
22 reviews
February 21, 2022
Một tác phẩm Việt Nam điển hình, nơi in đậm những hình ảnh, tư tưởng và nếp sống con người Việt Nam. Chuyện hôn sự sắp đặt, mẹ chồng nàng dâu, trọng nam khinh nữ, hủ tục lạc hậu,... dường như in đậm trong cuộc sống nhân dân An Nam lúc bấy giờ - được khắc họa một cách sống động qua mấy năm cuộc đời của Loan.
Những chuyện như Loan, ta đã từng thấy qua những câu chuyện, phim ảnh hay bài hát nào đó. Một người phụ nữ phải gạt bỏ mối tình đậm sâu của mình để lấy một người dưng do cha mẹ sắp đặt. Một người phụ nữ phải chôn vùi xuân xanh để đắm mình trong những ngày tháng cơ cực hầu hạ mẹ chồng mà vẫn bị móc mỉa xỉa xói chua ngoa, bị coi như một vật được trả tiền mua và một cỗ máy đẻ. Những trang văn của nhà thơ Nhất Linh như góp một phần vào bản trường ca đầy cay đắng của người phụ nữ Việt Nam bao đời nay.
Viết vào những năm trước 1945, khi những tư tưởng tiến bộ Tây phương được du nhập vào Việt Nam, tác giả đã giãi bày một nỗi đau đáu: mâu thuẫn giữa cái mới và cái cũ. Có một câu cật vấn được ngân lên mà không có lời giải đáp: Tại sao con người ta được giáo dục những điều mới mẻ và tiến bộ nhưng vẫn phải sống chung với những tư tưởng lạc hậu đã ăn sâu vào máu thịt? Và đó cũng là nơi mà những mâu thuẫn nảy sinh, những lý do khiến nhân vật phải chịu áp bức, thiệt thòi, dù cho phần đúng có thuộc về mình đi chăng nữa. Cũng như những tác giả cùng thời, Nhất Linh cũng đã giãi bày nỗi lòng mình trước thời cuộc, và hơn thế nữa, mặc dù để cho nhân vật bị rơi vào khổ ải, nhưng cũng chính tác giả đã ban cho nhân vật cơ hội thoát li hiện thực đầy đau đớn, để nhân vật dứt tình với những trái ngang và cay đắng của cuộc đời mà lẽ ra không đáng thuộc về nàng.
Đoạn Tuyệt là một cuốn sách mà mọi đọc giả Việt Nam đều nên một lần đọc qua, để biết được những áng văn sáng chói, những tuyệt tác nghệ thuật mọt thời và để chiêm nghiệm nỗi lòng của con người trước những đổi thay của thời thế.
Profile Image for Hoang.
80 reviews1 follower
July 27, 2017
Truyện hay, nội dung và tình tiết diễn đạt xuất sắc xã hội Việt Nam thời bấy giờ. Người đọc có thể hiểu thêm về những vấn đề xã hội mà đã trở thành tiền đề cho cuộc cách mạng của dân tộc những năm tiếp theo. Không chỉ là vì sự áp bức đô hộ của người Pháp, hay những tội ác chiến tranh của đế quốc Nhật trong những năm thế chiến thứ 2. Thêm vào đó là chính là những mâu thuẫn, vấn đề trong xã hội của người Việt Nam từ sự xung đột của những giá trị mới và cũ, không thể hoà giải được nữa mà cần phải bùng nổ. Nhưng mà...

Đọc truyện này cũng thấy tức anh ách. Nhất là phần 2 của cuốn sách, chỉ muốn tua qua cho nhanh. Mà tức nhất là truyện này xuất bản lần đầu từ năm 1936, đến nay đã hơn 80 năm, mà những vấn đề trong truyện vẫn tồn tại gần như nguyên xi. Ừ thì không còn tình trạng bố mẹ ép hôn, gả con đi để trả nợ nữa (ít nhất là ở ngoài mặt), hay là cũng không có bà nội nào đem cháu gửi cho thầy cúng để bị người ta đánh đập và cho uống nước pha với tàn hương đến chết (ít nhất là tôi chưa có nghe thấy). Nhưng mà xã hội vẫn đầy rẫy người bám vào những cái gọi là "nền nếp gia phong", "thuần phong mỹ tục" để nguỵ biện cho cái sự tàn nhẫn độc ác và cái sự vô học của họ. Kể cả trong lớp người trẻ tuổi hiện nay, những người như anh Thân vẫn có nhiều lắm. Chán.

