đậu missingu > đậu's Quotes

Showing 1-30 of 184
« previous 1 3 4 5 6 7
sort by

  • #1
    Khaled Hosseini
    “Marriage can wait, education cannot.”
    Khaled Hosseini, A Thousand Splendid Suns

  • #2
    Khaled Hosseini
    “One could not count the moons that shimmer on her roofs,
    Or the thousand splendid suns that hide behind her walls.”
    Khaled Hosseini, A Thousand Splendid Suns

  • #3
    Khaled Hosseini
    “Miriam wished for so much in those final moments. Yet as she closed her eyes, it was not regret any longer but a sensation of abundant peace that washed over her. She thought of her entry into this world, the harami child of a lowly villager, an unintended thing, a pitiable, regrettable accident. A weed. And yet she was leaving the world as a woman who had loved and been loved back. She was leaving it as a friend, a companion, a guardian. A mother. A person of consequence at last. No. It was not so bad, Miriam thought, that she should die this way. Not so bad. This was a legitimate end to a life of illegitimate belongings.”
    Khaled Hosseini, A Thousand Splendid Suns

  • #4
    Paulo Coelho
    “But love is always new. Regardless of whether we love once, twice, or a dozen times in our life, we always face a brand-new situation. Love can consign us to hell or to paradise, but it always takes us somewhere. We simply have to accept it, because it is what nourishes our existence. If we reject it, we die of hunger, because we lack the courage to stretch out a hand and pluck the fruit from the branches of the tree of life. We have to take love where we find it, even if that means hours, days, weeks of disappointment and sadness.

    The moment we begin to seek love, love begins to seek us. And to save us.”
    Paulo Coelho, By the River Piedra I Sat Down and Wept

  • #5
    Franz Kafka
    “Youth is happy because it has the capacity to see beauty. Anyone who keeps the ability to see beauty never grows old.”
    Franz Kafka

  • #6
    Kim Edwards
    “Photography is all about secrets. The secrets we all have and will never tell.”
    Kim Edwards, The Memory Keeper's Daughter

  • #7
    Kim Edwards
    “You can't stop time. You can't capture light. You can only turn your face up and let it rain down.”
    Kim Edwards, The Memory Keeper's Daughter
    tags: time

  • #8
    Jane Austen
    “The more I know of the world, the more I am convinced that I shall never see a man whom I can really love. I require so much!”
    Jane Austen, Sense and Sensibility

  • #9
    Jane Austen
    “If I could but know his heart, everything would become easy.”
    Jane Austen, Sense and Sensibility

  • #10
    Jane Austen
    “Vanity and pride are different things, though the words are often used synonymously. A person may be proud without being vain. Pride relates more to our opinion of ourselves, vanity to what we would have others think of us.”
    Jane Austen, Pride and Prejudice

  • #11
    Jane Austen
    “I must learn to be content with being happier than I deserve.”
    Jane Austen, Pride and Prejudice

  • #12
    Jane Austen
    “I am the happiest creature in the world. Perhaps other people have said so before, but not one with such justice. I am happier even than Jane; she only smiles, I laugh.”
    Jane Austen, Pride and Prejudice

  • #13
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Tôi chẳng hiểu Binô thích tôi ở điểm nào.
    Binô là một đứa bạn thú vị. Trong khi ngược lại, tôi là một đứa nhạt nhẽo. Có lẽ nó thích tôi chỉ vì tôi thích nó.
    Con người chắc cũng vậy: đôi khi bạn yêu mến một ai đó đơn giản chỉ vì người đó thật lòng yêu mến bạn. Tâm hồn chúng ta được sinh ra là để chờ đáp lại niềm yêu mến đến từ một tâm hồn khác. Nó giống như chiếc ống sáo, sẵn sàng reo lên khi ngọn gió mùa hè thổi qua.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Tôi Là Bêtô

  • #14
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Khóc, đôi khi là một kiểu cười. Và ngược lại.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Tôi Là Bêtô

  • #15
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Bây giờ tôi rút ra một kết luận khác, kém phấn khởi hơn: con gái càng lớn càng khôn, con trai càng lớn càng ngu!”
    Nguyễn Nhật Ánh, Cô gái đến từ hôm qua

  • #16
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Tôi Là Bêtô

  • #17
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Mỗi người sinh ra đều có một cái tên.
    Cái tên là dấu hiệu để phân biệt người này với người khác. Không có tên, người ta gọi là vô danh. Vô danh thì không đọng lại được trong tâm trí bất kỳ ai, không phân biệt được với ai. Nó không có hình thù. Nó chỉ là một khối nhờ nhờ.
    Bạn cũng biết rồi đó, cái tên khi được cha mẹ đặt cho một cách ngẫu nhiên, nhưng chính cách sống của bạn đã không ngừng chưng cất cái tên của mình qua năm tháng, giúp cho nó tỏa hương.
    Lão Hiếng chắc cũng từng có một cái tên như những người khác. Nhưng tính cách của lão đã lấn át và nhuộm đen cái tên cha mẹ đặt cho lão và bằng cách đó lão đã tẩy xóa cả lão lẫn cái tên của lão khỏi ký ức mọi người.
    Chúng tôi gọi lão Hiếng như gọi một thế lực, một hiểm họa hay một bệnh dịch chứ không như gọi một con người.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Tôi Là Bêtô

  • #18
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Đôi mắt biếc ngày nào, khi dõi theo những cánh chuồn chuồn đang ngẩn ngơ bay trên hàng giậu đổ, em có chạnh lòng tiếc nuối tuổi thơ qua?”
    Nguyễn Nhật Ánh

