,

Thơ Quotes

Quotes tagged as "thơ" Showing 1-11 of 11
Nguyễn Thiên Ngân
“Giá mà lúc mình buồn như tận thế

Có một ai bấm máy gọi cho mình

Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ

Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh

Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối

Có một ai yên lặng nắm tay mình

Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó

Mà thương hoài với một dạ đinh ninh

Giá mà lúc mình đau như dao cắt

Có một ai chợt nói nhớ mong mình

Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu

Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa

Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực

Hết trông mong hy vọng hết cả rồi

Có ai đó bảo mình không sao cả

Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi

Giá mà lúc mình đang yêu, người đó

Gửi tin vui lên những ánh sao trời

Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc

Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!

(Gía mà lúc)”
Nguyễn Thiên Ngân, Mình Phải Sống Như Mùa Hè Năm Ấy

Nguyễn Thiên Ngân
“Ta với người ừ tri kỷ tạm
Đàn ca một chuyến, vậy rồi đi
Kẻ trú non cao nhìn gió thẳm
Người xuôi sông lớn mộng kinh kỳ.”
Nguyễn Thien Ngân, Ôm Mỏ Neo Nằm Mộng Những Chân Trời

Nguyễn Phong Việt


Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời…

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói – có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào !

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói – cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói – thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…


- Khi ta mỉm cười và nói...”
Nguyễn Phong Việt

Nguyễn Thiên Ngân
“Yêu một người là khi
Mình rất yêu người đó
Dù có gọi bằng "nó"
Thì cũng tại mình yêu”
Nguyễn Thiên Ngân, Ôm Mỏ Neo Nằm Mộng Những Chân Trời

Nguyễn Phong Việt
“Từ lúc ta biết nhìn lại và mỉm cười trên những mất mát
là khi ta biết mình bắt đầu sống một cuộc đời vô cảm
dù bên kia nắng ấm biết bao nhiêu…



Không ai mang những nỗi đau ra so sánh trong tình yêu
bởi vết thương nào trong tim người cũng không đáy
có người cần nỗi buồn để soi mình có trẻ dại
nhưng có những nỗi buồn làm bạc tóc con người ta mãi mãi
(như ta đang bạc tóc mổi ngày…)


Bên kia là nắng ấm…
sao mưa gió còn siết chặt trên vai
khi người trở về với cuộc đời người từng sống
khi người ngồi trong ánh sáng (chứ không phải là bóng tối) mà vẫn thấy mình đơn độc
khi người giang tay ra mà trái tim khép chặt
khi người đau mà không thể khóc…
ta chỉ biết mỉm cười trong nước mắt!
(Lạy trời còn biết phải làm sao?)



Ta muốn đánh đổi với cuộc đời nhưng cuộc đời có cho ta đánh đổi đâu
ta muốn mang người ra khỏi vùng nắng ấm
giữa rét buốt ta đủ yêu thương để người vẫn sống
mà không cần mặt trời qua đây...

Bên kia là nắng ấm
nhưng ta biết trong lòng người chỉ có mưa bay...”
Nguyễn Phong Việt

Nguyễn Phong Việt
“Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một chuyến đi dài
dâng từ trái tim lên khóe mắt
cả một quãng đường có khi là nhiều tháng năm hay chỉ là một khoảnh khắc
để rồi cúi đầu và khóc
vì không thể làm gì hơn!”
Nguyễn Phong Việt

Nguyễn Phong Việt
“Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
xót xa nào hơn…”
Nguyễn Phong Việt

Thich Nhat Hanh
“Ngày vừa sinh nhật ngoại gia,

Trên hai đường dưới nữa là hai em.

Tưng bừng săm sửa áo xiêm,

Biện dâng một lễ xa đem tấc thành.

Gia đình Thúy Kiều về bên ngoại ăn sinh nhật. Kiều ở nhà, cố nhiên là cô lấy cớ: 'Con nhức đầu. Con xin ở nhà.' Đây là cơ hội để đi gặp anh chàng.

Nhà lan thanh vắng một mình,

Ngẫm cơ hội ngộ đã đành hôm nay.

Thời trân thức thức sẵn bày,

Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mái tường.

Kiều nấu vài món thật ngon, chạy ra chỗ hai người đã gặp và thề thốt. 'Thời trân' là những món ăn trong mùa. Mùa nào có thức ăn của mùa đó. Ví dụ mùa Xuân có rau tía tô, kinh giới (thì làm xuân quyện), mùa hè có rau xà lách, bông bí...Những món ăn trong mùa thì tươi và ngon ('thời trân'). Không nhằm mùa mà mua ăn (hay ăn đồ hộp) thì không ngon nữa. Một thi sĩ Việt Nam trong nhóm Xuân Thu Nhã Tập có câu: 'Đáy đĩa mua đi nhịp hải hà'. Bốn mùa đi ngang qua đáy đĩa theo nhịp của sông và biển. Mùa nào ăn món ngon của mùa đó, chỉ có ý ấy mà nói một cách rất 'điệu'.

trang 50, 51 - 'Thả một bè lau - Truyện Kiều dưới cái nhìn Thiền quán' - Thích Nhất Hạnh”
Thích Nhất Hạnh, Thả một bè lau

“Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà”
Phạm Hữu Quang

Bảo Ninh
“She was like a green meadow after spring rains, as fragrant as the flowers in bloom waving against the horizon and waves of fresh grass rustling.”
Bao Ninh, The Sorrow of War

“Anh sung sướng vì anh không vĩ đại
Và vì em không sắt đá cùng anh”
Evghenhi Evtushenko + Bằng Việt
tags: poem, thơ