Tôi cũng đặc biệt thích tác phẩm ở chỗ, tác giả đã để một cái kết mở nhưng có hậu, một điều khá hiếm trong các sáng tác về đề tài bình đẳng giới. Nhân vật chính, cô Loan, cũng là một nhân vật rất đáng khâm phục. Mạnh mẽ và không ỷ lại, nếu cô sinh ra vào mấy trăm năm sau, hoặc là khoảng gần hai nghìn năm trước, thì chắc cũng làm được nữ tướng rồi.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Nancy Nguyen.
17 reviews1 follower
July 7, 2021
Đây là tác phẩm mình thích nhất của Nhất Linh, thể hiện rõ tư tưởng tiến bộ của ông trong xã hội cổ hủ lúc bấy giờ. Đoạn Tuyệt đặc biệt được tuyển chọn để đưa vào Tủ sách Khuê Văn – tủ sách gồm những áng văn trác tuyệt được ví như những vì tinh tú trong nền văn học Việt Nam. Truyện viết từ năm 1934 mà tính thời sự vẫn còn nguyên, còn nhiều giá trị đối với xã hội Việt Nam hiện giờ.

Đã mất tới hơn 80 năm mà những tư tưởng tân thời hồi đó đến nay vẫn còn được coi là tân thời. Đọc thế mới biết, xã hội VN quá chậm thay đổi. Những cái định kiến về bổn phận “vợ hiền, dâu đảm” và mối quan hệ cay nghiệt mẹ chồng – nàng dâu vẫn thế trong hàng trăm năm qua.

Cô Loan, đi học “cái tân thời”, tiếp thu cái mới trong nhịp sống cũ, nhưng không thể hoàn toàn sống theo cái mới mà cô được tiếp thu, vẫn mang trong mình những sợi xích của họ hàng, cha mẹ, làng xóm. Mặc dù Nhất Linh vẫn dành cho Loan một kết thúc có hậu nhưng đấy là sự có hậu phải đánh đổi bằng việc “không gia đình”, một hạnh phúc đến lúc được tự do thì lại không còn những người cô đã dùng cả cuộc đời thanh trẻ để hy sinh.

Có những quyển sách tưởng mình đã hiểu hết được nó, nhưng không đâu bạn ạ.
Lần đầu mình đọc khi còn là học sinh trung học, bây giờ đọc lại khi số tuổi đã gấp đôi, mới thấm đẫm trọn vẹn từng con chữ, từng nỗi đau.
“Không tạo cho họ một hoàn cảnh phù hợp với quan niệm mới của họ, cũng đồng nghĩa với tội trạng”.
Profile Image for Anh Kim.
53 reviews1 follower
April 20, 2022
Mọi cung bậc cảm xúc dâng trào theo tác phẩm. Phải nói là quá hay! Đọc xong thấy đã lắm, nó không làm ta tiếc nuối cho đời của Loan, mà làm ta thấy sung sướng thay cho Loan vì đã làm được một điều dũng cảm, đáng làm đối với phụ nữ thời xưa. Cả câu chuyện tình cảm của Loan và Dũng cũng không làm ta nuối tiếc gì cả. Thăng trầm của từng nhân vật không có cái kết bi, nó là cái kết đẹp, hiếm có nhà văn nào lại suy nghĩ hướng sáng như vậy. Lâu nay ta đọc tác phẩm văn học Việt Nam trước 1975 luôn có sự u uất, tối, chưa rõ ràng tươi đẹp của đổi mới. Nhưng Nhất Linh đã à được, ông viết làm người đọc thấy vẫn còn cuộc đời tươi sáng để hi vọng.
Lễ giáo phong kiến xiềng xích người phụ nữ quá gò bó, khuôn phép. Ông đụng chạm đúng vấn đề và giải quyết vấn đề theo hướng tích cực, thể hiện chân lí luôn được công nhận. Cái cổ hủ nên bỏ thay vào những tư duy mới, phù hợp với thời đại. Loan đại diện cho lí tưởng của Nhất Linh muốn truyền tải tới mọi người, nếu mình làm đúng hãy ngẩng cao đầu mà chiến đấu cho lẽ phải, đừng đầu hàng trước ngọn giáo phong kiến quá cổ hủ.
Đây là tác phẩm về người phụ nữ trong xã hội gần đổi mới, ta rất nên đọc và cảm nhận!
Profile Image for A’ n h Kate ྀི.
306 reviews16 followers
November 21, 2022
Giá như ngày đó Dũng không bỏ lại người con gái mình yêu nhất thì mọi chuyện đã không như vậy ! Giá như ngày đó hai người quyết liệt ở bên nhau thì cả hai đã không xót thương cho nhau nhiều như vậy 🥺

