Jump to ratings and reviews
Rate this book

Paintings of Terror 画怖

Rate this book
If Ke Xun could do it again, he would have never left his house to go out and flirt with guys, even if it would mean getting beaten to death.

Weren’t they supposed to have just been taking shelter from the rain in a museum and looking at some erot*c paintings while they were at it? Why…did they enter the world inside a painting?!

Mu Yiran: Every single one of us is acting out a role in the painting.

Ke Xun’s eyes lit up: How do we get into an erot*c painting?

Mu Yiran gave him a long, drawn-out look: Shut your eyes and lie down.

Web Novel

Published January 1, 2019

32 people are currently reading
55 people want to read

About the author

瑆玥

1 book

Ratings & Reviews

What do you think?
Rate this book

Friends & Following

Create a free account to discover what your friends think of this book!

Community Reviews

5 stars
11 (30%)
4 stars
13 (36%)
3 stars
8 (22%)
2 stars
3 (8%)
1 star
1 (2%)
Displaying 1 - 7 of 7 reviews
Profile Image for Romina Elizabeth  .
191 reviews4 followers
November 3, 2024
So, I finished this. *Little detail, I "read" (I used quotes because I just skimmed through them, I wasn't that interested in how it ends I just wanted to finish it) the last seventy something chapters on mtl because I'm not gonna wait whatever months to finish this. Obviously, the main TL is on Chrysanthemum Garden*

2.6 stars⭐

Let's go with the positive points first:

-Very creative scenarios paintings. My favourite were 'Shadow', 'Human Studies' (although this one isn't very innovative lol) and 'Schrödinger's Cat'. 'Shadow' could've been shorter tho, but either way, these were particularly great and enjoyable to read (specially 'Schrödinger's Cat', god I LOVED that one).
-Ke Xun. Yeah that's it, that's the second positive point. Love him, one of the best MCs I've read.
-Very well written character development.
-Easy to read.


So, negative points:

-Boring in some parts. LOTS of explaining and deduction. If these particular chapters were a 50% shorter, it would've been better. But I'm not particularly fond of entire chapters worth of elucidating, so maybe it's just me. In general tho, the book was too long. Or at least I think it could've been shorter, because at some point I just stopped caring.
-The couple was cute, just not particularly my vibe.
-There were things that never got a conclusion. Like, .
-*Edit: Oh yeah, how can I forget about the author's internalised misogyny? Like girl bffr is not that difficult to write a female character that's not a dumb "cute" girl that cries for every single thing or an absolute mean bitch, or even if you want to write that, AT LEAST DON'T KILL THEM EVERY SINGLE ARC. They fr made me think they hate women. Even when there's one that has potential to be a good side character, they just DIE. At the end we got 3 side characters that were somewhat good (see? it wasn't so difficult to write a decent female side character ;) hot take but if you can't write women you can't write at all), but it felt like "there you go you crying bitches stop complaining so much" or maybe I'm just reading too much into it. Despite that, the way that some characters were referring to them was still questionable, and honestly the implication that the women should do domestic shit while men discuss the clues was pissing me off. These whole thing with women, although I ignored it the whole book for the sake of finishing it, was annoying as fuck.

Summarizing, it was entertaining and easy to read but idk, if I could go back in time and decide to stop procrastinating and do uni homework instead of reading this, I probably would.
Profile Image for Chérie.
19 reviews
December 28, 2023
Insane.
Insane.
Insane.
But I love it ;)
This book blew my mind! I really admire the author for being able to write an amazing book like this, thank you so much💕

