Cuốn sách là tập hợp những mẩu chuyện nhỏ về 7 vụ án ngắn mà cô gái ở cửa hàng đồng hồ nhận lời phá vỡ chứng cứ ngoại phạm cho anh chàng thanh tra bất tài đã không giải quyết được vụ án. Truyện không hài hước theo kiểu “Phá án ư, cứ để sau bữa tối” nhưng lại đọc rất nhẹ nhàng, không cần thiết phải quá căng não mất ngủ để giải đố. Không có twist lật ngược 360 độ, không có những cú phá án đỉnh cao thót tim, không có hành động gây sốc thái quá. Nhưng bù lại, mình thích cách nhân vật gỡ rối từng chứng cứ ngoại phạm và giải quyết vô cùng nhanh chóng những vụ án mà anh thanh tra kia tắc tị. Vụ án không quá hóc búa nhưng đủ phức tạp để anh thanh tra phải vò đầu bứt tai mà tới cửa tiệm đồng hồ, vừa được sửa đồng hồ lại vừa tiện thể nhờ được cô gái tìm ra thủ phạm giúp.
Quyển sách là tập hợp 7 câu chuyện nhỏ xoay quanh cô chủ một tiệm sửa đồng hồ và anh điều tra viên (xưng tôi) mới “chuyển công tác từ đồn công an lên làm cảnh sát hình sự ở Ban chuyên án của Sở cảnh sát tỉnh, vừa gia nhập chưa được bao lâu thì đã gặp vụ án mạng đầu tiên trong đời.”
“Ngoài nhận sửa chữa và thay pin đồng hồ, có lẽ đây là hiệu đồng hồ duy nhất tại Nhật Bản có cả dịch vụ phá chứng cứ ngoại phạm. Tại sao một hiệu đồng hồ lại nhận phá chứng cứ ngoại phạm ư? Nghe nói là vì "những người khẳng định rằng mình có chứng cứ ngoại phạm sẽ nói rõ mình đã làm gì, ở đâu vào giờ nào, phút nào", thế cho nên "người bán đồng hồ mới là người thường xuyên phải giải quyết những vấn đề liên quan đến chứng cứ ngoại phạm nhất".
Bất ngờ với một dịch vụ độc lạ như vậy, sẵn tiện có một vụ án đang khiến anh phải vò đầu bứt tai, anh quyết định nhờ sự giúp đỡ của cô gái này…
Điều mình thích nhất ở quyển sách này là tính cô đọng, súc tích của nó, với việc anh thanh tra tường thuật lại những gì mình đã thu thập được, từng nghi phạm có chứng cứ ngoại phạm ra sao, rồi đưa ra các suy luận, và cuối cùng là phần đáp án của cô gái sau khi nghe anh trình bày bằng một câu cửa miệng “Tôi đã quay ngược được thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của […] đã bị phá vỡ.” Cũng vì phần lớn thời lượng quyển sách là những đoạn hội thoại của các nhân vật, ít chi tiết tả người tả cảnh, nên mình có cảm giác đọc rất nhanh và mạch suy nghĩ không bị gián đoạn.
Mình cũng thích các tình huống độc đáo, sáng tạo mà tác giả tạo ra, cách hung thủ tạo chứng cứ ngoại phạm vô cùng vững chắc cho mình, và cách cô gái này lật ngược lại vấn đề dễ dàng thế nào “Hết lần này đến lần khác tôi sửng sốt trước tốc độ phá án thần sầu của Tokino. Một tường thành ngoại phạm khiến cả đội điều tra quy tụ toàn điều tra viên dày dạn kinh nghiệm phải vò đầu bứt tai mà không xử lý được, ấy thế nhưng nó đã bị cô gái này phá giải trong nháy mắt.”
Bên cạnh cô gái phá án, mình thấy nhân vật anh thanh tra cũng mang tính giải trí cao tương phản với sự nghiêm trọng của các vụ án. Anh đã tự hứa với mình chỉ nhờ sự giúp đỡ của cô gái một lần thôi vậy mà hết lần này đến lần khác đều như thế.
