Hae-il tự nhận mình là một tên trộm – một tên trộm với đôi tay thon dài, khéo léo đến kinh ngạc mà có nhiều lúc, dường như đôi tay ấy không còn nghe lời chỉ đạo của nó nữa. Ngay từ thuở bé, Hae-il đã có thói quen trộm vặt, song đó đơn thuần chỉ là thói quen, hoàn toàn không phải do gia cảnh nó túng bẫn hay bản thân nó muốn làm người khác đau khổ. Hae-il là dạng trộm vặt vừa lo sợ bị người khác phát giác, vừa là người mong muốn được người ta phát giác. Có như vậy, nó mới có thể dũng cảm thừa nhận sai lầm. Và nhổ đi chiếc gai đang châm chích vào con tim nó đau nhói.
Chắc có lẽ đến cuối đời, Hae-il vẫn sẽ chỉ mãi sống cùng nỗi muộn phiền ghê gớm như vậy, nếu như những rắc rối đầu tiên không vô tình ập tới cuộc đời nó. Trong một lần ăn trộm rồi tẩu tán chiếc kim từ điển của một bạn gái trong lớp, vì không muốn bị mọi người chất vấn về số tiền vừa mới kiếm được, Hae-il đã quyết định sẽ tự ấp và nuôi lớn hai chú gà con. Hành động lạ lùng này đã khơi gợi không ít những tò mò. Chuyện gì tới cũng phải tới, dần dần, sau nhiều lần tới thăm nhà, Hae-il và “nạn nhân” của mình – Ji-ran, đã chính thức trở thành bạn bè. Mà bạn bè thì thường không giấu giếm nhau nhiều thứ.
Giống như Hae-il, Ji-ran cũng có những nỗi khổ tâm riêng. Cha mẹ cô bé sớm li hôn từ khi cô còn nhỏ xíu, sau không biết bao nhiêu lần người cha ấy bỏ rơi cô để đi cặp kè với những người phụ nữ mà cô không biết mặt. Đối với mẹ và cha dượng, Ji-ran luôn cảm thấy có một rào chắn vô hình. Đối với cha đẻ, thuần túy trong cô giờ chỉ còn nỗi căm ghét, bực tức và thất vọng. Mỗi lần gặp mặt, hai cha con lại lao đầu vào những cuộc khẩu chiến. Ji-ran chỉ chực mong ông chết đi, chỉ muốn ông không còn tồn tại trên đời, muốn tận mắt nhìn thấy ông quằn quại trong đau đớn. Nhưng có thật lòng có cảm thấy vậy không?
Đặt nhân vật vào những hoàn cảnh đầy đặc biệt, Kim Ryeo Ryong tạo điều kiện để họ bộc bạch những nỗi niềm sâu kín nhất. Hae-il có những mặc cảm tội lỗi, có những nỗi sợ vô hình về đôi bàn tay mà lắm lúc nó thậm chí nó chỉ muốn chặt phăng đôi bàn tay ấy. Ji-ran dù luôn tỏ ra lạnh nhạt với bố dượng và gắt gỏng với bố ruột, nhưng thật lòng, cô bé luôn muốn cả hai đều được hạnh phúc. Trái tim cô luôn tràn đầy tình yêu, nhưng thực tế là chẳng bao giờ cô có thể mở lời. Cuộc đời cô quẩn quanh trong những vòng lặp vô tận của tù túng và thất vọng, khiến cô dường như chẳng bao giờ có thể tin thêm một ai.
Ấy thế mà, cả hai đã gặp nhau, đã cùng chuyện trò, cùng tới nhà nhau thăm thú, thậm chí, còn cùng với Jin-oh – một cậu trai bỗ bã, thích văng tục, thực hiện một phi vụ động trời. Sự tương đồng về hoàn cảnh, sự khó khăn trong việc bộc lộ nỗi lòng, đã dần biến những đứa trẻ vốn chẳng mấy quen biết trở thành những người bạn đáng tin cậy, sẵn sàng bộc bạch và phô bày những góc cạnh dễ thương tổn nhất trong tâm hồn mỗi người. Tình bạn của cả ba, những lát cắt bình dị trong cuộc sống thường nhật, tất cả đều không khỏi gợi cho mình cảm giác bình yên và thêm cả chút nỗi niềm hoài nhớ về quá khứ.
Kim Ryeo Ryeong có lối kể chuyện chậm rãi, nhẹ nhàng, cô khắc họa cảnh ba đứa cùng bắt chung một chuyến xe buýt, cùng cười đùa trên đường về nhà hay cùng lăn lội vào bếp nấu một bữa ngon, tất cả đều bằng những nét vẽ đầy tươi sáng và ấm áp. Nhìn vào khung hình đẹp đẽ đó, chắc sẽ chẳng ai ngờ được trong tim chúng đang tồn tại những chiếc gai vô hình, cắm chặt vào những vết thương đang trong kỳ mưng mủ, hoặc cũng có thể là bởi, vì đã gặp được nhau, nên bóng đêm của nỗi sầu khổ đã chẳng còn có thể giăng mắc lên cuộc đời chúng thêm bất kỳ khoảnh khắc nào nữa.
Trộm (hay Lời thú tội của chiếc gai) là cuốn sách viết nhiều về nỗi đau, nhưng trên cả, nó cũng dồi dào khả năng chữa lành. Cuốn sách đã chỉ ta sức mạnh diệu kỳ của tình yêu thương, của sự gắn kết, của tình bạn và sự chia sẻ. Rằng, những chiếc gai đau khổ sẽ mãi nằm đó nếu như ta không gắng sức nhổ nó đi hay và rằng, sự đau đớn sẽ chỉ thực sự biến mất nếu ta chọn cách không chiến đấu với nó một mình. Mình khá là thích Trộm (hay Lời thú tội của chiếc gai), thích bởi thông điệp tích cực và còn thích bởi nó thật sự đã khiến mình khóc một chút. Câu chuyện nhỏ của Kim Ryeo Ryong khá phù hợp cho những ngày bộn bề lo toan và cho những ai đang cần một chút gì đó để cân bằng lại. Đánh giá: 3.75/5 sao.