2/12/2023 là ngày mình đọc xong “Họa Phố” của Tinh Nguyệt, và mình thực sự rất kinh nể trước tài năng của tác giả này, thậm chí có phần không tin nổi khi con người có thể viết được một câu chuyện như thế.
Điều đầu tiên và cũng quan trọng nhất là mình đã thay đổi rất nhiều sau khi đọc xong tác phẩm này. Thay đổi về lối suy nghĩ, về nhân sinh quan, những quan niệm triết học trước kia của mình bị đảo lộn, tri thức mới được khai phá…Và mình như chú cá tưởng rằng bản thân đang bơi trong đại dương nhưng thực chất đó chỉ là cái hồ nhỏ, vẫn còn biển cả rộng lớn đang nằm ngoài kia chờ mình đến khám phá.
Buổi tối hôm ấy, mình kiên trì đọc được đến chương “Con mèo của Schrödinger” và mình nghĩ đó là quyết định sáng suốt và tuyệt vời vô cùng(và cũng rất đau đầu:))), nó chính xác là mind-blowing đúng nghĩa luôn! Mình thích thú và hào hứng đến mức tải đống tài liệu liên quan đến thí nghiệm này và bắt đầu tìm hiểu kĩ hơn về triết học, đi cãi nhau với ba và thậm chí là một người cô (rất xin lỗi mọi người) về những lý thuyết, quan niệm mình học được trong đó. Và dù mình không hoàn toàn hiểu hết 100% đâu, nhưng mình vẫn cảm thấy tri thức tràn ngập trong người, đó là cảm giác tuyệt vời hiếm có khi được suy tư về những vấn đề triết học, khoa học. Quả thực mình thấy biết ơn rất nhiều khi đã lựa chọn đọc truyện này, nó đã mở ra một bầu trời tri thức mới đến cho mình, và quan trọng hơn, nó cho mình sự dũng cảm, khao khát hào hứng dám tiếp cận tri thức - điều mình ít khi làm được vì lười, vì nghĩ rằng đọc mấy cái đó sẽ rất khô khan, khó hiểu, đó như là con đường cằn cỗi khô cứng vậy. Nhưng thông qua câu truyện của tác giả, những kiến thức được gửi gắm vào đó lại biến thành con đường mềm mại như lụa, với vườn hoa yêu kiều thu hút mọi người đến thưởng thức. Hay thật nhỉ, sách luôn là một điều rất kì diệu, và tuyệt vời biết bao.