“Mặc dù tôi vô cùng cảm kích, nhưng do tính chất công việc nên tôi nghĩ mình không thể nhờ vả cô ấy lần thứ hai. Vậy mà tôi lại vướng vào một vụ tương tự, và dù đã nghĩ nát óc tôi vẫn không sao phá giải nổi. Thế nên tôi đành miễn cưỡng muối mặt đến nhờ người ta phá chứng cứ ngoại phạm lần nữa.”
“Tại sao tôi phải "muối mặt" ư? Vì tôi đường đường là một thanh tra cảnh sát hình sự. Vốn dĩ tiết lộ thông tin điều tra như vậy là vi phạm nghĩa vụ bảo mật thông tin theo điều 34 của luật Công vụ địa phương”.
Tuy nhiên, mình không thấy thuyết phục lắm vì hầu hết các vụ án đều có yếu tố may mắn hoặc thuận lợi mà tác giả đưa vào để hợp lý hóa các chứng cứ ngoại phạm. Đọc sơ qua thì thấy ấn tượng nhưng độ thực tế chưa cao. Và sẽ hay hơn nếu như có thêm phần tổng kết lại sau 7 câu chuyện, viết thêm đôi chút về những diễn biến tiếp theo của nhân vật cô gái và anh cánh sát. Chứ nếu kết thúc truyện thứ 7 cũng là kết sách thì nó rời rạc quá.
What I believe this book is lacking is an overall plot. However, it's barely surprising as this story was initially published as a web novel - that is, in chunks, and was later compiled, printed and published.
The cases are quite interesting and concise (super important if you wanna read only a chapter per sitting) but the main characters do not develop at all. Heck, the lead male, who’s an investigator, spills sensitive investigative details to a by-stander (the female lead) time and time again. And he’s fully aware that’s he’s prohibited to do so! Regardless, he asks her for アリバイ崩し (breaking the established alibi) in each and every case presented in the book.
I have a problem with the titular アリバイ崩し as well. I did like Tokino, the female lead and the brilliant detective in this case, but what I found inadequate was how easily and without an effort she was able to break the cases. She only listens to the male lead's summary of the investigation, maybe asks one or two questions and then boldly says "I was able to break the alibi" - just like that. I would expect more legwork, more search for clues from an ace detective, before they come to a conclusion. Her skills might be Sherlock-like, but even he got up and visited the crime scene or at least snooped around OR asked others to find certain information for him. But in アリバイ崩し承ります the presentation of a case as well as its solving happens while sitting on a sofa.
The reason I graded this book so high was because I did enjoy it after all, first and foremost. Secondly, I followed the audiobook version as well and the narrator was a pleasure to listen to. Thirdly, I noticed that I actually liked that each case was contained within one chapter. The details of each case were pretty concise, without adding unnecessary details, too, and despite that the author was able to throw a few red herrings for the reader to fall for. Overall, a good read.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Cuốn đầu tiên của năm 2025🥲 Khởi đầu muộn nhưng có lẽ là khá ổn áp. Lâu lắm rồi mình mới đọc lại sách, đợt trước toàn nghe audio book thui à. Mở bát bằng dòng trinh thám yêu thích cho có hứng thú. What I enjoyed Khai thác khía cạnh phá chứng cứ ngoại phạm mới lạ. Một vài vụ có tình tiết và plot hay khiến mình ấn tượng, đặc biệt là vụ thức ăn làm bằng bánh kem, vụ tráo hai chị em, vụ dùng súng. Thú vị là trước đây mình từng xem một con game trinh thám Murders on the Yangtze River có mấy tình tiết phá án mà khiến mình phải há hốc mồm nhiều lần, xong có nghe nói là đội ngũ làm game lấy ý tưởng từ nhiều truyện khác nhau, trong đó có vụ án dùng thủ thuật bắn súng vào bao gạo y hệt, cũng kéo thảm các thứ, rất dejavu!!! Vụ tráo hai chị em thì cảm giác tựa tựa vụ thằng cháu đóng giả ông chú. Thực sự mà nói thì mấy thủ thuật trong 3 vụ trên rất hay và blow my mind luôn, ấn tượng lắm. What I didn’t enjoy * Mình quen đọc thể loại mà liên kết các vụ án các tình tiết thành một chuỗi rồi giải quyết nên giờ đọc từng chương là một vụ như này thấy rất kỳ cục và rời rạc. I mean nếu là từng chương một vụ nhưng không liên quan gì đến nhau như đọc của bác Otsuichi thì không sao, đằng này cứ đầu mỗi chương tác giả sẽ nhắc lại background và không hiểu vì lí do gì chuyện chị chủ tiệm Tokino giống thỏ, chuyện anh cảnh sát này thuộc tổ nào (mà thú thực mấy cái địa danh í dài ngoằng nhưng chả contribute gì cho tình tiết vụ án) tác giả liên tục nhắc lại với giọng văn rất chán. Truyện đã có thể hay hơn nếu các phần được liên kết với nhau mượt mà, cắt bỏ những phần giới thiệu lan man không cần thiết rồi. * Một vài vụ án thì lại đúng kiểu bù trừ, nó khá tệ, về cả thủ thuật lẫn tình tiết ý nghĩa, kiểu cái vụ ở nhà nghỉ (mình thấy nhảm thực sự), hay vụ thủ phạm bị tông xe chết nữa, ai đời biết mình bị giết lại tự tỉnh dậy xong bình tĩnh đi xe về nhà 🤡
This entire review has been hidden because of spoilers.
