Có thể nói AQ chính truyện chính là thiên truyện xuất sắc của Lỗ Tấn để phê phán thói xấu muôn đời của người Trung Quốc thông qua nhân vật AQ, từ thói mê muội, chấp nhận để chính quyền “mị dân” đến thói coi mình là nhất mà khinh thường người khác. Đúng với mục đích ban đầu khi Lỗ Tấn bước vào nghề viết thay vì tiếp tục nghề thuốc, đó là dùng văn chương để chữa căn bệnh nan y về tinh thần của người Trung Quốc, góp phần thay đổi nhận thức xã hội về lâu về dài chứ không phải trong chốc lát.
“AQ chính truyện” là một trong 108 danh tác của thế giới, cho đến nay đã được dịch ra nhiều thứ tiếng: Anh, Pháp, Nga, Ðức, Bồ Ðào Nha, Tây Ban Nha, Ý, Thụy Ðiển, Việt Nam, Indonesia, Triều Tiên, Nhật Bản,.. Truyện là cuộc phiêu lưu đắc thắng của AQ, một gã đàn ông thuộc tầng lớp bần nông, thất học.
Phương pháp thắng lợi tinh thần là một sự tự an ủi, tự thuyết phục, tự thôi miên để giúp bản thân dễ dàng chấp nhận, bỏ qua cái thất bại để có thể mỉm cười sống tiếp.
Trong tác phẩm, Lỗ Tấn đã phóng đại cái sự tự an ủi bản thân đó lên mức mù quáng. Phương pháp của AQ là một dạng lạc quan đến cực đoan. Lạc quan là tốt, nhưng cực đoan thì chẳng tốt chút nào. Bởi sau cái mỉm cười sống tiếp đó của AQ, gã ta không cố gắng, không tự thay đổi bản thân. Nói cách khác, đó là trạng thái tâm lý của kẻ thất bại song không chịu thừa nhận thất bại, hơn thế còn tìm cách trốn tránh vào ảo giác thắng lợi.
“AQ chính truyện” được viết cách đây gần một thế kỷ, nhưng những giá trị cốt lõi của nó vẫn còn, và bài học vẫn nóng hôi hổi đối với giới trẻ hiện nay: Hãy tỉnh táo mà sống! Thất bại là mẹ thành công, nhưng sau thất bại mà không cố gắng, không tìm đúng trong sai, không rút ra bài học, không tự thay đổi mình… thì con của thất bại cũng chỉ là thất bại mà thôi!