Đôi chút cảm nhận về từng chương, hay cũng chính là từng bức tranh:
1. Bạch sự: Sợ nha, rất sợ:)) Bầu không khí u ám và ma mị xuyên suốt chương, nói lên tác hại của phong kiến lạc hậu gây ra cho con người, gây tổn thương hay thậm chí hủy hoại cả một đời người=> Cần thức tỉnh từ những u muội mê tín quá cực đoan.
2. Tín Ngưỡng: Hồi hộp, lo sợ, và cũng rất ấn tượng với mình.
Đáp án kì thực vẫn luôn bày ra trước mắt mng, chẳng qua…là thiện hay ác, đều nằm trong một ý niệm mà thôi. Vĩnh Tích Thị Giác Phật nói: “Trong lòng có cái gì, mắt sẽ nhìn đến cái đó”.
Chỉ cần sức mạnh ý chí mạnh mẽ là có thể chống lại cả Thần lẫn Ma, chỉ cần ta tự lớn mạnh ý chí của bản thân, chưa hẳn ko thể trở thành đối thủ của sức mạnh thế giới bên kia. Người thế nào mới có thể xem là một kẻ mạnh chân chính? Là sức mạnh như trâu, xương sắt cốt thiết, hay đánh khắp thiên hạ không có đối thủ? Không, hoàn toàn không phải. Nội tâm mạnh mẽ, mới thực sự là mạnh mẽ.
Tín ngưỡng, có lẽ là một loại năng lượng tinh thần mạnh nhất trên thế giới này.
3. Phá Thổ: ok đoạn ở trong phòng nhìn qua cửa sổ bên ngoài sợ dã man. Trong chung cư có những hộ gia đình với những hoàn cảnh khác nhau rất đau lòng, thiếu thốn,... Mình rất cảm động trước sự hi sinh của cụ ông Lý Thái Dũng, ông là người đã đứng lên mở đường thoát ra cho mọi người. Ban đầu nếu như Kha Tầm ngại khó, không cõng ông lên cùng thì hẳn cũng chẳng có chuyện đó xảy ra.
4. Thế Giới Động Vật: Hmm… mình không quá ấn tượng với bức tranh này lắm, nhưng vẫn hay nhá . Chủ đề là bảo vệ động vật, trong tranh con người và động vật đã bị hoán đổi vị trí cho nhau. Đoạn kể về chú chó buồn lắm
😞Thương mấy bé chó càng nhiều hơn
5. Ảnh: Quả này bắt đầu rối não nhé. Tranh nói lên sự xung đột trong phong cách nghệ thuật của họa sĩ, giữa cội nguồn nơi mình sinh ra và vùng đất mình yêu mến gắn bó sau này, nó như là một mê cung không lối thoát vậy, đó là mâu thuẫn mạnh mẽ luôn tồn tại trong tư duy nghệ thuật của nghệ sĩ. Một bên là sự tôn sùng tối cao cho sắc đen, một bên thì là trường phái dã thú với vô số màu sắc rực rỡ khác nhau. Cái này làm mình nhớ tới sự xung đột các lớp văn hóa như văn hóa cội nguồn và văn hóa du nhập.
6. Nhân học: Sợ nhưng rất cảm động. Phơi bày những thứ thí nghiệm vô nhân tính độc ác cùng cực (bên Trung làm cái này rất nhiều và thậm chí còn được cho phép), trong đó có phẫu thuật thùy trán trước nhằm thay đổi bản chất, suy nghĩ của những người đồng tính. Nhưng những thí nghiệm vô cảm ấy hoàn toàn thua cuộc trước tình yêu lớn lao của con người, Khang Lai nói: “Tôi nguyện lấy mình làm vật hiến tế cho “tình yêu dị đoan thời đại ấy”. Bị những lời nhục mạ chà đạp bủa vây nhưng lại càng khiến lòng tin trong tôi kiên định hơn bao giờ hết, tôi từng câu từng chữ thốt lên như lời tuyên thệ, tôi yêu em ấy, tôi nhạo báng nói với đám người kia rằng: Tôi là một kẻ đồng tính luyến ái, vĩnh viễn không lùi bước, vĩnh viễn không sợ hãi, vĩnh viễn không thay đổi.”
7. Tịnh thổ: Thú vị, là bức tranh chứa đầy kỉ niệm tuổi thơ của bao người.
“Một người lớn dù có xấu xa hư hỏng hoặc hết thuốc cứu chữa đến cỡ nào đi nữa, có lẽ hắn cũng từng có một đoạn ký ức thơ ấu tốt đẹp mà êm đềm." Nhân vật Hoàng Bì với khuôn mặt đầy sẹo, hai tay dính tội ác nhưng cũng chính hắn rất lâu về trước, là một cậu bé ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đôi mắt nhìn chằm chằm từng thước phim hoạt hình đang chiếu trên chiếc TV nhỏ, khi đó cậu bé ấy có bao giờ nghĩ đến sau này mình lớn lên sẽ trở thành một kẻ cặn bã như này không? Thế mới nói “Ấu thơ khoái hoạt đều là giống nhau, chỉ có cuộc đời trầm trọng mà phức tạp…là mỗi người một vẻ.” Đến cuối cùng, Hoàng Bì vẫn muốn ra đi trong những kí ức đẹp đẽ của tuổi thơ, hắn ngâm nga bài hát, trên bàn tay từng dính đầy tội ác trần gian vẫn đang cầm lấy di động phát ra tiếng nhạc, là ca khúc thuở bé hắn cùng các bạn của mình… từng cùng nhau biểu diễn.
8. Phi sắc chi thú: Làm mình nhớ đến không khí trong phim Hồng Kông thời xưa. Nói lên việc mỗi người trong chúng ta đều mang theo những khúc mắc, hay là chấp niệm của riêng bản thân: “Thú là thứ trong lòng chúng ta sinh ra, cuối cùng lại phản phệ chúng ta”. Tập này mình tiếc cho La Duy lắm luôn, dũng cảm, tài giỏi, yêu thương bạn gái vô cùng, cậu ấy đã chấp nhận hy sinh bản thân để bảo vệ cả thành phố. “Thú trong lòng mọi người đều nói là có liên quan đến tình yêu, nhưng tình yêu chỉ như một điểm tựa, nó có thể khúc xạ chiếu ra vô số thứ. Lòng người nếu mở rộng, có thể chứa đựng cả vũ trụ này”
9. Hải Thượng Nhiên Tê Đồ: Chủ đề nói về thất tình lục dục, có một câu nói rất hay là “Không nên xem nhẹ bất cứ kẻ nào, một kẻ vĩ đại tới đâu cũng sẽ có thứ không am hiểu, mà một người bình thường đến cỡ nào cũng sẽ có một điểm sáng trên người.”
10. Nghịch Lữ: Hay, tốt để luyện não, đầy bất ngờ trước những cú lừa trêu đùa cảm xúc của tác giả và sợ thiệt nha, đọc xong không dám dùng điện thoại chụp ảnh. Chương này nói về khái niệm công bằng tuyệt đối về thời gian luân hồi, chủ đề là thời gian, sinh mệnh và lựa chọn, hơn nữa xây dựng một thế giới song song nằm trên dòng thời gian ngược. Tưởng tượng giả như có một phiên bản khác của mình cũng đang sống và cả hai bên tranh giành nhau từng phút giây để tồn tại thật là…:)))
11. Con mèo của Schrödinger: Quá hay quá tuyệt vời đi đọc lại liền đi!!
Chủ đề là làm thế nào dùng giáo dục khơi dậy trí tưởng tượng của con người, để nhận thức và hiểu biết thế giới, bên cạnh đó vạch ra thuyết nhị nguyên về ý thức và vật chất cùng với vấn đề đa vũ trụ, và rất nhiều kiến thức khác nữa, đi đọc lại liền đi má!
12. Restart: Ám ảnh mấy thứ tác giả miêu tả trong ngôi nhà, nói lên những tác hại cực kỳ nghiêm trọng của bệnh dịch, trong đó có virus Ebola với tỉ lệ tử vong 90%. Chủ đề chính là bảo vệ môi trường, nếu như con người không chú trọng vấn đề bảo vệ thiên nhiên, trái đất sẽ đi vào tận thế hoặc thay mới giống loài, con người sẽ bị diệt vong.
13. Hòa Hợp: Không ấn tượng lắm, đọc cảm thấy tác giả muốn lồng rất nhiều truyện trong một truyện, mỗi ải các đội phải trải qua có thể triển khai thành một bức tranh riêng luôn ấy, nên cũng rất nhiều cái cần viết nếu muốn hoàn chỉnh. Nhưng chắc dung lượng không cho phép nên tác giả viết lướt thôi, không duy trì mạch truyện liên quan với nhau lắm.
14. Sơn Hải: Đọc tới đây cảm thấy não mình tràn ngập sức mạnh và nơron thần kinh đang được hoạt động rất nhiều:) Thực sự thì thế giới này còn vô vàn điều bí ẩn chưa được khám phá, và vạn vật sẽ luôn không ngừng thay đổi (triết học), con người chúng ta chưa biết liệu mai này sẽ ra sao, sẽ còn khám phá ra được những gì. Liệu phải chăng ta chỉ là những những hạt bụi nhỏ bé tô điểm trên bức tranh vẽ của giống loài nào khác? Nhưng “cho dù chúng ta chỉ là một ký hiệu nhỏ bé trong một bức tranh của sinh vật cao chiều, nhưng đối với bản thân chúng ta mà nói, bức tranh ấy chính là thế giới thật của chúng ta, là bầu trời mặt đất nơi chúng ta trải qua sinh lão bệnh tử, ấy là điều vĩnh viễn sẽ không thay đổi.”
Khái niệm đúng sai thực rất mong manh, kẻ ta tưởng chừng luôn đúng, luôn ở bên bảo vệ mình thì sẵn sàng ra tay cướp đi mạng sống của rất nhiều người khác, còn người ta luôn cho là sai thì lại ra sức bảo vệ mạng sống của những người còn lại (nhưng chung quy cả hai đều vì mục đích riêng) Bên nào là thiện, bên nào là ác=> Tự do tâm chứng quyết định thị phi thiện ác: những thứ ta thấy chưa chắc đã là thiện, ác chân chính, mà ta cần phải dùng kinh nghiệm cùng với “tâm” của mình, để phán đoán nó.
=> Cần thường xuyên đọc lại chương này!
Ba điều mình ấn tượng nhất sau khi đọc truyện(rút ra cho riêng mình)
1. Vật lý lượng tử thay đổi suy nghĩ, tư duy của mình rất rất nhiều.
2. Dũng cảm sống, dũng cảm bước tiếp dù thế giới này có ra sao đi nữa "Trong cửu tử tìm kiếm nhất sinh, trong Sơn Hải tìm ra chân tướng, trong vũ trụ hồng hoang, tìm ra lẫn nhau"
3. Kiến thức là vô hạn, là thứ có giá trị khôn cùng, nó sẽ cứu sống ta một lúc nào đó mà không hề ngờ trước được=> Hãy không ngừng học tập.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Profile Image for Khánh Ngô.
189 reviews6 followers
October 14, 2024
Nói sao về chuyện này nhỉ, truyện này rất được khen luôn, nhưng tôi đọc lại chẳng thích thú mấy. Sự hứng thú với quyển truyện này giảm dần qua từng bức tranh, cảm tưởng mỗi lần một bức tranh càng ngày càng nhạt nhẽo, người đọc chán nản đi qua từng bức tranh y như cách cách nhân vật chính chán nản khi hàng tháng phải bước vào các bảo tàng triển lãm.

