Goodreads helps you follow your favorite authors. Be the first to learn about new releases!
Start by following Phạm Lữ Ân.
Showing 1-4 of 4
“Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu...?”
― Nếu biết trăm năm là hữu hạn
― Nếu biết trăm năm là hữu hạn
“Chúng ta không thể mang đến cho người khác thứ mà ta không có.”
―
―
“Tôi nghe tim mình nhói lên, vì một điều đã cũ, "người nghèo nhất không phải là người không có một xu dính túi, mà là người không có lấy một ước mơ".
Nói cho tôi nghe đi, ước mơ của bạn là gì?”
― Nếu biết trăm năm là hữu hạn
Nói cho tôi nghe đi, ước mơ của bạn là gì?”
― Nếu biết trăm năm là hữu hạn
“Người ta gọi tuổi mới lớn là “tuổi biết buồn”. “Biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của những khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó, hãy dành cho sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm nỗi buồn nhưng cũng không bao giờ thiếu niềm vui...”
― Nếu biết trăm năm là hữu hạn
― Nếu biết trăm năm là hữu hạn


