Hannah > Hannah's Quotes

Showing 1-10 of 10
sort by

  • #1
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Có bao giờ bạn ở trong trạng thái này: một giai điệu nào đó gắn liền với một đoạn đời nào đó của bạn. Và nó cứ mãi mãi như thế, dính cứng ngắc như bị dán bằng keo con voi. Bạn nghe giai điệu đó, lập tức đoạn đời đó sẽ trở về bên bạn, nguyên vẹn. Cảnh vật quanh bạn như rùng mình biến đổi. Mùi hương quanh bạn như chuyển mình. Ngay cả chính bạn cũng gần như choáng váng, như xẹt điện, như sụp đổ, như bất cứ một hiệu ứng chuyển cảnh mạnh mẽ nào đó trong phim ảnh mà chúng ta có thể hình dung. Có bao giờ như thế không?”
    Nguyễn Thiên Ngân

  • #2
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Người ơi, bây giờ là mùa hạ
    Chúng ta đang sống những phút giây không thể quay về.
    Mình không cần biết ngày mai là mây đen hay một ngày nắng mật
    Chỉ biết yêu nhau lúc này
    Chỉ biết rằng khi bàn tay còn nắm bàn tay…”
    Nguyễn Thiên Ngân

  • #3
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Chúng ta chẳng còn là nhau
    của thời ước mơ nào cũng lung linh, khoảnh trời nào cũng chật chội
    Mắt xa vắng kể nhau nghe chuyện mới.
    Ta vẫn muốn nhớ người dẫu tan nát rồi đây.”
    Nguyễn Thiên Ngân, Lạ Lùng Sao, Đớn Đau Này

  • #4
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Có một người tôi yêu hơn tất thảy
    Nên tôi đem giấu thật xa

    Thôi muốn thu người yêu tôi thành que kim
    Giấu trong cánh rừng già
    Hay thành một vỏ sò bé
    Giấu ở nơi tận cùng sóng vỗ”
    Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy

  • #5
    Nguyễn Thiên Ngân
    “ví dù người có phụ ta
    thì ta chỉ nguyện thành ra con bò
    con bò rất ít so đo
    yêu ai chỉ biết lò dò đi theo
    dù cho đứa đó lật kèo”
    Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
    tags: poem

  • #6
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Người năm ngoái còn mới tinh
    Nay đã thành người xưa
    Nhìn nhau bắt đầu ngán lên tới cổ
    Bài hát mùa xưa vẫn còn run rẩy
    Sao bây giờ chỉ làm mình nhớ đến
    khôn khuây cái người mình
    chưa hề mất bao giờ”
    Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy

  • #7
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Sẽ đánh liều hôn vai em thơm mênh mang
    Sẽ nắm tay nhau thật chặt
    Để chúng ta không tuột khỏi cái đêm
    trong veo như thời thơ dại ấy”
    Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy

  • #8
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Có những người mình yêu
    Nhưng mà không gần được.
    Có những người yêu mình
    Nhưng mà không ừ được.”
    Nguyễn Thiên Ngân

  • #9
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Chúng mình rồi có gì chung
    Ngoài năm tháng ấy đã từng qua nhau?”
    Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy
    tags: poem

  • #10
    Nguyễn Thiên Ngân
    “Giá mà lúc mình buồn như tận thế

    Có một ai bấm máy gọi cho mình

    Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ

    Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh

    Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối

    Có một ai yên lặng nắm tay mình

    Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó

    Mà thương hoài với một dạ đinh ninh

    Giá mà lúc mình đau như dao cắt

    Có một ai chợt nói nhớ mong mình

    Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu

    Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa

    Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực

    Hết trông mong hy vọng hết cả rồi

    Có ai đó bảo mình không sao cả

    Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi

    Giá mà lúc mình đang yêu, người đó

    Gửi tin vui lên những ánh sao trời

    Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc

    Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!

    (Gía mà lúc)”
    Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy



Rss