“Là một người viết, một người dạy, và một người như bao con người khác, thứ giá trị nhất tôi nghĩ mình có thể mang lại cho nhau là chút hi vọng. Có người hỏi cảm giác khi yêu là gì. Tôi nghĩ đó chính là cảm giác được sống trong hi vọng. Tỉnh dậy và bạn biết rằng họ là tương lai của mình và tương lai của mình còn có họ. Khi bạn còn mong ngày mai, bạn sẽ còn yêu cuộc đời. Khi bạn quá dựa vào quá khứ, đời chỉ là những chuỗi ngày thở than. Hãy nói cho tôi biết bạn hi vọng điều gì, tôi sẽ cho biết cuộc đời bạn sẽ đi về đâu. Trong tập tiểu luận này, tôi trải lòng về những gì mình từng trải qua để nói rằng không dễ để mỉm cười với đời. Tôi đã từng gục ngã, rất nhiều lần, để ý thức rất rõ rằng còn sống đã là một sự can đảm. … Bạn cũng sẽ thấy, trong suốt tác phẩm, tôi nói rất nhiều về sự không thể. Không thể quên, không thể cố gắng, không thể vượt qua, không thể kết nối... Chỉ những gì bất khả mới tạo cảm giác gây nghiện. Nó ta khiến ta muốn chinh phục, khiến ta ám ảnh và khiến ta không ngừng nghĩ về. Nó tạo ra sự bế tắc và những con đường cùng. Nhưng có những khi ‘Không thể’ nói ‘Có thể’, và ta thật vui khi biết mình đã sai. Hãy quên rằng mình từng nói sẽ không bao giờ quên. Hãy đau khổ một cách hạnh phúc, còn hơn cố hạnh phúc một cách đau khổ. Hãy quên những cuộc đời ta không thể có và sống cuộc đời mà ta đang có. Và đó là lúc hi vọng được sinh ra, trong lằn ranh giữa sự sống và cái chết, giữa kết thúc và bắt đầu, giữa dừng lại và nỗ lực cho đến khi tới điểm dừng. Tôi nghĩ mỗi khi cầm một cuốn sách, ta cầm nó với một chút hi vọng. Và tôi hi vọng dù sao đi nữa, bạn vẫn luôn giữ hi vọng của mình. Bởi vì, suy cho cùng, nếu còn nó, nghĩa là chúng ta còn tất cả.” --- Minh Đào Tác giả Minh Đào là người sáng lập dự án Trạm Đọc và Đại học tự học. Anh hiện là một cây viết tự do, một người phê bình sách và phim, một nhà tư vấn và một người trẻ mong muốn đưa giáo dục khai phóng trở nên gần gũi hơn với Việt Nam. Anh có mối quan tâm đến tình yêu, quá khứ và thân phận con người.
Cuốn sách này có thể là nhiều thứ. Một áng văn dung dị nhưng mênh mang ý tứ. Một tập hợp những lời tâm sự xuất phát từ trái tim một người từng trải. Một cuộc đối thoại sâu sắc với nội tâm mà mình chưa bao giờ từng nghĩ là mình sẽ cần. Đặc biệt nhất, nó còn mang hơi ấm của một cái ôm: một cái ôm thật chặt và hết đỗi chân thành. Nó khiến mình vơi bớt nỗi cô độc và khoả lấp được những hồ nghi. Nó khiến mình cảm thấy được lắng nghe dù hàng giờ đằng đẵng không một lần phải cất tiếng—nó khiến mình cảm thấy được yêu.
Mượn của người bạn thân đọc hơn cả hai tháng mới xong... Quyển sách không nhiều trang nhưng ý tứ của nó thì mênh mang, mỗi tùy bút là một chắt chiu nhỏ, của một con người trải nghiệm qua bao nhiêu thứ thăng trầm... Sau mỗi một mẩu chuyện, sẽ là chút thời gian để mình suy nghĩ, cứ như từ những lời súc tích ấy có thể viết thêm ra thành cả bao thiên tiểu thuyết về đời người... Đọc... ngẫm... và giữ niềm hi vọng nhỏ cho bản thân, sau bao bộn bề của kiếp người. Dù có chuyện gì xảy ra thì cũng hãy giữ hi vọng và nhìn đời bằng đôi mắt xanh non, ta nhé! (những ngày giáp tết 2023)
Là một đứa đã đi học kha khá lớp của anh Minh nên ỷ lại k nghĩ là cần mua sách, xong rồi hổm giờ chuẩn bị sinh nhật bạn yêu nên mua về thử định đề cử, cơ mà đọc rồi thì vẫn thấy "ngu người" và nhiều thứ cần hiểu hehe, nhỏ nhưng phải dành tâm trí ra mà đọc kỹ may ra mới thấm hết được