,
Phạm Lữ Ân

Phạm Lữ Ân’s Followers (55)

member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo
member photo

Phạm Lữ Ân


Born
Viet Nam

Phạm Lữ Ân không phải là một tác giả mà là bút danh của đôi vợ chồng Phạm Công Luận – Đặng Nguyễn Đông Vy. Đây đều là hai cây viết tạo được tên tuổi trong lòng độc giả cả nước. Nếu bạn đã từng đọc truyện của Phạm Lữ Ân chắc hẳn đều cảm nhận được sự mộc mạc,chân thành, giản dị nhưng sâu sắc ở cây bút này.
Những vấn đề mà tác giả này đưa vào trong những câu truyện của mình thường rất gần gũi, thân quen nhưng được nhìn nhận từ nhiều phía, soi chiếu dưới nhiều góc độ nên vẫn có được sự khác lạ sâu sắc và vô cùng lôi cuốn.

Average rating: 4.11 · 3,231 ratings · 490 reviews · 2 distinct worksSimilar authors
Nếu biết trăm năm là hữu hạn

by
4.13 avg rating — 3,123 ratings — published 2011 — 7 editions
Rate this book
Clear rating
Hãy nói yêu thôi, đừng nói ...

by
3.53 avg rating — 62 ratings — published 2011
Rate this book
Clear rating

* Note: these are all the books on Goodreads for this author. To add more, click here.

Quotes by Phạm Lữ Ân  (?)
Quotes are added by the Goodreads community and are not verified by Goodreads. (Learn more)

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu...?”
Pham Lu An, Nếu biết trăm năm là hữu hạn

“Chúng ta không thể mang đến cho người khác thứ mà ta không có.”
Phạm Lữ Ân

“Người ta gọi tuổi mới lớn là “tuổi biết buồn”. “Biết buồn” tức là chạm ngõ cuộc đời rồi đó. Biết buồn tức là bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của những khoảng trống trong tâm hồn. Biết buồn là khi nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc. Khi đó, hãy dành cho sự cô độc một khoảng riêng, hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó, như một căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn. Mỗi lần vào căn phòng ấy, dù tự nguyện hay bị xô đẩy, thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng. Để rồi sau đó, bạn bình thản bước ra, khép cánh cửa lại và trở về với cuộc sống bề bộn thường ngày, vốn lắm nỗi buồn nhưng cũng không bao giờ thiếu niềm vui...”
Phạm Lữ Ân, Nếu biết trăm năm là hữu hạn



Is this you? Let us know. If not, help out and invite Phạm to Goodreads.