Thương hoài ngàn năm được viết trong giai đoạn rất sôi nổi của sự nghiệp văn chương Võ Phiến với hàng loạt sáng tác từ tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút. Ông cũng nghiên cứu các trào lưu văn nghệ mới ở phương Tây và dịch khá nhiều tác phẩm hiện đại. Các tác phẩm của Võ Phiến trong giai đoạn này là những trái chín trong phong cách sáng tác của ông. Ông đi sâu quan sát con người một cách thật tinh tế, cả diện mạo bề ngoài lẫn chiều sâu tâm hồn. Đọc ông, ta thấy hình như mỗi nhân vật đều được lột trần đến tận cùng, từ ánh mắt, dáng đi thật riêng biệt, sống động cho đến những cảm xúc, tâm tình sâu thẳm trong con người họ, dù cho đó là người dân quê hay trí thức, thị dân, vì thế không phải ngẫu nhiên khi ông được mệnh danh là người chuyên “chẻ sợi tóc ra làm tư”.
Cả ba truyện trong Thương hoài ngàn năm đều viết về những con người bình thường ở làng quê lẫn ở thành thị, nói họ là những người tầm thường cũng không sai, nhưng đời sống bên trong của họ qua ngòi bút của Võ Phiến không yên ổn chút nào, vẫn đặt ra những vấn đề muôn thuở của con người, của thời đại.
Võ Phiến tên thật Đoàn Thế Nhơn là một nhà văn Việt Nam. Ông là tác giả của 4 tiểu thuyết, 9 tập tuỳ bút, nhiều tập truyện ngắn, một tập thơ và nhiều tác phẩm phê bình tiểu luận. Ông còn có bút danh là Tràng Thiên.
Tiểu sử Võ Phiến là con của ông giáo Đoàn Thế Cần và bà Ngô Thị Cương. Ông có người em ruột là Đoàn Thế Hối (sinh 1932) cũng là nhà văn với bút hiệu Lê Vĩnh Hoà. Khoảng 1933, bố mẹ cùng em ông xuống Rạch Giá còn ông vẫn ở lại Bình Định với bà nội. Ông theo học trường làng và trung học ở Quy Nhơn. Năm 1942, ông ra Huế học trường Thuận Hóa và bắt đầu viết văn. Bài tùy bút đầu tiên Những đêm đông được ông viết năm 1943 và đăng trên báo Trung Bắc Chủ Nhật. Năm 1945, Võ Phiến đi bộ đội cho đến năm 1946 thì ông ra Hà Nội học trường Văn Lang. Năm 1948, ông kết hôn với bà Võ Thị Viễn Phố và dạy học ở trường trung học bình dân Liên Khu V. Cuối năm 1954, Võ Phiến ra Huế làm việc tại Nha Thông tin một thời gian rồi chuyển vào lại Quy Nhơn, tại đây ông tự xuất bản hai tác phẩm đầu là Chữ tình (1956) và Người tù (1957), gửi bài đăng trên hai tạp chí Sáng Tạo và Bách Khoa. Sau tác phẩm Mưa đêm cuối năm (1958, Sài Gòn), Võ Phiến bắt đầu được biết đến. Ông vào làm việc tại Sài Gòn và cộng tác với các báo Sáng Tạo, Thế Kỷ 20, Văn, Khởi Hành, Mai, Tân Văn, Bách Khoa... Năm 1962, Võ Phiến lập nhà xuất bản Thời Mới. Sau 30 tháng 4 năm 1975, ông định cư tại Los Angeles, Hoa Kỳ. Võ Phiến tiếp tục xây dựng nền văn học Việt Nam tại hải ngoại, xuất bản tập san Văn Học Nghệ thuật từ 1978 đến 1979, và từ 1985 đến 1986. Ông sống tại Quận Cam, California, Hoa Kỳ. Ông qua đời lúc 7 giờ tối ngày 28/09/2015 tại Santa Ana, California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 90 tuổi.
Tập sách gồm ba truyện ngắn. Hai truyện đầu nắm bắt những tình cảm lãng đãng khá hay. Truyện thứ ba là truyện ma, mới đầu đọc hơi sờ sợ nhưng sau đó buồn cười, dí dỏm.
Tính ra thích truyện cuối kinh khủng :))) 1 chút truyện ma, 1 chút bi - hài nhưng nội dung thì lại nói về đối kháng hiện đại - truyền thống, nông thôn - thành thị ngồ ngộ. Tính ra ma cũng là người, khi cái tự trọng vẫn còn nguyên đó. Cá nhân mình lại thích cách viết này còn hơn Soseki trong việc thể hiện những kình chống mới cũ, vì k thể ngờ truyện ma mà lại nói chuyện dương hay v.
2 truyện đầu thì cũng bình thường, đọc đậm mùi Nhất Linh. Khá đáng thử.
Vâng vậy là toy đã đọc xong quyển sách cuối cùng trong năm, hoàn thành KPI đọc 20 cuốn sách cho năm 2024. Một năm vừa nhẹ nhàng vừa sóng gió. Đầu tháng 12 bận tốt nghiệp stress lên stress xuống ko đọc đc trang nào, đến lúc thi xong muốn đọc thì kindle hỏng :)) hôm Giáng sinh Kyle tặng cho mấy quyển sách trong đó có quyển này mỏng nhất nên chọn đọc trước, nửa buổi chiều là xong. Cuốn này gồm 3 truyện ngắn. Truyện đầu và truyện cuối khá hay. Truyện đầu hơi buồn lãng đãng, truyện cuối mang tiếng là truyện ma nhưng thực ra mình thấy giống chuyện hài hơn :)) Truyện giữa ngắn cụt lủn đọc xong kiểu ủa vậy thôi á hả. Với một đứa me tây chủ yếu đọc sách tiếng anh hoặc tiếng khác dịch sang tiếng anh như mình (=)))))) thỉnh thoảng đọc đc một quyển sách tiếng Việt văn phong dí dỏm dễ chịu mới thấy tiếng Việt cũng đáng iu đó chứ hihi