Nói thế không có nghĩa là tác giả viết/kể truyện không tốt. Ngược lại, tác giả xây dựng các nhân vật phong phú đa dạng, chủ đề của các bức tranh đầy logic, không gian tưởng tượng tốt, tình tiết mới lạ, cốt truyện chặt chẽ, lồng ghép nhiều kiến thức ở nhiều lĩnh vực. Nhưng đây cũng là khuyết điểm, vì nhồi nhét quá nhiều kiến thức nên văn viết bị dài dòng, lan man, để các nhân vật nói lắm quá, đặc biệt Thiệu Lăng, thậm chí cả Kha Tầm, có chút OOC vì anh ta là dân thể thao mà đôi khi phát ngôn bác học quá nó lạc quẻ, nhiều chương toàn các nhân vật nói hoài nói mãi về 1 vấn đề cao siêu mà không tập trung vào khai thác tình tiết, để rồi vấn đề được giải quyết một cách đơn giản quá, không còn tính hấp dẫn nữa, kiểu như sau khi giảng 1 mớ lý thuyết thì chạy thẳng 1 đường đến đích, khá là nhàm chán. Plot twist cài cắm ở Phá Thổ khá vớ vẩn, đúng kiểu thêm cho có, không hề được lên kế hoạch từ trước.