  • #19
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Tình bạn là mảnh đất phù hợp nhất để tình yêu gieo xuống hạt giống của mình. Tới một ngày nào đó, chiếc áo tình bạn trở nên chật chội, con bé đó sẽ cần tới một chiếc áo khác.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Ngày xưa có một chuyện tình

  • #20
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Trà Long, làng mình bao giờ cũng đẹp. Cháu hiểu rõ điều đó hơn mẹ cháu. Làng mình đẹp, nhưng buồn. Hồi chú còn nhỏ, làng vui hơn. Cũng có thể làng vẫn thế thôi, nhưng bây giờ chú thấy khác. Khi lớn lên, người ta thường thấy mọi thứ khác đi, cháu ạ! Chúng ít rực rỡ hơn và ít trong suốt hơn. Nhưng dù sao chí vẫn tin trong mắt cháu, thế giới vẫn còn nguyên vẹn, dù ngày mai khi cháu đến đây thì chú đã đi rồi...”
    Nguyễn Nhật Ánh, Mắt Biếc

  • #21
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Tôi gửi tình yêu cho mùa hè, nhưng mùa hè không giữ nổi. Mùa hè chỉ biết ra hoa, phượng đỏ sân trường và tiếng ve nỉ non trong lá. Mùa hè ngây ngô, giống như tôi vậy. Nó chẳng làm được những điều tôi kí thác. Nó để Hà Lan đốt tôi, đốt rụi. Trái tim tôi cháy thành tro, rơi vãi trên đường về.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Mắt Biếc

  • #22
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Ngày mai khi cháu nghe thấy tiếng còi tàu thì chú đã ở xa ngoài năm trăm dặm. Có một bài hát đã hát như thế. Chú đã nghe bài hát buồn bã này nhiều lần, nhưng không bao giờ chú nghĩ bài hát đó lại hát cho chú và người chú yêu dấu.

    Ngày mai, khi cháu đến tìm chú hẳn lúc ấy mặt trời đã lên và những cánh phượng cuối cùng của mùa hè đang bắt đầu ứa máu. Nhưng Trà Long yêu thương của chú, chú vẫn tin rằng, dù sao lúc ấy cháu cũng sẽ không khóc, cháu sẽ không khóc, có phải thế không?”
    Nguyễn Nhật Ánh, Mắt Biếc

  • #23
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Nếu không có tiếng guốc lộc cộc báo hiệu ông tôi sắp bước ra hiên, có thể thời gian đã thực sự ngừng trôi với hai đứa tôi, và cả hai rất có thể đã tan ra trong khoảnh khắc mà bất cứ ai sống với nó cũng sẵn sàng tin rằng chỉ những nụ hôn thôi cũng đủ gói ghém toàn bộ cuộc đời mình.”
    Nguyễn Nhật Ánh

  • #24
    Nguyễn Nhật Ánh
    “Và tôi xoay lưng nằm úp mặt vô tường, buồn muốn khóc. Tôi làm con cá nhỏ, bơi trong nỗi buồn. Nỗi buồn mênh mông như biển, tôi bơi suốt đêm vẫn chưa ra khỏi. Nhưng tôi vẫn lặng lẽ bơi, ngậm ngùi, cô độc, thỉnh thoảng quẫy mạnh chiếc đuôi dài làm xuất hiện những đốm bọt màu sữa như những ngôi sao nhỏ.”
    Nguyễn Nhật Ánh, Mắt Biếc

  • #25
    Luis Sepúlveda
    “Con chuẩn bị bay rồi, Lucky à. Hít một hơi thở sâu. Hãy cảm nhận làn mưa. Đó là nước. Trong cuộc đời, con sẽ có rất nhiều lí do để hạnh phúc. Một trong những thứ đó là nước, thứ khác là gió, thứ khác nữa là mặt trời, và đó luôn là món quà đến sau những cơn mưa. Hãy cảm nhận mưa đi. Dang đôi cánh của con ra”
    Luis Sepúlveda, The Story of a Seagull and the Cat Who Taught Her to Fly

  • #26
    Luis Sepúlveda
    “Only those who dare may fly”
    Luis Sepúlveda, The Story of a Seagull and the Cat Who Taught Her to Fly

  • #27
    Bryan Stevenson
    “Each of us is more than the worst thing we’ve ever done.”
    Bryan Stevenson, Just Mercy

  • #28
    Bryan Stevenson
    “Proximity has taught me some basic and humbling truths, including this vital lesson: Each of us is more than the worst thing we’ve ever done. My work with the poor and the incarcerated has persuaded me that the opposite of poverty is not wealth; the opposite of poverty is justice. Finally, I’ve come to believe that the true measure of our commitment to justice, the character of our society, our commitment to the rule of law, fairness, and equality cannot be measured by how we treat the rich, the powerful, the privileged, and the respected among us. The true measure of our character is how we treat the poor, the disfavored, the accused, the incarcerated, and the condemned.”
    Bryan Stevenson, Just Mercy: A Story of Justice and Redemption

  • #29
    Bryan Stevenson
    “We are all broken by something. We have all hurt someone and have been hurt. We all share the condition of brokenness even if our brokenness is not equivalent. I desperately wanted mercy for Jimmy Dill and would have done anything to create justice for him, but I couldn’t pretend that his struggle was disconnected from my own. The ways in which I have been hurt—and have hurt others—are different from the ways Jimmy Dill suffered and caused suffering. But our shared brokenness connected us.”
    Bryan Stevenson, Just Mercy: A Story of Justice and Redemption

  • #30
    Carlos Ruiz Zafón
    “Books are mirrors: you only see in them what you already have inside you.”
    Carlos Ruiz Zafón, The Shadow of the Wind



Rss
« previous 1 3 4 5 6 7