Arthur Edward Pearse Brome Weigall was an Egyptologist, stage designer, and journalist participated in the discoveries of the tombs of Yuya and Tjuyu, Kha and Merit, and Horemheb. During World War I he became a successful set-designer for the London revue stage, which led in turn to film work and thence to a post as film critic for the Daily Mail.
Ενδεχομενως καλος ιστορικος ωστοσο παρατηρω την εντονα υποκειμενικοτητα του. Θα προτιμουσα μια πιο " στεγνη " παραθεση ιατορικων γεγονοτων και οχι μια αγιογραφια της Κλεοπατρας. Χρησιμοποιει αποσπασματα αυτουσια απο τις πηγες του και αυτο ειναι στασυν του βιβλιου. Δεν το συνιστω ως ιστορικο βιβλιο.
Ultimul faraon recunoscut al regatului egiptean, această regină Cleopatra, a șaptea pe numele ei, numită și "zeiță iubitoare de tată" a rămas în istorie practic prin contrast, viața și domnia ei fiind puse în strânsă legătură cu liderii și mașinațiunile sfârșitului Republicii romane, din secolul I î.Hr. Autorul, englez victorian, egiptolog asumat și pasionat de literatură a scris o întreagă pleiadă de opere menite să prezinte și să popularizeze publicului misterele Egiptului, atât de la modă atunci. Cu siguranță este primii autori de acest gen, operele sale văzând lumina tiparului în primul sfert al secolului XX. Bazându-se pe sursele clasice (Plutarh și Dio Cassius), Weigall prezintă în Cleopatra o femeie abilă dpdv politic, care reușește să joace practic la masa ordinii mondiale (sau cel puțin, partea care conta pentru cei implicați - Mediterana și Levantul) alături de celelalte figuri majore, ajungând eventual să amenințe chiar stabilitatea centrală a lumii, Roma. Și toate acestea dintr-o perspectivă masculină, chiar dacă nu în întregime lipsită de compasiune. Începutul de secol trecut era mai puțin pretențios la asemenea lucruri, așa că nu se insistă deloc pe culoarea tenului faimoasei regine, autorul reușind cu dibăcie evitarea tuturor comentariilor "demonice și anti-feministe" pe care le-au lansat alți autori antici - Cicero, Propertius și chiar și poetul Vergil. Perfect adecvată epocii în care a apărut, cartea este puțin uscată (aproape ca deșertul care începe în Egipt) dar asigură un excelent rezumat al tuturor faptelor așa cum ne-au parvenit și o interpretare limpede și succintă a vieții Reginei Nilului, cea al cărei nume înseamnă "gloria tatălui".
Từ một tiểu công chúa còn non dại, với cá tính mạnh mẽ và mong muốn bảo tồn vương triều của mình trước mưu đồ thôn tính của đế quốc La Mã, Cleopatra đã củng cố vị trí nữ hoàng Ai Cập và suýt nữa đã trở thành nữ hoàng của đế chế La Mã-Ai Cập. Nếu như Cesar không bị ám sát, có lẽ lịch sử đã ghi nhận một nữ hoàng vĩ đại với tầm ảnh hưởng khắp Á Âu. Dù điều đó không xảy ra, cuộc tranh đấu kiên cường mà Cleopatra đã tham gia vào vẫn gây kinh ngạc và ngưỡng mộ cho người đọc suốt những thế kỷ sau. Bị trục xuất khỏi hoàng cung bởi những kẻ ủng hộ em trai, rất nhanh chóng nữ hoàng đã tập hợp được một đạo quân để trở về giành lại ngôi báu với Ptolemé XIII. Sau khi Cesar mất và quyền thừa kế rơi vào tay cháu của ông ta là Octave, Cleopatra vừa phải bảo vệ độc lập cho Ai Cập, vừa phải tranh đấu hi vọng lấy lại quyền thừa kế cho Cesarion, con trai của nữ hoàng với nhà độc tài. Trong giai đoạn này, sự khác nhau giữa chính thể cộng hòa của La Mã và vương triều theo kiểu phương Đông của Ai Cập càng làm gia tăng khó khăn cho những mong ước của nữ hoàng. Không còn được sự bảo vệ của nhà độc tài, Cleopatra buộc phải tự xây dựng lực lượng để chuẩn bị cho cuộc chiến tương lai. Antony, tướng lĩnh thân tín, cánh tay phải của Cesar đã tiếp nối tham vọng thiết lập chế độ quân chủ tại La mã. Mối tình của Antony và Cleopatra là đề tài của các nhà sử học, đồng thời là cảm hứng cho nhiều tác phẩm văn, thơ, kịch về sau, nổi tiếng nhất là vở kịch của Shakespeare. Có thể thấy rõ rằng, sự kết hợp này, ngoài sự thu hút dễ hiểu của tài sắc hai bên đối với đối phương, còn được củng cố bởi mối liên hệ về mục đích của cả hai vào thời điểm đó. Cleopatra muốn có một chỗ dựa vững chắc để thực hiện mộng tưởng của mình, còn Antony cần lý do, tài chính và cả lực lượng để chống lại Octave. Sự kết hợp với Cleopatra mang lại cả hai điều này, lý do được nêu là đòi quyền thừa kế cho Cesarion, và sự phú túc của Ai Cập lúc đó sẵn sàng đảm bảo nguồn lực cho cuộc chiến lâu dài... Biết bao thăng trầm đã trải, nhưng định mệnh đã không đứng về phía nữ hoàng. Sự suy thoái của Antony khi lún sâu vào đời sống vương giả phương Đông đã biến vị tướng soái một thời thành một kẻ ưa hưởng thụ, và liên minh Ai Cập đã phải trả giá đắt cho sự xao lãng này. Cleopatra một lần nữa lại phải bước lên vị trí đầu, với rất nhiều nỗ lực và lòng dũng cảm để cân bằng lại tình thế. Cái kết, như lịch sử đã ghi nhận, là một câu chuyện bi hùng cho triều đại Ptoléme và cá nhân Cleopatra. Nhưng luận anh hùng đâu kể hơn thua, ở một góc nhìn khác, các nhà sử học lại cho rằng chính Cleopatra và Cesar là những người đặt nền móng cho chế độ quân chủ và đế chế La Mã sau này. Và mặc dù có rất nhiều tranh luận quanh tính cách và hành động của mình, điều này một lần nữa xác quyết sự nổi tiếng của nhân vật, tên tuổi cũng như những huyền thoại về nữ vương Ai Cập vẫn còn được nhắc đến, có lẽ là rất lâu nữa.
Vividly written, a biography of the last Greek Queen and descendant of the Ptolemaic dynasty. It presents Cleopatra as a living living breathing woman, with her passions and her flaws. It sheds light to the whole period and describes also vividly the main protagonists of the dramatic events that culminated to the end of the Hellenistic world.