Mang những tình tiết khoa trương rât chuẩn phong cách manga Nhật Bản, nhưng cái hay của những tác giả kiểu này là những điều đó chỉ ngoài lề, còn khi đề cập đến vụ án thì luôn chuẩn chỉ, logic, chuyên nghiệp. Cô thợ sửa đồng hồ trong cuốn này có khái niệm rất buồn cười về việc tại sao một người sửa được đồng hồ thì cũng có thể phá vỡ được chứng cứ ngoại phạm, nhưng để phản bác lại thì lại cứng họng liền. Hay trước khi phá giải cô đều có một câu nói rất kỳ cục như trong truyện tranh "Tôi đã quay ngược được thời gian, chứng cứ ngoại phạm của hung thủ đã bị phá vỡ", nhưng khi đưa ra lý lẽ thì sắc sảo chặt chẽ.
Truyện có 7 vụ án lẻ, mang dáng dấp cozy mystery vì nó không diễn ra trực tiếp hay quá máu me, đáng sợ, chủ yếu là án mạng đời thường, có những chứng cứ ngoại phạm khá ngẫu nhiên hoặc đến từ sai lầm của nhân chứng chứ không phải chủ đích hung thủ. Đọc mà có thể cùng khám phá được cùng các nhân vật luôn, nhẹ nhàng giải trí dành cho fan của thể loại suy luận thuần túy.
“Con người biết nói dối, nhưng vật chứng thì không", đó là câu nói nổi tiếng của chuyên viên pháp chứng Cao Ngạn Bác trong phim Bằng chứng thép, nhằm nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tìm ra vật chứng để lại tại hiện trường. Tác phẩm “Người phá vỡ chứng cứ ngoại phạm” cũng đề cập đến việc phá án, cũng dựa vào chứng cứ để lại tại hiện trường nhưng theo cách tiếp cận khá thú vị: phá vỡ các chứng cứ ngoại phạm.
Bảy câu chuyện phá án thú vị. Không có kịch tính, không có twist lật mặt lật bàn, không quá ghê rợn. Các câu chuyện diễn ra khá ngắn gọn, và cách lý giải để phản cung lại chứng cứ ngoại phạm thuyết phục và hấp dẫn. Thế nên, cho dù những kẻ phạm tội có thông minh tới mức độ nào, có suy tính cẩn thận ra sao…thì “cây kim giấu trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra”. P.S trong tác phẩm này đội điều tra cảnh sát hơi tệ :)), phá án thành công vì toàn nhờ vả nữ chánh xinh đẹp-thông minh.
Quyển sách gồm nhiều mẩu truyện ngắn về một anh thanh tra luôn bế tắc không giải được chứng cứ ngoại phạm của nghi phạm nên tìm đến cô chủ tiệm đồng hồ nhờ phá án. Cá nhân mình thấy những mẩu truyện không đi sâu vào tâm lý mà tập trung vào quá trình gây án. Nhìn chung thủ pháp gây án khá hợp lí, chỉ mỗi truyện thứ 5 mình thắc mắc là đầu truyện bảo dấu chân của đôi ủng ở trên dấu chân của đôi giày cỡ 25, đến lúc phá án thì lại bảo là dấu chân đôi giày cỡ 25 ở trên đôi ủng :)). Với cô chủ tiệm lần nào phá án cũng chốt câu “Tôi đã quay ngược thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của X đã bị phá vỡ.” Nghe gượng gượng với buồn cười thế nào ý :))). Anh thanh tra nhờ phá án 6 lần là mất 6 triệu VNĐ cho cô chủ tiệm đồng hồ rồi. :)) anw truyện đọc cũng nhẹ nhàng không căng não.
