Chời ơi, tui đã đọc cái gì thế này...Một cuốn sách cực kì, cực kì ám ảnh.
Mình xem phim trước, mình thích bộ phim ấy, mình thấy sách được xuất bản, mình nghĩ sách cũng không khác phim đâu...Ai ngờ, lòng tràn ngập nước mắt.
Lee Jung Soo, một người cha và chồng chuẩn bị về nhà để dự sinh nhật con gái, trên đường đã không may bị kẹt khi đường hầm sập. Việc cứu hộ gặp khó khăn khi một tác động mạnh cũng có thể khiến phần còn lại sập nốt hoặc đè lên anh. Vậy là, trong sự hi vọng kèm thêm hoảng loạn, anh phải sinh tồn với chút nước uống, đồ ăn, và pin điện thoại ít ỏi còn sót lại.
Những ngày đầu là ngày hi vọng của anh, của vợ anh, của cả xã hội. Tin tức về anh trở nên nóng hổi, mọi người đều cầu mong anh có thể trở về. Ai ai cũng chìa ra bàn tay giúp đỡ, cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho vợ anh vượt qua; thậm chí đến cả nhà đài còn phát thư của cô ấy lên chương trình bởi đó là kênh duy nhất mà radio trên ô tô của anh bắt được. Mình đã rơi nước mắt trước sự đoàn kết của con người, nỗi đau của một người dường như lan ra cả cộng đồng, lan đến tận trái tim mình, tỏa ra thành một bông hoa sáng ngời.
Nhưng rồi, khó khăn đến khiến tim mình thắt lại. Lúc ấy mình chỉ có thể gào lên, phải sống, phải sống Lee Jung Soo! Anh phải sống để chứng minh cho những kẻ kia rằng anh vẫn còn ở đây, với một trái tim đang đập và một tâm hồn còn rung động với đời! Và cả Kim Min Ji - người vợ- cố lên chị ơi! Vẫn còn những người bên chị mà, vẫn còn người dẫn chương trình kia, vẫn còn mẹ và chị gái, chị ơi mạnh mẽ lên!
Mình vừa nín thở vừa cổ vũ. Tin rằng sẽ giống phim mà thôi...
Nhưng rồi mọi chuyện ngày càng tệ hơn. Tệ đến mức mình uất ức, mình căm ghét, mình khóc vì bất lực. Đẩy một gia đình vào tận cùng như vậy, đây chính là sức mạnh của đám đông. Họng mình nghẽn lại, dường như muốn lên tiếng bảo vệ họ mà đám đông ồn ào quá, đáng sợ quá, mình còn không dám thở mạnh.
Nước mắt mình lăn dài trong sự bất lực, mình vừa bực mình vừa muốn ôm lấy Kim Min Ji, mình thương Lee Jung Soo, thương người chuyên gia, thương ông chủ bộ phận đến đau lòng, mình chỉ muốn nhảy ra đấm vào mặt đống phóng viên, những anh hùng bàn phím, truyền thông tìm mọi cách có content. Mình chỉ muốn đấm chúng nó, đánh cho nát nhừ người chúng nó thì thôi. Mình căm phẫn lắm, nhưng chúng nó là ai? Là ai đã tạo ra bi kịch này? Và đông như vậy, tiếng nói nhỏ bé của mình cất được đến đâu?
Một câu chuyện đau lòng và căm phẫn quá.