Jump to ratings and reviews
Rate this book

平原(毕飞宇精彩的乡村故事,上世纪七十年代苏北平原上的男女,喧哗而骚动的热闹、扭曲,特有的时代疯狂)

Rate this book
1976年的中国乡村,麦子熟了,端方高中毕业回到家乡王家庄遇到地主家的女儿三丫,两个年轻人勃发的荷尔蒙就此升腾起来了,欲望在试探中相互逼近,二人终于初尝禁果。然而,热烈的爱情难以逾越悬殊的身份鸿沟,二者的命运就此直转急下……
《平原》是毕飞宇长篇小说代表作,曾经压倒性的政治力量已经疲软,旧的东西在复苏,新的东西在滋长,这是他留给70年代的两部作品之一,另一部是《玉米》。毕飞宇借用身体符号构建的磅礴隐喻,直面那些更古不变的,被压抑、遮掩、崩坏的欲望,不仅写出了权力倾轧下人性的暴烈,也写出了人与人之间的爱与温柔,平原上缓缓流动的,是不变的生命长河。
获得茅盾文学奖、鲁迅文学奖、英仕曼亚洲文学奖,毕飞宇长篇小说代表作,细致入微,直面乡土、人性与欲望。
广受好评,荣获多种奖项,法译本荣获2010年法国《世界报》文学奖;《中华读书报》2005年十佳年度图书;《当代》杂志2005年度五佳长篇小说;中国小说学会2005年度中国小说排行榜五佳。
毕飞宇说:“《平原》是离我最近的一本书,它就是从我的现实人生里生长出来的。”
毕飞宇,生于江苏兴化,1987年毕业于扬州师范学院中文系,现为南京大学教授。
20世纪80年代中期开始小说创作,著有《毕飞宇文集》四卷(2003),《毕飞宇作品集》七卷(2009),《毕飞宇作品集》九卷(2015),代表作有短篇小说《哺乳期的女人》《地球上的王家庄》,中篇小说《青衣》《玉米》,长篇小说《平原》《推拿》;散文集《苏北少年堂吉诃德》《写满字的空间》;文学对话录《小说生活——毕飞宇、张莉对话录》。