Câu chuyện cũng rơi vào motip lặp lại, dễ đoán, hầu như người mới vào tranh ai cũng sẽ chết, trừ các nhân vật được mô tả dài hơn các nhân vật còn lại, và đương nhiên, nhóm nhân vật chính thì lúc nào cũng qua ải thành công cả. Mọi người cứ tiếc nhân vật La Duy, nhưng tôi thấy nhân vật đó chẳng khác gì các người mới được mô tả sơ sài tại các tranh khác, chưa thấy tình cảm gắn bó của La Duy và nhóm người cũ, thậm chí cái chết của cậu ta cũng được mô tả một cách lãng xẹt, không muốn nói là hời hợt. Việc cho La Duy chết/sống không làm tăng tính hấp dẫn hay điểm nhấn của câu chuyện. Vì bạn thấy không, có cậu ta hay không có cậu ta đối với nhóm nhân vật chính không có tác dụng thúc đẩy câu chuyện, họ vẫn cứ vượt qua các bức tranh một cách dễ dàng, La Duy không đóng 1 vai trò đáng kể nào trong nhóm nhân vật chính. Nếu muốn tạo điểm nhấn cho câu chuyện, thì nên để La Duy đi tiếp, và người chết nên là Tần Tứ hoặc Chu Hạo Văn, khi đó thì câu chuyện sẽ gây cảm xúc với độc giả nhiều hơn.