Loan là một cô gái tốt vừa xinh đẹp lại vừa rất thông minh và tân thời. Cái buồn lớn nhất của cô ấy là phải sống ở cái thời kỳ nửa tân thời nửa đã gần đi đến bước đường cùng.

Mẹ chồng đã không cho cô ấy cơ hội để giải thích mà lại xem là cô ấy đang muốn dậy đời bà….Dù đã biết là mình sai nhưng vẫn cố cho là mình đúng, Thân thì quá nhu nhược không tôn trọng ý kiến của vợ mình khiến cô ấy đến lúc vượt quá giới hạn thì đã lỡ tay giết chồng mình.

Trời ơi sao mà khổ thế ? Sao mà khắc nghiệt thế Loan cũng là con người mà….Loan cũng biết đau khổ biết buồn, biết vui mà ! Sao cứ phải dồn cô ấy đến bước đường cùng như vậy chứ ? Có đáng không ?

Thôi thì từ này về sau Loan cùng Dũng sẽ vẽ lên một cuộc đời mới….dù rất khó nhưng tôi tin một ngày nào đó mọi chuyện sẽ ổn thôi ☺️
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Ngo Linh.
105 reviews1 follower
August 7, 2024
Đọc hay phết. Nội dung, từ ngữ giản dị thôi, không plot twist gì cả nhưng hay ở chỗ nêu bật được bi kịch của những người phụ nữ tân thời lúc bấy giờ. Có học thức, có nhan sắc, nhưng phải chịu áp đặt của sự cổ hủ, lạc hậu, trọng nam khinh nữ lúc bấy giờ. Con dâu là phải thế này, là phải thế kia. Thân phận người con dâu lúc đấy không khác gì con hầu đi đẻ thuê. Văn phong của Nhất Linh rất hay và chân thực, nhiều đoạn muốn xắn tay áo vào combat hộ mợ Loan ✊🏻 Mình mà lấy chồng thời đấy chắc bị mẹ chồng đuổi thẳng cổ 🫠
Tình cảm của Loan và Dũng âm thầm bền bỉ, không biết thời đấy người ta yêu nhau sâu nặng thế thật không? 🤔
Truyện cũng cho thấy là nên lấy một người cùng hệ giá trị tư tưởng, đồng điệu với nhau. Ở với những người có quan điểm quá khác biệt với mình thì khó để sống chung.
Đọc những quyển viết từ thời trước làm mình muốn tìm hiểu về lịch sử hơn, muốn biết hoàn cảnh sống, tư tưởng thời đấy. Nói zậy thôi chứ cũng lười lắm, đọc mãi Lược sử Việt Nam không xong 😞
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Ngọc Hân.
136 reviews3 followers
August 25, 2022
Mình khá thích truyện này, nó không phóng đại vấn đề mà lột tả rất chân thực những tủi nhục mà Loan phải chịu từ lúc chưa bước về nhà chồng, rồi sống chung với gia đình chồng cay nghiệt rồi cuối cùng là khi mọi sự nhẫn nhục sụp đổ, nàng đoạn tuyệt hẳn với cái cuộc đời tăm tối đó.

Điểm sáng của truyện là cái kết có hậu, mang tính nhân văn. Nhưng có lẽ do tác giả muốn mượn lời nhân vật để bày tỏ tiếng nói của mình về cái cũ mới, hoặc do người xưa có cách nói như vậy mà mình thấy nhiều đoạn hội thoại có hơi không tự nhiên.
Về tuyến tình cảm Loan - Dũng thì mình khá ghét Dũng từ đầu đến gần cuối truyện, mình thấy Dũng khá ích kỷ và hèn nhát. Mình không biết cái việc hệ trọng mà Dũng đang làm là gì nhưng cái kiểu biến mất rồi trốn tránh lúc người mình yêu cần mình nhất thì rất là ghéttttt. Mong sẽ đọc được Đôi bạn để hiểu hơn về nhân vật này.
Displaying 1 - 30 of 75 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.