314 pages, Kindle Edition

First published January 1, 2005

2 people are currently reading
16 people want to read

About the author

毕飞宇

36 books3 followers
Main (English) Profile: Bi Feiyu

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
5 (23%)
4 stars
10 (47%)
3 stars
3 (14%)
2 stars
3 (14%)
1 star
0 (0%)
Displaying 1 - 6 of 6 reviews
Profile Image for Sachxy.
91 reviews1 follower
March 19, 2023
Thật đáng tiếc là không có bản tiếng việt trêng goodread này. Có quá ít người đọc Việt Nam biết đến tác giả này chăng? Thật đáng tiếc. Vì tác phẩm quá hay. Từ Chu Lai tôi chuyển qua một tác phẩm Nhật Bản và đến Trung Quốc, một bước tiệm tiến chứ nhỉ. Tất nhiên, tôi không có ý xếp hạng gì hết. Việt Nam có tác phẩm tuyệt vời như tác phẩm của Tất Phi Vũ, tất nhiên.
Nếu đã so sánh, thì so sánh luôn nhỉ. Chỉ cần đọc mấy trang đầu là tôi biết vì sao từ Trung Quốc mà sang Nhật Bản người ta thấy một làn giớ mơn man, tươi mới, một làn gió nhẹ nhàng sâu sắc đi vào nội tâm, nhưng người ta không thể không trở lại với chất hiện thực của Trung Quốc. Nào đã gặp tác phẩm Nhật Bản nào hiện thực. Có lẽ văn học Nhật Bản không có màu sắc hiện thực chăng? Tôi đồ là vậy vì vắt óc nửa buổi với vốn đọc của tôi mà cũng chẳng ra. Có hiện thực chăng thì vẫn mang màu phóng khoáng, phong tình và mơ màng cõi mộng, nó không hiện thực đến xấu xí, đến điên rồ, đến kinh tởm như hiện thực Trung Quốc.
Nhưng xấu xí, điên rồ, kinh tởm là vậy mà có ghét được không? Không ghét được. Nhân vật trong Tất Phi Vũ không có thiện ác, tốt xấu, ai cũng có xấu, ai cũng có tốt. Cái này thì tác phẩm của Chu Lai vừa rồi tôi thấy bị thiếu đi một bậc, một trời.
Không những thế, còn có giọng văn. Chao ơi là cái giọng văn nó đáo để, nó nằm lòng tâm lý. Cái giọng văn của Tất Phi Vũ là giọng văn của nhân vật, giọng điệu nhân vật, nếu không thì cũng giọng của cả làng họ Vương. Có giọng của tác giả trong đấy không, có chứ, nhưng nó như nước cơm đã vào gạo, làm gạo chín, gạo thơm, nó không phải giọng sượng sần, cố ý, vô duyên của thứ gạo chưa chín kỹ, nước vẫn còn nhão nhoét.
Có thể nói giọng văn chính là cốt cách của tác giả. Văn học Việt Nam có giọng văn Nam Cao sánh được với Tất Phi Vũ. Nó hòa vào giọng nhân vật mà vẫn thấy cái niềm cảm thông của tác giả. Còn cái giọng văn đứng trên nhân vật, hoặc xa rời nhân vật, nó cho thấy con người tác giả đúng như những gì đã viết ra, chứ đó không còn là ý nghĩ ra cái điều tôi nói thay cho nhân vật đấy chứ nữa rồi.
Trong tác phẩm này, buồn nhất vẫn là cái kết, vì chưa hiểu rốt cục cuối cùng là vì sao, hay nó sẽ đi đến đâu, đi như thế nào.
Người ta nói Tất Phi Vũ nổi tiếng cái gì mà nữa tính, có lẽ vì tác phẩm nổi tiếng của ông Ba chị em. Nguyên việc đó, chưa chưa nói đến chuyện chưa có tác phẩm dịch của Bình nguyên, đã cho thấy Bình nguyên không phải là tác phẩm tiêu biểu của ông. Bình Nguyên đã hay thế rồi, thế thì còn Ba chị em sẽ hay dường nào nữa.
Tất cả những gì cần nói, ông đều nghiên cứu rất kỹ. Ví như cái việc cắt lúa, cái việc nuôi lợn chẳng hạn. Tất nhiên, những việc đó dễ bàn dễ tả, vì gốc gác chúng ta đều nông dân cả. Nhưng phải nói, có cái tâm với cây bút thì mới viết được thế chứ không phải hời hợt kể mà không tả.
Có một điều tôi không muốn bỏ sót ở đây là dịch giả. Phải nói, trong thâm tâm tôi không quý trọng công sức của dịch giả, nhưng với Đào Lưu lại khác. Tôi sẽ yêu thích tác phẩm chăng nếu đọc bản gốc, giả thử như tôi đọc được bản gốc? Không, với tác phẩm nào có giọng văn riêng biêt thì mới rõ vai trò của dịch giả, còn với tác phẩm nào không có giọng điệu, giọng điệu nhạt nhòa, biền văn, thì dịch giả chịu, có giỏi mấy cũng chịu. Với tác phẩm này, dịch giả đã hoàn thành đúng phận sự của mình. Mà không có tài thì không làm được, không có tài, không có tâm thì làm sao bỏ nhỏ được một từ "tuột xích"?
Điều cuối cùng tôi muốn nói, ôi trời nhà văn gì mà đẹp trai thế!
Profile Image for Minh.
470 reviews85 followers
May 31, 2020
Viết về khoảng 10 năm đại biến động sau Cách mạng Văn hóa, Bình Nguyên là cuốn tiểu thuyết vốn không bằng phẳng như tên gọi của nó. Ở đây Tất Phi Vũ ít nhiều xây dựng được làng họ Vương gắn liền với mình như Cao Mật của Mạc Ngôn hay Thượng Hải của Kim Vũ Trừng. Đầy rẫy trong này là thời kì quá độ của chủ nghĩa duy vật biện chứng - một mặt nó biến những người khác sa vào bãi lầy, một mặt đẩy người ta vào sự cố chấp giăng bẫy. Ở đó còn có ham muốn quyền lực, có con người bị đè nén và nhục cảm chôn giấu.

Cùng sử dụng một khoảng không bị đè nén như Anchee Min trong Đỗ quyên đỏ, Tất Phi Vũ dụng ý không xây nên vùng đất của những nhục dục cá nhân một cách tinh tế, mà thay vào đó ông miêu tả những cảnh này hết sức nguyên bản, thô ráp. Như một nhận định, nhục tình của ông trong Bình Nguyên là thứ tình cảm biến thái nhưng sâu sắc, và cũng từ đó cuốn tiểu thuyết được xâu nên trên tượng đài vững chắc của niềm xót thương này.