Một số nhân vật còn được xây dựng na ná nhau, ví dụ Kha Tầm - Vệ Đông - La Bộ: tưng tửng, gây hài, tư duy trên trời; Vệ Đông - La Bộ - Lý Tiểu Xuân: ngốc xít, nhát ma, không tham gia quá nhiều vào quá trình giải tranh mà được ăn sẵn, ăn ké, ôm đùi nhân vật chính; Chu Hạo Văn - Thiệu Lăng - Tần Tứ - Mục Dịch Nhiên: bác học, đa tài, hiểu biết nhiều, không cần đến thì im lặng, cần đến thì nói nhiều, người dẫn đường, định hướng cho nhóm; Phương Phỉ, Nhạc Sầm càng ngày càng giống bản nữ của Chu Hạo Văn/Mục Dịch Nhiên/Kha Tầm. 3 nhân vật vào tranh cuối cùng là Lý Tiểu Xuân, Nhạc Sầm, Hoa quán trưởng như kiểu bị ép nhét vào cho đủ số 13, chẳng hề có chiều sâu và cốt truyện. Là nhân vật chính nên chỉ có Kha Tầm được mô tả một cách trọn vẹn, đầy đủ các sắc thái, còn những nhân vật còn lại, thậm chí cả Mục Dịch Nhiên, cũng chỉ mô tả 1 cách thoáng qua, như 1 lát cắt về con người họ qua ánh mắt của Kha Tầm, nên tôi cho rằng tác giả xây dựng nhân vật không đủ chiều sâu, không đa diện, có lẽ vì lượng nhân vật quá lớn, tác giả không bao quát hết được. Ý đồ của tác giả là qua mỗi bức tranh, các nhân vật sẽ càng trưởng thành hơn, trở nên tốt dẹp hơn, nhưng vì chỉ có Kha Tầm được mô tả toàn diện nên mới thấy nhân vật này trưởng thành ngoạn mục, các nhân vật còn lại có thay đổi nhưng quá nhỏ để nhìn ra sự khác biệt về tính cách trước và sau khi vào tranh, chính vì thế mà câu chuyện theo tôi không khai thác hết các góc độ, không đủ lớp lang, không có sự liên kết, mà đơn giản chỉ như câu chuyện của Kha Tầm và những người bạn game cùng nhau vượt ải đánh boss, quá trình đánh boss là chủ yếu, còn các nhân vật ra sao, như thế nào thì không quan tâm lắm.

Càng về cuối tác giả viết càng ngày càng lan man, cốt truyện chính của mỗi tranh vẫn khá ổn chỉ có suy luận về tranh của các nhân vật càng lúc càng tầm phào, lung tung và một chiều, 1 người nói gì là cả lũ rập khuôn theo, có thể bỏ qua những đoạn mà các nhân vật suy luận cũng không ảnh hưởng đến câu chuyện chính. Các nhân vật nói càng ngày càng nhiều và linh tinh. Mô tả cảnh vật dài dòng, nhàm chán, quá thừa, cảm tưởng nhét chữ vào cho đủ số chương. Mỗi lần nhìn số chương đã đọc, tôi chỉ mong mong mau đến kết thúc, hoặc là drop quách chuyện này để đi đọc truyện khác.