This entire review has been hidden because of spoilers.
“Tôi đã quay ngược được thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của hung thủ đã bị phá vỡ.” “Hiệu đồng hồ Mitani” của Mitani Tokino, có một dịch vụ kì lạ ngoài sửa và thay pin đồng hồ. Đó chính là “Nhận phá chứng cứ ngoại phạm” và “Nhận tìm chứng cứ ngoại phạm”. Mặc dù trong sách là “phá vỡ chứng cứ ngoại phạm” nhưng bản thân mình thấy nó là việc xác định sai thông tin về vụ án như thời gian tử vong, hiện trường gây án,… chứ ko hẳn là “phá vỡ”. Nếu ngay từ đầu cảnh sát xác định đúng những thông tin đó thì vụ án đã có lời giải. Tuy vậy, đây là 1 quyển sách đáp ứng đủ 2 yêu cầu: mạch truyện có lẽ khá cuốn hút và có tính suy luận logic rất cao.
Người phá vỡ chứng cứ ngoại phạm là một truyện trinh thám ngắn nhưng tinh tế, thể hiện rõ sở trường của Seiichirō Ōyama trong việc khai thác những kẽ hở tâm lý và logic. Không có các pha hành động nghẹt thở hay những màn phá án phô trương, truyện tập trung vào cuộc đối đầu trí tuệ giữa kẻ phạm tội và người phá án, nơi từng chi tiết nhỏ nhặt đều có thể trở thành điểm xoay chuyển cục diện. Chính sự giản dị về hình thức nhưng sắc sảo trong tư duy đã khiến câu chuyện để lại dư vị dài lâu, như một vết dao nhỏ mà bén ngót.
Truyện không quá dài, được chia thành các chương nhỏ, mỗi phần là 1 vụ án khác nhau không liên quan. Khá đơn giản nhưng đọc cuốn, rất Nhật Bản. Nam chính là 1 cảnh sát nhưng thường xuyên có vướng mắc với chứng cứ ngoại phạm của nghi phạm nên phải đến nhờ nữ chính giúp đỡ. Nữ chính siêu phàm, tìm được vấn đề gần như ngay lập tức. Là 1 cuốn truyện trinh thám đọc khá logic và dễ chịu
Thật ra thì trải nghiệm đọc không hề tệ, nhưng mà nội dung không đặc sắc lắm. Đúng là kết quả vụ án luôn khiến bất ngờ và hơi nổi da gà nhưng vì các vụ án kiểu truyện nhắn nên thấy không đặt biệt lắm. Với cảm giác cảnh sát hơi vô dụng và nhân vật chính lại được puff hơi quá quá. Nói chung cảm giác giống quái vật tại quán đồ nướng nhưng kém xa khá nhiều. Giải trí oke
Trinh thám nhật bản theo phong cách nhẹ nhàng. Truyện gồm một số vụ án nhỏ, theo kiểu trinh thám cổ điển (thám tử ghế bành). Có nhiều sơ hở trong việc phá án nhưng đọc nhẹ nhàng, vui vẻ.
Từng vụ án nhỏ lẻ đúng như tên truyện “phá vỡ chứng cứ ngoại phạm.” Để tạo ra tình huống phá án độc lạ tại tiệm đồng hồ mà cảnh sát trong truyện khá vô dụng.
Recommend if you are a fan of alibi solving mystery. Quite a journey even though some plots are suspicious to me, but did not keep me away from enjoying the stories!