Cái kết của tiểu thuyết như cú twist cuối cùng cho toàn mạch truyện. Một chút kỳ ảo, một chút tả thực cộng với những đè nén lịch sử; Bình Nguyên tuy chậm chạp trôi qua nhưng ít ra cũng đầy hứng khởi khám phá.
96 reviews3 followers
July 10, 2020
J'ai bien aimé l'ambiance dans le livre et notamment toute la galerie des personnages qui sont évoqués, parfois longuement, et en deviennent attachants.
Profile Image for Yunong Bai.
69 reviews
January 8, 2022
这是一个有关于欲望囚禁后爆发的故事。它表面上写了很多王家庄的共产思想,颇符合七十年代文革末期一个村庄应有的思想价值风范。但是,仔细看它描写顾先生对马列主义的理解、洪大炮每年为庆祝渡江战役而组织的毫无意义的军事演习,就能看出这井井有条的政治思想是凄凉的、荒唐的、颇有些嘲讽意味的。

但毕飞宇没有吝啬笔墨写欲望。《平原》中的欲望大致有三种,说起来也不是很特别:纯粹的性欲、成功欲、幸福欲。性欲实在写得好;我永远无法忘记老泥巴与黑母猪交配的场景,以及吴蔓玲的狗无量在她脚踝上泻精的描写。性欲是无所不在的。正因如此,这本书以寻常的口吻写着不寻常的性欲,代表了正视欲望的努力。吴蔓玲同时体现了成功欲和幸福欲。我想我在读这本书的时候将自己代入了她的角色。在最初,她是一个很传统的讨喜角色,却也没有什么特别之处——南京来的知青努力融入乡村生活,不仅学会了乡音,还学来了乡村的做派,城里人和乡下人其乐融融。我最开始留心吴蔓玲是她在闺蜜婚礼上,看到了闺蜜老公给她幸福那一刻的自顾自怜。她的恍惚、孤寂、颓唐,完完全全是属于她一个人的,也许在这位铁姑娘的心里是可耻的,是与共产主义、王家庄人的福祉、人民群众毫无关系的。这样克制的欲望与自怜真的很让我心疼。吴蔓玲想要端方给她温暖、安全、依靠,然而在现实中,她只能靠一条狗暖被窝。在她发疯之前最后一次与端方的对话被该死的卫兵截胡;吴蔓玲满手的肥皂水,“十根手指都在流泪。” 我真的无法忘记这句话。

还有一个极强大的场景是三丫与端方第一次做爱。这是两厢情愿的纯真乡村少男少女,他们第一次恋爱,第一次偷尝禁果,第一次在对方面前赤裸而交付自己的真心。我想端方是个幸福的人:哪怕他没有办法成功娶到三丫,哪怕后来三丫因为近乎滑稽的医疗事故而死在他眼前,哪怕他后来去养猪又目睹了母猪亲口吃掉了所有小猪,他的记忆中都有着这样一个纯粹而热烈的夜晚。“这是一次绝对的拥抱。它更想拥有。不可分割。是血肉相连。如果分开来,必然会伴随着血流如注。他们心贴心,激荡,狂野,有力。然而,两个人都觉得安宁了,清澈了,感伤了,无力了。他们的胳膊是那样地绵软,有了珍惜和呵护的愿望。他们感觉到了好。想哭。沁人心脾。” 一直到最后两人开始性交,三丫那一句千斤重而朴实的话,“哥,三丫什么都没有了。你要对她好。” 相比之下,吴蔓玲先是听过了所有有关性爱的污浊玩笑,再又被混世魔王强奸。她从来没有感受到幸福。欲望囚禁久了,就馊了,变成了最后一幕中狂野吸血鬼的亲吻。如果时间能够停留在端方与三丫初夜的那一刻!但他们之间隔了政治、身世背景、三丫家里孔素贞的宗教与处分、端方家里的重婚再嫁;幸福从来都不像童话里那样仅仅是少男少女单纯的激情。

也许我们是可以选择的——完完全全地入世,或者完完全全地出世,这两者都是幸福的。比方说村口里闲话家常的村民们,完全入世,每天就是干活和吃饭睡觉,怎么不快活?再比如顾先生,他一头扎进了马列主义而成为了彻底的唯物主义者;他和端方坐在一起时 “是两把空椅子,里面坐着无所畏惧。… 彻底的唯物主义真的好。好就好在彻底二字。都彻了底了。“ 顾先生再也没有什么现世的奢望;没有了欲望,自然就不会失望、不会神伤了。但端方、吴蔓玲、混世魔王、孔素贞为代表的四个人受过了一点教育,却又将自己囿于克制欲望的境地,便只能自我控制、控制、控制,直到最后的爆发与死亡。吴蔓玲的爆发是她的神经失常(这爆发正好也伴随着射击与手榴弹的爆发);混世魔王的爆发是他的强奸与离别;孔素贞的爆发也是精神失常(佛教让她努力无欲无求、不争不抢,但是到了最后才意识到,儿子红旗与自己是应当抢的、愿意抢的,只是自己做了自己的敌人)。端方的爆发更微妙一些——母猪食子、端方用扁担打爆母猪的头都是爆发的象征,但是他的爆发并没有实体。他在养猪场说自己已经无欲无求,但是在射击场听见枪声之后发现自己还是想要去当兵。也许,端方还有希望去平衡自己的生活与欲望。

