Phong cách quen thuộc của Tây Tử Tự đọc là nhận ra liền đến giờ vẫn chưa thấy anh người yêu tương lai của Bán Hạ lạc đi đâu cả.
Ông anh Bán Hạ này đến cả ma quỷ cũng phải kiêng dè, muốn làm gì thì làm 😂không dám động vào cơ mà, cũng tại phản ứng chậm nhớ lại chuyện từng nhìn thấy mới bỗng nhiên lại sợ 😟🥹 Mà anh người Nga kia bị ám ảnh luôn rồi không biết là có bị sao không nữa tung xúc sắc mà thấy ổng không sao là cũng may mà cứ thấy sai sai 🤔
Má Tự viết truyện đúng là không làm mình thất vọng được quay lại cái thời đọc truyện của bả mở đầu thì hài 🥹😖 nhưng về cuối bả hành hết nhân vật quần chúng.
Động đến nhân vật đứng cùng chủ chốt nữa chắc mình ngất mất thôi, mà cô bé Thẩm Thanh Di có tiềm năng phết đó chứ làm người ghi chép thì hơi phí tài năng của cô bé. Mình nhiệt liệt đề cử làm việc cùng Lâm Bán Hạ và Tống Khinh La 🤩
Sang phần của em gái tự nhiên buồn ngang…
Là “ em gái “ nhưng lại không phải là “ em gái “ không biết là Bán Hạ có đưa tiền cho em họ mình không nữa….dù sao cũng là người cùng dòng máu dù ghét thế nào vẫn phải giúp. Mặc dù họ tàn nhẫn thật đó, họ phải trả giá rồi đó, thôi thì thương hại lần cuối từ nay về sau…không gặp lại.
Cái kết cho những kẻ xấu xa là vậy đành phải chấp nhận thôi chứ biết sao giờ “ Gieo nhân nào thì gặp quả ấy. “
Kết là mãn nguyện sắp tới dị vật 47777 lại hoành hành rồi….
This entire review has been hidden because of spoilers.
Ở quyển 2, mình thấy câu chuyện bắt đầu vô mạch và lôi cuốn hơn. Vật dị đoan cũng ngày càng nguy hiểm, mình thích nhất là phần Vứt Khăn Tay, câu chuyện của nó khá hay đối với mình, cũng mang lại cảm giác rùng rợn mình muốn. CP chính có chems rất ổn, chậm mà chắc tựa như những tác phẩm khác của Tây Tử Tự. Tuy nhiên, văn phong vẫn có chút lê thê, đó là cảm nhận riêng của mình.
This entire review has been hidden because of spoilers.
So với cuốn gì mà Kính vạn hoa chết chóc của cùng tác giả thì mình thích series này hơn, một phần là nhân vật không bị chết nhiều như series kia, hai là nhân vật nữ trong này cũng không phải bình hoa di động gì. Tuy vậy điểm yếu là nằm chủ yếu ở tiêu đề Bức họa múa rối xương, nhưng trong truyện kỳ thực cũng chả phải là bí ẩn gì to tát và hấp dẫn cho cam, thực sự là tụt cảm xúc với tình tiết đó
truyện dễ đọc nhưng cũng dễ chán, chemistry của cặp đôi chính thấy nhạt, gượng ép làm sao. còn dàn nhân vật phụ số lượng thì khá nhiều nhưng đều một màu, và chán như nhau. các chi tiết kinh dị tác giả cố miêu tả kinh dị nhưng lại khá bình thường và lặp lại nhiều riết bị nhàm ấy. quá trình điều tra để phá giải vật dị đoan để qua ải đáng rẽ ra phải gây tò mò và hay nhất nhưng nhân vật Tống Kinh La lại, tự biết cách phá giải tự xử lý luôn? không so sánh không đau thương sao so với Kính vạn hoa chết chóc truyện này tác giả viết kém thế nhỉ
"Nhưng ta sẽ không bao giờ biết, giữa ngày mai và chuyện ngoài ý muốn, cái nào sẽ đến trước."
2 cô gái nhỏ trong câu chuyện này - Thẩm Thanh Di và Tiểu Hoa - đều thật là đáng thương. Có 2 người vô cùng yêu thương 2 cô bé, và cả 2 cô đều khiến họ đau khổ rất nhiều.
Vụ tàu lượn siêu tốc đúng là cực kì căng thẳng 😧 cũng may là cuối cùng mọi người đã chế ngự được vật dị đoan và giải thoát được cho những bạn trẻ xui xẻo đi lạc trong công viên đó.
Không biết sang tập 3 có câu chuyện nào lý giải được tiêu đề Bức họa múa rối xương không nhỉ? Chứ mình đọc hết tập 2 rồi vẫn không hiểu sao sách được đặt tên như vậy 😂 ----- Btw, bạn nào muốn mua sách đẹp với giá hợp lý thì ghé page mình xem nha :") facebook.com/hieusachcuaGaby ❤