Mỗi cuốn sách trinh thám có đối tượng của nó nên mình không bàn về độ nhẹ đô của (các) vụ án trong sách. Mình ghét vì nó khiên cưỡng 1 cách không thể chịu nổi. Một đứa con gái ngồi nghe nghe không cần tới hiện trường phá hết mấy vụ án của ban chuyên án. Chưa kể mấy câu văn nghe thối, thối không chịu nổi. "Tôi cảm thấy nhục nhã vì mình là... nhưng ko giải được mà phải..." hoặc sau khi giải oan cho một cậu nhóc, nhân vật tôi nghĩ "Tôi chắc chắn sau này cậu nhóc sẽ là một cảnh sát tốt cho xã hội". Gì đây? Quyển đắc nhân tâm di động à.
Ý tưởng khá hay nhưng do chia làm nhiều câu chuyện, mỗi chương 1 vụ án khác nhau nên không được liền mạch cho lắm, nhiều lúc khiến mình lười đọc tiếp. Truyện không xoáy sâu vào tâm lý nhân vật mà xoay quanh quá trình phá án (không thành công) của anh thanh tra và luôn kết thúc bằng màn trình diễn của nữ chính, nói chung cũng được nhưng khá 1 chiều. Sách nhẹ nhàng nên phù hợp với những người ít động não khi đọc truyện trinh thám như mình.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Có tất cả 7 vụ án. Trong đó, có những vụ nghi phạm có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo, có những vụ người bị tình nghi không có chứng cứ ngoại phạm hợp lí; thay vì nhà nước trả tiền nuôi cả tổ điều tra, pháp y để phá giải vụ án, thì những con người chuyên tìm kiếm lẽ phải này đều bó tay trước hung thủ tưởng chừng như có bằng chứng ngoại phạm hết sức hoàn hảo. Chỉ có cô Tokino - cô chủ tiệm đồng hồ nơi không chỉ sửa chữa đồng hồ mà còn nhận phá chứng cứ ngoại phạm và tìm chứng cứ ngoại phạm là người duy nhất có tiềm năng tìm ra hung thủ.
Vụ thứ 2: Mình không hiểu lúc bắn thêm phát súng thứ 3 (chồng lên vết đạn đầu tiên mắc kẹt ở xương đùi nạn nhân) mà tại sao lại không bị găm thêm viên đạn nữa? Cũng không đề cập về số phận của viên đạn này luôn. Mình tưởng hết vụ án, đến màn tra hỏi hung thủ sẽ được nghe giải thích nhưng không, tác giả kết thúc vụ án luôn trong khi mình đang trong cơn tò mò. Mà chẳng nhẽ pháp y không tìm ra được hung thủ đã bắn tận 2 phát đạn cùng một vị trí vào 2 thời điểm khác nhau trong khi cô chủ tiệm cầm đồ nghe kể thôi cũng phát hiện ra ư?
Vụ thứ 3: Tác giả tự viết mình trong vai nạn nhân à? :))
Vụ thứ 4: Dòng cuối cùng trang 204, bên đánh máy đánh nhầm tên Toshiko thành Junko.
Vụ thứ 6: Mình đoán ra được một nửa cách thức gây án rồi.
Nói chung, cuốn này đọc giải trí cho vui chứ nội dung vẫn còn khá nhiều sạn. Cũng không hi vọng lắm vì đây vẫn chỉ là một cuốn light-novel trinh thám.
This entire review has been hidden because of spoilers.
Tiểu thuyết trinh thám thường rất nặng đô, bởi vì não của người đọc phải chạy xèo xèo liên tục để có thể hiểu được câu truyện một cách logic hòng khám phá ra những điều bí ẩn.
Đương nhiên cũng có trường hợp ngoại lệ, như tác phẩm này chẳng hạn.
Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm gồm 7 tập truyện ngắn, độ phức tạp vừa phải, tác giả vào thẳng đề luôn, lượt bỏ gần như toàn bộ những thứ râu ria như giới thiệu nhân vật, hoàn cảnh, tính cách, tâm lý… khiến cho đọc giả muốn đọc một lèo đến hết chứ không dừng lại suy đoán chi cho mệt.
Nhưng cũng vì vậy mà nhiều lúc hơi thô, thiếu sự chau chuốt cần có của văn học, ví dụ như những đoạn hội thoại.
Nhìn chung thì đây là tác phẩm hoàn toàn phù hợp để các fan trinh thám có thể dừng lại tiêu khiển sau khi đọc những tác phẩm nặng nề như Kindaichi hay của tác giả Keigo.