两段我非常喜欢的描写:
写端方在水里自慰:“心花怒放不需要理由。心花怒放就是心花怒放的理由。心花怒放还是心花怒放的进程。它在时间的外面。时间不是爹,它是孙子。端方的身体一下子长满了羽毛,有了飞的迹象,有了飞的可能性。换句话说,有了死的迹象,有了死的可能性。死就死了吧,死就死了吧,死就死了吧!… 端方再也没有想到他把一条河操了,其实也就是把大地操了。”
写端方偶然路过曾经的高中时感叹今非昔比:“生活是一块豆腐,时光一巴掌把它拍碎了,白花花地四处飞溅。这些捡不回来的碎末才是生活应有的面貌,它们散了一锅,彼此毫无关联。等它们重新乘在一只碗里的时候,你最终认可了它的破碎的局面,反而想不起来它原先方方正正的样子了。它们是酸甜苦辣的。烫。尝一口就热泪盈眶。你能做到的只剩下追忆。仅此而已。”
Profile Image for Yu Wang.
33 reviews
September 19, 2024
毕飞宇是不是有个王家庄宇宙?

小说讲了两段男女关系,七十年代苏北农村的男女关系。

第一段是乡村文化和自由恋爱的冲突。父母主导子女的婚姻,她们觉着自己是过来人,有话语权,也要维持自己的地位和面子。三丫的择偶标准和母亲没本质不同,成份出身优先,不同之处在于”不认命“,所以主动勾引了端方,先发生性关系再说。端方对三丫感情的基础是肉体关系,很难说他对这个女孩有什么了解,单凭一股血气方刚,也弄出个非她不娶的局面。结局是三丫假装喝农药,赤脚医生假装救治,阴差阳错地把汽水当成了吊瓶,三丫真的死了。

第二段感情更复杂和可以玩味,设计了男女和官民关系的错位。知青女支书是权力上位者,性别劣势端。所谓妇女能顶半边天,是去性别化的结果,甚至是把女人当男人使用,一旦回归到男女关系上,依然是男尊女卑的深深底色。吴蔓玲自己的口号是:要做男人,不要做女人。她在村里取得了威信,却在感情生活里彻底迷失。现实里女人是要被支配的,所以全村人都不知道如何给吴蔓玲找男人。这种困境,又被她知青的身份放大。她无法向端方表达感情,面对混世魔王的性侵,慌张、胆怯、忍受,长期生活在性压抑���中。端方明白了支书的意思以后,既觉着自己不配——这是权力结构层面的,也感到不对——这是传统男女关系层面的,支书还比他大上几岁,于是端方产生了巨大的焦虑,做着逃命和被围捕的噩梦。端方最大的愿望是逃出王家庄,出去当兵,这又成为他和支书关系的催化剂。

故事之外,作者铺陈了一个去浪漫化的七十年代农村。有迷人的田野风景,更有对农民劳苦困顿生活的同情。这里封闭、停滞、愚昧、荒蛮、乏味,人际潜规则画地为牢。困在这里人,在老天规定的作息里,劳作,生养,间或享受闲适。

和玉米相比,小说里多了知青和右派这样的外来者。两个上山下乡后期的“留守”知青,一个自己选择扎在农村成为支书,另一个各种门路都没走通,成了自暴自弃的混世魔王。支书似乎真的把自己改造成了一个农民,从内到外,快要看不出城里人的痕迹。但是,可以想像这是一个不稳定的自洽状态,当她有时间,或者说不得不审视镜子里的自己的时候,内心随时可能崩塌。右派是成功进行了自我改造的党外布尔什维克,坚信马克思主义,全心支持打倒批斗自己的运动,斯德哥尔摩综合症的深度患者。

小说还涉及了宗教层面,三丫的母亲秘密拜佛,找跳大神的驱魔,赤脚医生的爸爸老鱼叉被横死地主的鬼魂纠缠。村里还有个信佛的小团体。后来被内奸小人举报,集体游街。这些信佛的人在毛泽东离世的时候,虔诚地为他烧香念佛。

这部小说有种“中规中矩”的感觉,没有出挑的生猛、猎奇、朦胧,也许更接近那个时代,那个空间的真实状况。

然而,到结尾又突然生猛起来,异变陡生,戛然而止。回味一下,也很合理。
Displaying 1 - 6 of 6 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.