Trong các bức tranh được mô tả, 2 bức tranh viết khá tốt là Hải thượng nhiên tê đồ và Nghịch lữ, vừa có tính logic, khúc chiết, vừa giàu cảm xúc, sự kết nối của các nhân vật chặt chẽ, ý tưởng mới lạ.
Còn tình cảm của cặp đôi chính, tình yêu xây dựng từ trong sinh tử, nhưng cũng chỉ làm nền cho câu chuyện thôi, nếu tác giả không xây dựng theo hướng BL thì hoàn toàn có thể viết thành tình anh em mà không ảnh hưởng gì đến cốt truyện.

P.S: đọc xong rồi, câu chuyện thì không quá tệ nhưng cái tư tưởng người trung quốc là trung tâm thế giới, những quốc gia khác không có vai trò gì với thế giới này cả, hiện tượng vào tranch chỉ xảy ra với người trung quốc, người trung quốc là giỏi, là duy nhất, là the choosen one để cứu thế, rồi tinh thần vĩ nghĩa sẵn sàng xả thân để cứu thế giới loài người nghe hỗn làm thật sự, tẩy trắng quá thể quá đáng, trong khi trung quốc dấy lên chiến tranh xâm phạm các nước xung quanh không thiếu nước nào. Ôi mẹ ơi, làm ơn đi, thật sự nó thối lắm. Cho 1 sao.
Profile Image for Hstwdthllczy.
234 reviews9 followers
February 10, 2025
2 𝑺𝒕𝒂𝒓𝒔
𝗗𝗡𝗙 - 𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 156

Disclaimer: I've stopped reading this like over a year ago so I've probably forgotten many things.

Low-key I feel like I read something completely different from everyone on NU because all the characters apart from like the 4(?) main ones are literally just 1d cannon fodder. I heard that more characters actually start staying after the tenth arc but I'm on the eight one rn and can't be bothered reading anymore so... yeah. I would definitely say that this is more gorey than horror.

Also, I don't understand how the ML could explain all of the rules in the painting world to the MC when it was only his third time entering. Like how did he verify everything?
Profile Image for diaspora.
14 reviews1 follower
April 20, 2025
Crazy and amazing book! The concept and the realization of world is really insane but also inspiring!
However the loveline is not very clear, but it’s fine. It is still a good piece to read!
Profile Image for Nia Phillips.
5 reviews1 follower
February 11, 2023
I enjoyed the start of the novel the most, however i'm not sure if this is mostly because i had to change sites bc FTL ended up being dropped and had to read MTL *body shudder*. The first few chapters are the most memorable, with the MC and his bestie being super funny, the ML being super smart, and also the depth of all the instances (I valued that the protagonists had to uses clues of each instance to actually solve the main question of the paintings - to not give spoilers, it felt like a good conclusion).

The instance that left the strongest impression on me was Human Studies - more about the horror of historical medical experiments that i've read about in school, and i just felt like you could really imagine it.

I will say the more you read this book, the more heavy it gets into science, physics, theoretical concepts (not my thing and felt kinda boring to read). I think this is why i enjoyed the first few instances more, since everyone was still unknown about the origins of the Painting, compared to later instances where everyone is trying to use previous knowledge to make patterns & speculate theories.

Overall, a good book, good concepts, everything seems very well structured and reasoned. I just feel like i've been reading this book forever (since December 2021 and only finished it Feb 2023), so i'm a bit burnt out haha glad to say i've finished it finally.
Displaying 1 - 7 of 7 reviews

Can't find what you're looking for?

Get help and learn more about the design.